Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 123

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Thiên Nghi! Thiên Nghi!" Từ Mục Hiến vội vàng đập cửa: "Em mau đến xem cậu học sinh đi! Cậu ấy trở nên rất kỳ quái!"

"Sao thế?"

Liễu Thiên Nghi và Bạch Nhược Linh đồng thời lao ra. Trương Bân và Quan Chính Hạo cũng đã tỉnh.

Tối hôm qua Từ Mục Hiến ở cùng phòng với Diệp Tinh Du. Sáng nay lúc thức dậy, ông ấy kéo rèm cửa sổ ra rồi đột nhiên trở nên hoảng sợ khi nhìn thấy một nửa mặt của Diệp Tinh Du đã biến thành màu xám, mạng nhện màu đen từ cổ lan đến hai bên má, giống hệt như mấy con cương thi mà ông ấy nhìn thấy ở trong phim.

Liễu Thiên Nghi vội vàng lấy điện thoại ra và nhanh chóng mở đèn pin lên, sau đó cô ấy mở mí mắt của Diệp Tinh Du ra.

Một bên mắt của cậu vẫn tốt, một bên còn lại thì đã biến thành mà màu xám nhạt, phủ một lớp màng màu trắng...

Là bộ dạng của một người đã c.h.ế.t từ lâu...

Cậu giống như một nửa vẫn sống, còn một nửa đã chết. Cả người rơi vào trạng thái hôn mê.

"Là vết thương của cậu ấy..." Bạch Nhược Linh nhận ra, có thể vết thương của Diệp Tinh Du đã chuyển biến xấu hơn rồi.

Liễu Thiên Nghi vội vàng vén tay áo của cậu lên, mở băng gạc ra— Quả nhiên, tình trạng của cánh tay đã hỏng bét. Đang từ một cánh tay khỏe mạnh biến thành phần trên của cánh tay đã trở thành màu tím đen kinh người, miệng vết thương thối rữa lở loét, chảy ra những chất dịch nhầy màu đen.

"Chúng ta bắt buộc phải mau chóng tiến vào giấc mơ tiếp dẫn thôi..." Bạch Nhược Linh vừa nói vừa khóc nức nở: "Nếu không cậu ấy sẽ c.h.ế.t mất!"

Liễu Thiên Nghi vội vàng lấy vỏ gối bên cạnh thắt nút vết thương cho cậu: "Bây giờ trông cậu học sinh này rất tệ. Tôi phải mang cậu ấy đến bệnh viện. Ít nhất cũng phải dùng chút thuốc để ức chế nó mới được. Nhưng mà..."

Cô ấy vốn định lái xe của mình đưa mọi người đến trường.

Trương Bân quả quyết nói: "Không cần nhưng nữa. Vậy cô đưa Tiểu Diệp đi bệnh viện đi! Chúng tôi đưa Nhược Linh đến trường học."

"Ừ, chị Thiên Nghi, không sao đâu..." Bạch Nhược Linh vội vàng nói: "Người lái xe bus đã nói hôm nay vẫn sẽ lái xe tiếp."

Trương Bân nghe vậy thì không khỏi liếc nhìn Bạch Nhược Linh với vẻ mặt phức tạp.

Dù sao thì người lái xe trong miệng cô cũng chính là người đã hại c.h.ế.t mẹ cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-123.html.]

Bạch Nhược Linh cảm nhận được ánh mắt của ông ấy, giọng điệu trở nên bi thương: "Cháu biết là ông ấy đã đ.â.m c.h.ế.t mẹ cháu... Nhưng chú Trần đã cứu cháu và Diệp Tinh Du rất nhiều lần rồi. Cho nên cháu không có lý do gì để hận ông ấy cả. Huống chi, chờ sau khi chúng ta tỉnh lại, tự nhiên pháp luật sẽ đưa ra phán quyết... Bây giờ, có thể cứu được Diệp Tinh Du mới là quan trọng nhất."

Mặc dù biết Bạch Nhược Linh là một cô bé thông minh lại rất hiểu lý lẽ, nhưng Trương Bân vẫn bị sự bao dung của cô làm cảm động.

Ông ấy thở dài rồi lập tức dứt khoát nói: "Được. Vậy bây giờ chúng ta lập tức hành động!"

Liễu Thiên Nghi lái xe đưa Diệp Tinh Du rời đi. Mấy người còn lại cũng lên xe bus.

Trương Bân đang giải thích với người lái xe rằng phải chuẩn bị cho sự sụp đổ của giấc mơ.

Còn Từ Mục Hiến vốn đã nói nhiều, bây giờ lại càng bởi vì căng thẳng nên càng nói nhiều hơn, không ngừng huyên thuyên với Quan Chính Hạo:

“Những tòa nhà bên ngoài trông rất đổ nát... Tôi vẫn chưa thích ứng được với việc thành phố trở nên trống rỗng như thế này... Lúc trước anh có phát hiện ra điều gì không thích hợp không? Ví dụ như đối tác kinh doanh đột nhiên phớt lờ anh gì đó? Đúng không, anh sẽ cảm thấy có gì đó không thích hợp. Nhưng lâu như vậy mà tôi vẫn chưa thức tỉnh. Tôi nghĩ người càng thông minh thì càng thức tỉnh sớm hơn...”

Quan Chính Hạo vốn có gánh nặng tâm lý rất nặng, sau khi bị Từ Mục Hiến nhắc đến thì lại càng lo lắng hơn.

Bạch Nhược Linh ngồi một mình ở bên cạnh, điện thoại trong túi quần cô rung lên.

Cô lấy ra, vậy mà lại nhận được một tin nhắn?!

Từ sau khi biết mình đang nằm mơ, điện thoại của cô đã không còn nhận được tin nhắn của mẹ hay bạn bè nữa. Bây giờ đột nhiên lại nhận được, hơn nữa còn là một dãy số nhìn qua trông rất bình thường.

[Nhược Linh, hôm nay cậu có đến tường không?]

[Lần trước cậu hỏi tôi có phát hiện ra chuyện gì không thích hợp không, tôi cảm thấy nơi này vẫn luôn rất không thích hợp. Hôm qua trời mưa, trong nhà tôi không có một ai hết, rất đáng sợ.]

[Chỗ cậu có giống thế không?]

Sau ba tin nhắn liên tiếp, cô mới đoán được đây là ai: [Là Hứa Bảo Nam à?]

[Ừ, là tôi... Tôi quên mất là cậu không có số điện thoại của tôi.]

Cô nhìn chằm chằm vào tin nhắn của cậu ta, một lúc lâu sau mới trả lời: [Tôi biết cậu thấy rất khó hiểu, cũng rất nghi ngờ. Bây giờ cậu có thể đến trường được không?]

Đầu bên kia của điện thoại, khi nhận được lời mời đột nhiên của Bạch Nhược Linh thì Hứa Bảo Nam cực kì hưng phấn, cậu ta bật dậy từ trên giường, khuôn mặt đỏ bừng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 123

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 123
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...