Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 156

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không sai. Chấp niệm của cừu con là đám động vật kia. Hơn nữa, khi cừu con tiến vào sâu không gian gần c.h.ế.t hơn, nó đã gặp được một ông lão giống như ác quỷ. Lúc đó, ông lão có nói một câu:

[Đúng thế, ác linh... Nếu như cô suy nghĩ cẩn thận, cô có thể hoàn toàn tỉnh táo lại.]

Lúc đầu, cừu con nghĩ rằng ông ta chỉ đang chỉ ra tầm quan trọng của ác linh mà thôi. Nhưng sau đó nó mới nhận ra rằng ông lão ác quỷ kia chỉ là đang nói cho nó biết, nó chính là ác linh.”

Hoàng hôn nặng nề buông xuống, giống như chiếc lưới sắt dày đặc, nặng nề đến mức khiến người ta không thở nổi.

Bà Tôn chỉ cảm thấy rất mệt mỏi: “Vì vậy, vào thời điểm đó, cừu con đã nhớ lại mọi chuyện và nhận ra có hai ác linh. Nó nghĩ rằng đây là một cơ hội tốt để mình thoát tội— Chỉ cần g.i.ế.c con rắn độc và đổ tất cả tội lỗi lên rắn độc là xong. Sau này, tất cả sự thật sẽ bị chôn vùi bởi thiên tai.”

“Đúng thế.” Giọng cô ta lạnh lùng: “Nhưng thật ra lại không dễ dàng như vậy. Bởi vì cho dù đang ở trong mơ thì cừu con vẫn yếu nhất, không dễ dàng sống sót được nhất. Nó nên làm gì thì mới g.i.ế.c được rắn độc đây? May là nó rất thông minh.”

“Nó dụ hồ ly đến cấm địa, sau đó lợi dụng trách nhiệm của lợn rừng, lợi dụng khao khát đối với con gái của gấu, lợi dụng chấp niệm của khỉ, sự lương thiện của chim, sự áy náy của voi, và tất nhiên, quan trọng nhất chính là sự yêu mến và tin tưởng của chó đối với nó.”

“Nó thậm chí còn lợi dụng cả rắn độc, để rắn độc trở thành mục tiêu chỉ trích của mọi người! Như vậy, nó tạo ra ảo ảnh cuối cùng trong giấc mơ tiếp dẫn, vì thế mới có cơ hội cuối cùng để cho rắn độc một đòn chí mạng. Cứ như thế, nó chẳng những trả thù được cho cừu mẹ, còn hoàn hảo thoát được ra ngoài. Lúc nó tỉnh lại thì đã bị loài người ôm ra khỏi khu rừng rồi. Loài người nói [Cừu con đáng thương quá...]. Họ yêu thích nó, quan tâm nó, thương xót nó...”

“Nhưng tất cả đều bị nó lừa gạt!” Bà Tôn lớn tiếng ngắt lời cô: “Loài người cũng không biết, thứ bọn họ ôm ra không phải là một con cừu con, mà là một con quái vật còn đáng sợ hơn cả rắn độc.”

Không khí đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Một lúc lâu sau, Bạch Nhược Linh thở dài, trên mặt là nụ cười bất đắc dĩ: “Bà hình như không thích câu chuyện này lắm nhỉ.”

Bà Tôn nhìn cô, hỏi một vấn đề mà bà vẫn không hiểu:

“Vậy tại sao cừu con lại khác với những ác linh khác? Ác linh chỉ muốn tất cả mọi người đều chết, trong khi cừu con lại đi ngược lại với bản chất của ác linh, muốn giữ cho mọi người sống.”

Bạch Nhược Linh cười nhạt: “Bởi vì nó biết, nếu c.h.ế.t như vậy thì nó sẽ không bao giờ được gặp lại cừu mẹ nữa.”

Bà Tôn giật mình nhận ra:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-156.html.]

“Là ông lão ác quỷ kia nói cho cô biết.”

“Ừ.”

“Cho nên, cô chẳng những sống sót mà còn phải yêu thương tất cả mọi người.”

“Ừ.”

“Vậy cô ở cùng với Diệp Tinh Du là bởi vì cậu nhóc đó nói nếu tìm được ác linh thì công đức sẽ che chở cho vợ con của mình.”

“Đúng thế...” Cô dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Đương nhiên, tôi cũng thích cậu ấy. Tôi sẽ không làm mình bị thiệt thòi.”

Cô gái trước mắt, vừa thuần khiết như thiên sứ, lại vừa lạnh lùng và mưu mô, đáng sợ đến mức khiến người ta cảm thấy ớn lạnh sống lưng...

Bà Tôn không nhịn được mà nói: “Nhưng cô phải biết rằng, cho dù cô có đạt được tình yêu của mọi người thì đó vẫn là giả! Bọn họ yêu quý cô là giả, Diệp Tinh Du thích cô cũng là giả. Cô tự biết con người thật của mình là như thế nào!”

“Ừ... nhưng cái gì mới là thật, cái gì mới là giả?” Hai hàng nước mắt lạnh lẽo lăn dài trên má cô, cô đưa tay nhẹ nhàng lau đi: “Đối với cừu con mà nói, mất đi cừu mẹ, chính là sự thật duy nhất trên thế giới này...”

“Nhưng nếu mẹ cô biết cô như thế này thì cũng sẽ không tha thứ cho cô.”

Cô không thèm để ý: “À, đó là chuyện sau khi tôi gặp bà ấy.”

Bà Tôn nhắm mắt lại.

Bà biết rõ Bạch Nhược Linh độc ác và đáng hận như thế nào, nhưng không hiểu vì sao, bà lại không thể tiếp tục ghét cô được nữa. Thậm chí, trong lòng bà còn cảm thấy thương hại cho hoàn cảnh của cô, cũng khâm phục trí thông minh của cô.

Cuối cùng, bà đau lòng nói: “Nhược Linh, có lẽ cô cảm thấy số mệnh bất công, trong lòng tràn đầy oán hận, nhưng có lẽ cô cũng đã nghe đến câu “Cộng trừ nhân chia, trên có trời cao” (*). Cô có từng nghĩ, tại sao sau trận động đất, những người đó lại tình cờ ở bên cạnh cô, vì sao Trác Dương Hào là người đ.â.m c.h.ế.t mẹ cô, nhưng lại hết lần này đến lần khác cứu cô ra khỏi cấm địa không...”

(*) Ý nói, đời người có tính toán như thế nào thì cũng không thắng được thiên đạo luân hồi. Đời người có bốn phép toán, ông trời cũng ắt có tính toán của riêng mình.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 156

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 156
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...