Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 147

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tin tức phát đến đoạn cuối, vụ án g.i.ế.c người liên hoàn mà mọi người đang quan tâm nhất cuối cùng cũng có tiến triển mới:

“Kẻ g.i.ế.c người hàng loạt Chước Khánh Giang, kẻ đã từng làm rung chuyển toàn bộ hòn đảo, được xác nhận đã tử vong trong trận động đất. Sau khi cảnh sát tới hiện tường thì đã tìm thấy t.h.i t.h.ể của gã ta ở dưới tầng hầm của cửa hàng bán băng đĩa của chính gã ta. Cảnh sát cũng đã phát hiện được những tay, chân và t.h.i t.h.ể của các nạn nhân còn lại ở bên trong tủ lạnh... Rất khó để tưởng tượng một tên tội phạm hung ác lại ẩn nấp ở cổng trường học được quanh năm như vậy. Nếu người sống sót sau trận động đất kia mà không cung cấp manh mối thì có lẽ chúng ta vẫn sẽ phải sợ hãi trong một thời gian dài nữa...”

Mọi người đều bàn tán xôn xao:

“A, đây là con ác quỷ đã g.i.ế.c rất nhiều người.”

“Chết là đúng. Loại người này c.h.ế.t cũng không hết tội!”

“Cô gái may mắn sống sót kia, chính là Nhược Linh của bệnh viện chúng ta đúng không...”

“Là cô ấy. Đúng là đứa nhỏ có phúc lớn.”

“Đại nạn không chết, tất có hậu phúc. Đứa nhỏ này về sau chắc chắn có phúc.”

“Haiz, cũng không thể nói như vậy được. Đứa nhỏ không có mẹ, cũng giống như cây cổ thôi...”

“Sau này phải sống thế nào đây...”

Nhân vật chính trong miệng của mọi người, đang đứng ở một góc hành lang, lén xem tin tức trên TV. Nhưng cô biết, mình phải đi rồi.

Cô chống nạng, lúc sắp đi qua quầy lễ tân thì nhìn thấy hai người đang nói chuyện với y tá.

Mặt cậu đỏ như gấc!

Cậu đang đi WC thì đột nhiên có người chạy vào, làm cậu sợ tới mức mới xả được một nửa đã vội vàng thu hồi “Vũ khí” rồi kinh hãi kéo quần lên. Cảm giác này còn sảng khoái hơn cả “Tam hoa tụ đỉnh” (*)!

(*) Tam hoa tụ đỉnh: Là một thuật ngữ trong Đạo giáo và y học cổ truyền Trung Quốc, thường được sử dụng để miêu tả một trạng thái tinh thần và thể chất đạt đến đỉnh cao.

Kết quả, vậy mà lại là Bạch Nhược Linh.

Đầu óc cậu hoàn toàn trống rỗng. Cậu sững sờ trong 2 giây, sau đó phản ứng đầu tiên lại là giơ tay lên và nhấn nút xả nước.

“Ào ào—”

Nhưng mùi còn lưu lại trong không khí quả thật không thơm tho gì...

“...” Mặt Bạch Nhược Linh cũng đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, có người đang tìm tớ. Thật xin lỗi, tớ chưa nhìn thấy gì cả...”

Đang nói thì hai người ở bên ngoài lại quay lại, thậm chí còn lớn mật đi vào gõ cửa:

“Bạn học Bạch, có phải em ở bên trong không...”

“Chúng tôi là phóng viên của tờ tin tức hằng ngày. Em có thể nhận phỏng vấn độc quyền của chúng tôi được không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-147.html.]

“Cạch”, cửa mở ra. Hai mắt phóng viên tỏa sáng và tràn đầy hy vọng, nhưng lại chỉ nhìn thấy cúc áo thứ hai của bộ quần áo bệnh nhân.

Ánh mắt anh ta từ từ ngước lên, trước mặt là một chàng trai cao lớn với đôi lông mày sắc sảo và chiếc cằm hẹp. Cậu vừa đẹp trai vừa hung dữ, mặt lại đỏ ửng một cách kỳ quái, giống như đang phát sốt.

“Bạn học Bạch nào?” Cậu nhíu mày, giọng nói không kiên nhẫn.

“Ặc... Xin lỗi, chúng tôi tìm nhầm rồi...”

Cậu bé này sao lại vừa đẹp trai vừa hung dữ như thế...

Hai người xin lỗi rồi chạy trối chết.

Diệp Tinh Du đi ra đóng cửa phòng bệnh của mình lại.

“Bạn học Bạch” đang trốn sau cửa WC lúc này mới đi ra.

“À, cảm ơn cậu...” Cô nhẹ giọng nói, gãi mặt, cảm thấy hơi ngượng ngùng.

Cậu trầm mặt, lỗ tai nóng như thiêu đốt, lạnh lùng nói: “Bọn họ khẳng định vẫn chưa đi. Cậu... ở lại đây một lúc đi.”

“Thật à? Vậy tốt quá, cảm ơn cậu.” Bạch Nhược Linh cũng không từ chối mà chống nạng đi về phía sô pha.

Lúc cậu ngẩn ra 2 giây và muốn đến đỡ cô thì cô đã ngồi xuống rồi.

Cậu đỏ mặt tía tai, vội vàng rụt tay lại.

Cậu che giấu hỏi: “Uống nước không?”

“Không uống, cảm ơn cậu.”

“Ở đây có hạt dẻ.”

“Cảm ơn, tớ không ăn đâu.” Cô cười cảm kích.

Diệp Tinh Du mím môi.

Không biết có phải do cậu tưởng tượng hay không mà bầu không khí trong phòng bệnh dường như đột nhiên trở nên rất nóng... Dường như có vô số chiếc gai nhỏ xíu mọc ra từ chiếc áo bệnh nhân mềm mại trên người cậu khiến cậu bồn chồn, giống như thời kỳ hươu đực nôn nóng tìm bạn đời vậy.

Ngược lại, Bạch Nhược Linh chỉ thản nhiên ngồi ở đó, chắp tay tao nhã, giống như mỹ nhân sứ mong manh dễ vỡ.

“Tôi... thật ra tôi biết cậu, cũng đã gặp cậu rồi. Cậu học lớp 2... Chúng ta còn ở cùng một tòa nhà nữa...” Cậu ngồi ở trên giường, chủ động tìm một chủ đề khô khan để nói.

Cô cười: “Ừ, tớ cũng biết cậu. Tớ thấy cậu chơi bóng chày và bóng rổ rồi. Hai lớp chúng ta thường xuyên thi đấu với nhau mà.”

Diệp Tinh Du cảm thấy đầu óc mình bay lên như khinh khí cầu, thoát ra khỏi bầu khí quyển, nhưng lại lạnh lùng hỏi: “Ồ, thế à... Vậy tớ có thắng không?”

“Có chứ, cậu rất lợi hại.” Cô cười ngọt ngào, giống như một người hâm mộ nhỏ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...