Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 149

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc làm phục hồi chức năng gặp phải, cậu sẽ giúp cô điều chỉnh tạ và dây kéo, luôn ở bên cạnh trông chừng cô.

Thỉnh thoảng, thật sự không gặp được cô thì cậu sẽ chờ ở cửa phòng bệnh, muốn giả vờ tình cờ gặp cô, rồi lại bất ngờ bị cô đụng phải, rơi vào tình thế khó xử.

“Diệp Tinh Du, sao cậu lại ở đây? Có việc gì không?” Cô cười.

Mấy ngày nay, bởi vì có cậu làm bạn, cho nên cô hình như càng ngày càng thích cười hơn.

“À, chính là...” Cậu ngượng ngùng giơ quyển sách trong tay lên: “Có câu tớ không biết làm...”

“Vậy cậu vào đi.” Cô nhường đường cho cậu đi vào: “Đứng ở cửa làm gì?”

Lúc này cậu mới dè dặt đi vào.

Bạch Nhược Linh ở phòng bệnh nhiều người, ngay khi Diệp Tinh Du vừa đi vào thì người lớn, trẻ nhỏ và người già đều yên tĩnh lại.

“Ồ ồ, anh chàng đẹp trai Tiểu Diệp của chúng ta lại đến rồi hở...” Một bà lão hiền lành cười, giọng nói lại mang đầy vẻ hóng chuyện.

“Vâng, bà Trần, ông Vương... dì Lưu, bé mập...” Cậu lần lượt chào hỏi, ngay cả đứa bé mập mạp 8 tuổi ở trong góc kia cũng không bỏ qua.

Tất cả mọi người mỉm cười nhìn hai người.

Bạch Nhược Linh không cảm thấy gì, nhưng Diệp Tinh Du đã chột dạ đến nỗi đỏ bừng cả mặt, tay chân dài cũng không biết nên để ở đâu.

Cuối cùng, cậu ngồi xuống ghế. Bạch Nhược Linh cũng kéo rèm lại, ngăn cách ánh mắt nhiệt tình hóng chuyện của mọi người.

“Là đề Vật lý à?” Cô chăm chú nhìn.

“Ừ...” Cậu thẹn thùng đáp.

Thật ra cũng không phải vì hỏi đề, chỉ là cậu muốn gặp cô mà thôi.

Bạch Nhược Linh đọc câu hỏi một lúc rồi bắt đầu giải thích cho cậu.

Phía sau tấm rèm trắng nhạt, bóng dáng hai người chồng lên nhau, dường như rất ngọt ngào......

“Đúng là kim đồng ngọc nữ...” Bà Trần không khỏi thở dài.

Hơn 1 tháng sau, công tác xử lý động đất bắt đầu kết thúc và Bạch Nhược Linh cũng được xuất viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-149.html.]

Trên mạng có người tung tin rằng Bạch Nhược Linh đã nhận tài trợ từ một người đi mà cô quen. Người dì tốt bụng đó còn có một cậu con trai tên là Diệp Tinh Du, học cùng trường với cô. Cả hai đều là những người sống sót của đảo Trân và gặp lại nhau trong bệnh viện.

Không có nhiều ảnh của chàng trai này, chỉ có một bức ảnh bị người khác chụp lén góc nghiêng đẹp trai của cậu. Nhưng ánh mắt cậu lại đang chăm chú nhìn Bạch Nhược Linh đang làm phục hồi chức năng ở bên cạnh.

Điều này không thể không khiến nhiều người phải suy nghĩ:

[Trời ơi, đẹp trai quá! Tôi, tôi không thể không nghĩ nhiều...]

[Gia đình chàng trai này làm kinh doanh thương mại, cậu ấy khá nổi tiếng ở chỗ chúng tôi đấy!]

[Tôi đặt hàng rồi! Tôi muốn ủng hộ! Coi như tôi có một chân rồi!]

[A, ai thấy cũng phải nói một câu thật xứng đôi!]

[Làm ơn đi, đừng có gán ghép linh tinh cho Bạch Nhược Linh được không hả? Thật sự rất khó chịu.]

Sự quan tâm của dư luận đã thúc đẩy công việc kinh doanh của gia đình họ Diệp.

Đối với chuyện này, bố mẹ Diệp Tinh Du cho biết, hiện nay hàng tồn kho đều đã bị mua hết, nên không còn hàng tồn kho nữa, hy vọng mọi người chi tiêu hợp lý, mà thu nhập và tình yêu thương của mọi người trong gần 1 tháng nay đều sẽ được quyên tặng cho các tổ chức phúc lợi.

Mẹ Diệp Tinh Du còn bày tỏ rằng Bạch Nhược Linh rất không dễ dàng, mà bà ấy cũng không muốn gây áp lực cho đứa nhỏ, nên bà ấy hy vọng mọi người không nên suy nghĩ quá nhiều.

[Khóc. Sao lại có người lương thiện như vậy được?]

[Ông trời giúp đỡ người lương thiện, tôi đã đặt hàng và xác nhận đơn hàng rồi. Tôi tình nguyện đợi 10 năm cũng được.]

[Tôi không có suy nghĩ gì khác, chỉ đơn giản là muốn giúp đỡ những người giúp đỡ Nhược Linh mà thôi.]

[Nhược Linh, nhìn thấy cháu, dì giống như nhìn thấy đứa con gái đáng yêu của mình vậy. Dì thật sự không thể tưởng tượng được việc mất đi con gái sẽ đau khổ như thế nào, càng không thể tưởng tượng được cháu không còn mẹ nữa sẽ buồn bã biết bao. Dì biết cháu không cần tiền, dì chỉ mua ít đồ thôi, cháu đừng ghét bỏ nhé.]

[Em họ của tôi qua đời trên đảo Trân. Tôi hy vọng Nhược Linh sẽ sống thật tốt, sống thay cả phần em họ của tôi.]

[Nhược Linh, chúng tôi không thể thay thế mẹ của cháu, nhưng chúng tôi đều rất yêu thương cháu. Hy vọng rằng hàng triệu phần yêu thương này cùng thời gian có thể xoa dịu nỗi đau của cháu. Cháu là kỳ tích, cũng chính là hy vọng.]

Xuân, hạ, thu, đông, lá cây khô héo lại mọc ra chồi non và dần dần trở nên tươi tốt. Bạch Nhược Linh cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, cô đỗ vào trường đại học danh tiếng, lại vào cuối năm đó, với tư cách là thiên sứ của kỳ tích, cô mặc trên người một chiếc váy dạ hội màu đen và xuất hiện trên sân khấu của các buổi dạ hội lớn.

Thậm chí thần tượng Tuế Đồng Đồng của cô cũng đứng cùng sân khấu với cô ở buổi dạ hội, tặng quà cho cô, còn bày tỏ sự yêu thích và tán thưởng cô không chút do dự.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 149

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...