Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 151

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô cũng cười với bọn trẻ.

Cô đang chuẩn bị ăn hết rau củ viên thì nhận được điện thoại của mẹ Diệp.

Đầu bên kia điện thoại, mẹ Diệp nhiệt tình mời cô đến nhà làm khách: “Nhược Linh à, cô biết hôm nay là đêm Giáng sinh, chúng ta cùng nhau đón Tết Tây nhé? Cô đã làm Phật nhảy tường và cá nướng rồi. Con đến ăn cơm nhé!”

Bạch Nhược Linh mím môi cười rồi nói: “Cô, vậy bây giờ con qua đó, làm phiền cô rồi.”

“Ai nha, tốt quá, phiền gì đâu chứ. Vậy cô chờ con.” Mẹ Diệp cực kỳ vui mừng, cúp điện thoại xong lại quay sang thì thầm với Diệp Tinh Du đứng gần đó: “Còn không đi sửa lại cái đầu trông như chuồng gà kia của con đi à.”

Cúp điện thoại, Bạch Nhược Linh nở nụ cười, lộ ra hai hàng răng nhỏ tinh tế.

Cô vứt vội chiếc rau củ viên vào thùng rác, sau đó đi về phía nhà họ Diệp.

“~I had to kill you

I"m really sorry

I had to do it

Gotta go on my own

I had to kill you

I took it for so long~

I had to kill you

Was it so much fun?”

Cô khẽ ngân nga bài hát không có giai điệu.

Đến khi cô tới nhà họ Diệp rồi thì lại ngoài ý muốn phát hiện ra trong nhà chỉ có một mình Diệp Tinh Du.

“A... Nhược Linh, cậu đến rồi...” Hôm nay cậu cực kỳ căng thẳng, lại vô cùng khách khí: “Ngồi, ngồi đi...”

“Ơ? Chú và cô đâu rồi?” Cô nhìn quanh nhà, ngôi nhà lớn nhưng lại rất yên tĩnh, ngoại trừ bọn họ ra thì giống như không còn ai khác nữa.

“Hai người họ, hai người họ đột nhiên nói công ty còn có việc nên đi rồi...” Vẻ mặt Diệp Tinh Du hơi buồn, nhưng trên mặt cậu lại hiện lên hai vệt đỏ kích động.

“À...”

Cô chậm rãi ngồi xuống, dường như cũng hiểu được một chút rồi.

Mặt cô cũng hồng hồng.

Cả hai đều hơi xấu hổ.

“Nhược Linh, tớ... thật ra tớ...” Cậu vắt óc suy nghĩ, giọng nói vô cùng thiếu sót vì căng thẳng: “À, có lẽ tớ nên hỏi trước. Cậu cảm thấy tớ thế nào...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-151.html.]

Cô cười: “Tớ cảm thấy cậu rất tốt!”

“À... thế à... Vậy... là loại tốt nào? Là loại bạn tốt hay là... hay là...”

Cô vờ như đang suy nghĩ, sau đó cười híp mắt hỏi: “Diệp Tinh Du, tớ thích cậu. Cậu có đồng ý làm bạn trai tớ không?”

Một lúc lâu sau Diệp Tinh Du mới nhận ra rằng mình không hề nằm mơ, cậu lắp bắp hỏi: “Cậu, cậu đang nói đùa à?”

Nhược Linh vừa mới tỏ tình với cậu à?

Cậu choáng váng.

Hay mình nghe nhầm rồi? Cậu căn bản cũng không thông minh lắm, lại không hoạt bát, bề ngoài càng không thể nói là hiền lành, thậm chí cậu còn chẳng biết nói mấy lời cảm động, chẳng khác gì khúc gỗ cả!

Coi như cậu vượt cả thành phố đi thăm cô, nhưng cũng chỉ biết đưa cô đi ăn cơm rồi làm một số việc mà ai cũng có thể làm là hỏi thăm cô.

Bạch Nhược Linh nhấp một ngụm trà, làm trái tim đang đập thình thịch của cô bình tĩnh lại, giọng nói tinh tế ngọt ngào: “Sao lại nói đùa được chứ? Cậu đẹp trai thế mà, tớ không thể thích cậu à?”

Có thứ gì đó đang nổ tung trong đầu cậu, khiến cậu khó có thể tỉnh táo lại.

Cô thở dài, nhẹ giọng nói: “Thật ra, cậu biết không? Lúc bị chôn dưới đất, tớ vẫn luôn có một nguyện vọng, nhưng không thể thực hiện được. Thật ra lúc đó tớ rất không cam lòng.”

Cậu vội vàng nói: “Nguyện vọng gì?! Sao trước đây tớ chưa từng nghe cậu nhắc đến?”

Chỉ cần Nhược Linh nói ra thì cho dù lên núi đao hay xuống biển lửa, cậu cũng phải thực hiện cho cô.

“À, cho dù lúc trước có nói thì cũng không dễ thực hiện lắm.” Cô cắn môi, do dự vài giây, sau đó mới nhẹ giọng nói: “Lúc ấy tớ nghĩ, tớ còn chưa biết cảm giác yêu đương là như thế nào. Cho nên thật sự muốn biết hôn một người sẽ có cảm giác gì...”

Lúc này, Diệp Tinh Du đã trở thành một con tôm hùm bị luộc chín, giống như đã bị kinh ngạc đến mức không nói được gì.

“Bây giờ thì,” Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn cậu: “Nếu cậu đồng ý làm bạn trai tớ, nguyện vọng của tớ có lẽ sẽ được thực hiện vào hôm nay rồi...”

Cô hỏi cậu:

“Diệp Tinh Du, vậy... cậu có muốn giúp tớ thực hiện nguyện vọng không?”

Tất nhiên là cậu muốn rồi.

Linh hồn và thân thể của cậu đều thuộc về cô.

Tất cả của cậu, đều chỉ thuộc về một mình cô.

Khi nhớ lại về nụ hôn đầu tiên, tuy rằng khiến người ta nhiệt huyết sôi trào, nhưng cũng có hơi buồn cười.

Bạch Nhược Linh chọn chỗ ngồi trước, thấy sô pha trong phòng cậu tương đối tốt, lại sợ Diệp Tinh Du quá căng thẳng cho nên cô còn cố ý tìm hiểu cách hôn, nhưng không ngờ lại có nhiều cách khác nhau như thế...

“Không biết cách nào tốt...” Cô đỏ mặt, nhất thời cũng rối rắm.

Kết quả là thời gian cô tìm kiếm càng dài, Diệp Tinh Du càng bị tra tấn như một kẻ khó chịu khi sắp bị xử tử, lại giống như ngọn núi lửa bị đè nén không thể phun trào được.

Cuối cùng, rốt cuộc không hề có kỹ xảo gì, cậu chỉ làm theo bản năng, thậm chí còn không cẩn thận cắn rách môi Bạch Nhược Linh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 151

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 151
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...