Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 146

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Cô Liễu, con gái của tôi... là một ý tá thực tập cùng bệnh viện với cô. Nó họ Trần, tên là Trần Duệ Tân... Cô, cô có quen nó không?”

Liễu Thiên Nghi ngẩn ra, sau đó cô ấy lập tức nghẹn ngào nói: “Cháu quen...”

“Chúng tôi đến nhận t.h.i t.h.ể của con bé... Bởi vì, không thể để con bé một mình lẻ loi ở bên ngoài được...”

Thảm họa xảy ra, niềm hy vọng có vẻ càng trở nên quý giá hơn.

Trên mạng, “Thiên sứ của đảo Trân” đã nhanh chóng trở thành nữ thần hoàn mỹ không tỳ vết trong lòng mọi người.

Cô tốt bụng, kiên cường, ưu tú và trải nghiệm của cô lại rất ly kỳ nữa... Mọi người điên cuồng quan tâm cô, quyên góp tiền và vật chất. Những người có người thân c.h.ế.t trong trận động đất đã dành hết tình thương cho cô vì đau lòng.

Những người giàu có nổi tiếng muốn cấp cho cô một khoản tài trợ khổng lồ và tạo cơ hội thực tập cho cô, còn lấy tên cô rồi thành lập nên “Quỹ tình thương Nhược Linh”.

Với những tấm lòng quá lớn này, Bạch Nhược Linh đã từ chối mọi khoản quyên góp của tất cả mọi người. Còn những người quyên góp nặc danh không thể trả lại được thì đều bị cô quyên góp cho tổ chức từ thiện hoặc cá nhân có nhu cầu.

Sau đó càng ngày càng có nhiều phóng viên đến hơn— Chẳng khác gì so với người nổi tiếng đang được săn đón. Bởi vì bọn họ muốn có thêm thông tin độc quyền về người may mắn này. Cho dù chỉ chụp được thêm vài tấm ảnh về cô thôi cũng đã có thể kiếm được rất nhiều lượt xem cho tài khoản của mình rồi.

Cũng vì thế mà bệnh viện đã phải tăng cường an ninh lên gấp ba lần. Phóng viên phải được phê chuẩn thì mới có thể ra vào.

Những người thật sự không thể phỏng vấn được Bạch Nhược Linh thì đành phải chuyển sang tìm kiếm tư liệu thực tế mới.

Trên màn hình TV trong bệnh viện, đội cứu hộ đã cứu được một đứa bé đang khóc từ trong đống đổ nát ra.

Đứa bé trắng trẻo và mập mạp, ngoại trừ trên người hơi bẩn thì trông rất khỏe mạnh, không có bất kỳ thương tích nào.

“Haiz, đứa bé này...” Đội viên đội cứu hộ chỉ mới mở miệng đã nghẹn ngào: “Đúng là kỳ tích mà. Sau khi tòa nhà sụp đổ, nó được mẹ mình bảo vệ. Sau đó mẹ nó không còn sữa nên đã lấy m.á.u của mình đút cho nó...”

Phóng viên hỏi tiếp: “Bố con bé đâu? Còn sống không?”

“À, bố nó cũng mất rồi...” Giọng nói của đội viên đội cứu hộ hơi mơ hồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-146.html.]

Còn có thể nói gì đây...

Bố của đứa bé được phát hiện dưới đống đổ nát ở trước cửa tòa nhà, nhưng mà tư thế lại hướng ra ngoài, nhìn vết thương bên ngoài không nghiêm trọng lắm, nhưng lại c.h.ế.t vì xuất huyết não.

Đội viên đội cứu hộ nghĩ thầm, chắc không phải là ông ấy đang chạy trốn đâu nhỉ, có lẽ tư thế kia chỉ là trùng hợp mà thôi...

Nhưng nếu như người bố ở cùng một chỗ thì người mẹ trẻ tuổi kia có lẽ sẽ không chết... Bởi vì lúc bọn họ đi đến một căn phòng khác thì thấy người bố đang che chở cho hai mẹ con, một nhà ba người tuy rằng đã rất suy yếu nhưng vẫn được cứu sống...

Các bệnh nhân trong bệnh viện, đặc biệt là người già, họ đã khóc vì đứa bé trên TV này. May mắn là phóng viên lại tiếp tục nói rằng ngay khi tin tức được phát, đã có rất nhiều người muốn nhận nuôi đứa bé tên Hàn Mỹ Như này.

Camera chuyển cảnh, là một y tá may mắn sống sót trong bệnh viện đã bị sập trong trận động đất.

Người dẫn chuyện giới thiệu: [Cô y tá tên là Liễu Thiên Nghi này vô cùng dũng cảm, vừa mới hồi phục đã lao vào cứu viện...]

[Khi động đất xảy ra, cô ấy đã dẫn rất nhiều bệnh nhân đến nơi an toàn, rất nhiều người chỉ bị thương nhẹ...]

[Đáng tiếc là các đồng nghiệp của cô ấy có rất nhiều người đều không thể tránh khỏi thảm họa này...]

Trên màn hình TV xuất hiện một đôi vợ chồng lớn tuổi không ngại ngàn dặm xa xôi chạy đến đảo, lúc gặp được Liễu Thiên Nghi tại điểm tiếp nhận tạm thời thì họ đã nắm lấy tay cô ấy và nói:

“Cô Liễu, con gái của tôi... là một ý tá thực tập cùng bệnh viện với cô. Nó họ Trần, tên là Trần Duệ Tân... Cô, cô có quen nó không?”

Liễu Thiên Nghi ngẩn ra, sau đó cô ấy lập tức nghẹn ngào nói: “Cháu quen...”

“Chúng tôi đến nhận t.h.i t.h.ể của con bé... Bởi vì, không thể để con bé một mình lẻ loi ở bên ngoài được...”

Ông lão khóc: “Nó làm y tá có tốt không? Nó có phải là một y tá tốt không? Từ nhỏ nó đã nói mình muốn làm y tá, muốn cứu người...”

Liễu Thiên Nghi khóc đến mức không nói nên lời, một lúc sau mới thút thít nói: “Chú dì, Tiểu Trần là một cô gái cực kỳ có trách nhiệm, lúc làm việc cũng cực kỳ nghiêm túc. Cô ấy rất ưu tú, là một y tá tốt...”

“Vậy thì tốt... vậy thì tốt... Vậy giấc mơ của nó coi như đã thực hiện được rồi, đúng không... Cũng không uổng công nó đến nhân gian một chuyến...”

Những người trong TV đang khóc, những người xem TV ở bệnh viện cũng khóc không thành tiếng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 146

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 146
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...