Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không sao, đều tại tớ. Trước đó nói rõ ràng với cậu sớm hơn chút là tốt rồi.”

Cậu cười, thật sự không để ý chút nào, sau đó cậu đứng dậy đi pha trà cho cô.

Cô nhìn quanh bốn phía rồi hỏi: “Chúng ta đều sắp c.h.ế.t rồi, còn cần uống trà à?”

“Sao không thể chứ? Vẫn còn vị giác mà. Mấy ngày nay tớ đã thử rồi. Không ăn không ngủ thật ra sẽ không ảnh hưởng gì cả, nhưng sẽ cảm thấy miệng không có mùi vị, sẽ cảm thấy nhàm chán.”

Nói xong, cậu mang cốc trà nóng ra. Bàn tay to và khoẻ của cậu khiến cho chiếc cốc màu xanh giả gốm Nhữ diêu (*) trông càng thêm nhỏ bé đến đáng thương: “Uống trà nóng sẽ có cảm giác mình còn sống. Trà nhà tớ đều rất ngon.”

(*) Gốm Nhữ diêu: Một trong ngũ đại danh diêu được các học giả Trung Quốc ghi nhận và rất hiếm, được sản xuất dưới thời nhà Tống, có màu men lam “Trứng ngỗng” nhạt khác biệt.

Bạch Nhược Linh nhận lấy.

Trong hương trà, vẫn có thể cảm nhận được độ ấm trong lòng bàn tay mình, cô không khỏi lẩm bẩm:

“Giống như nằm mơ vậy. Trong mơ cũng sẽ bị bỏng, từ trên tầng rơi xuống cũng có thể cảm nhận được sự mất trọng lượng...”

Diệp Tinh Du thăm dò vẻ mặt cô, lại nghĩ đến vừa rồi cô còn áy náy. Cậu thừa nước đục thả câu, cảm thấy đây chính là cơ hội tốt để cầu xin sự tha thứ từ cô, thành khẩn nói: “Bây giờ cậu không trách tớ nữa chứ... Lúc đó tớ rất rối, đầu muốn nổ tung luôn rồi, không ngờ lại đẩy ngã cậu. Rất xin lỗi...”

Bạch Nhược Linh nhìn lòng bàn tay mình. Nhớ đến ngày đó khi cô bị đẩy ngã, bàn tay đã bị xước một vết.

Bây giờ, trong lòng bàn tay trắng nõn mềm mại của cô chẳng còn dấu vết gì cả.

Nếu cô có thể phát hiện ra có chuyện không ổn từ sớm hơn thì có phải cô có thể nhanh chóng tỉnh lại từ trong giấc mơ vô thức hay không?

Nhưng trong lòng cô vẫn còn khúc mắc:

“Chẳng lẽ không phải bởi vì nghe thấy những lời khó nghe kia nên cậu mới không để ý đến tớ à?”

“Những lời khó nghe gì?”

“Người của lớp tớ... Bọn họ sẽ bịa ra những lời rất khó nghe. Không phải Con Gián đi tìm cậu nói chuyện à?”

“À, chuyện đó à... Cho nên tớ đã đánh cậu ta rồi. Tớ không hối hận chút nào! Con Gián là đồ miệng bẩn. Tớ phải dạy cho cậu ta một bài học!”

Bây giờ Bạch Nhược Linh mới nhìn thẳng vào cậu, vẻ mặt giãn ra: "Thì ra là vậy..."

"Nếu cậu vẫn còn giận, tớ sẽ đi đánh bọn họ!" Cậu xắn tay áo, cơ bắp cuồn cuộn, tràn đầy năng lượng: "Đánh mười trận cũng không thành vấn đề."

Bạch Nhược Linh cúi đầu cười, nhẹ nhàng khuyên: "Tớ không muốn cậu đánh nhau, những người đó không đáng để cậu phí thời gian."

"Vậy, vậy cũng tốt. Tớ nghe lời cậu. Cậu yên tâm... Tớ không phải loại người dễ bị lung lay. Trong lòng tớ, cậu là cô gái tuyệt vời nhất. Sau khi tốt nghiệp, chúng ta sẽ cùng gặp bạn bè của nhau! Tớ sẽ không bao giờ nói chuyện với những người trong lớp cậu nữa."

Cậu nói đầy nhiệt huyết, tai đỏ bừng.

Điều này rõ ràng là quá nhanh, chỉ thiếu mỗi chiếc nhẫn kim cương. Diệp Tinh Du cảm thấy mình quá thẳng thắn, vội vàng im lặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-57.html.]

Chắc là do chấp niệm quấy phá, cậu mới si mê Bạch Nhược Linh như vậy.

Bạch Nhược Linh ngại ngùng, nhưng sợ cậu xấu hổ, cô đổi chủ đề: "Cậu có biết ai ngoài tớ và Cảnh sát Trương có trạng thái giống chúng ta không?"

Cậu không cần nghĩ ngợi: "Trong trường có Hứa Bảo Nam."

"..."

Nụ cười trên mặt cô gái tắt ngấm.

Diệp Tinh Du nhíu mày, nhớ lại: "Lạ thật. Hôm đó Hứa Bảo Nam chặn tớ ở cổng trường, cậu ta là người giấy nửa trong suốt. Nghĩa là sức sống của cậu ta không mạnh... Nhưng sau đó tớ gặp lại, cậu ta đã thành người bình thường, rất rõ ràng."

Bạch Nhược Linh hiểu "rõ ràng" là gì: "Vậy... có phải như bà Tôn nói, có người đang cứu cậu ta?"

"Có lẽ vậy. Hoặc cậu ta tìm được chấp niệm..."

"Thảo nào gần đây cậu ta kỳ lạ..." Cô thở dài: "Cậu ta đột nhiên rất quan tâm đến tớ. Tớ còn tưởng cậu ta có ý đồ gì."

Diệp Tinh Du chua chát: "Không có gì lạ. Tớ nghe bạn bè nói cậu ta thích cậu. Chắc chắn cậu là chấp niệm của cậu ta."

"Cũng?" Cô bắt được từ khóa.

Diệp Tinh Du im lặng.

May mà Bạch Nhược Linh thông minh, hiểu ra "cũng" là chỉ ai.

Cô ngượng ngùng, vội đánh trống lảng: "Không đến mức đó. Tớ và cậu ta chẳng nói chuyện mấy lần..."

Im lặng một lúc, cô nói: "Thôi bỏ đi. Chuyện này dễ kiểm chứng. Chúng ta đi tìm cậu ta nói chuyện..."

Giọng cô ngập ngừng. Thấy Diệp Tinh Du nhìn mình chằm chằm, mắt trợn tròn.

"Cậu nhìn gì?" Cô sờ mặt: "Mặt tớ có gì à?"

"Không, không..."

Cậu vội vàng thu hồi ánh mắt.

Diệp Tinh Du, mày thật đáng chết. Đừng có nhìn chằm chằm người ta như thằng ngốc vậy. Thật xấu hổ!

Bạch Nhược Linh hé miệng cười, nhỏ giọng nói: "Thì ra cậu là như vậy."

"Ặc, như thế nào?"

"Hơi đáng yêu..."

Những lời nói ấy tựa như một đòn chí mạng, cậu lập tức mất hết sức lực, quỳ sụp xuống đất, nét mặt vừa sung sướng vừa đau khổ, ôm chặt lấy lồng n.g.ự.c mình: "Không được... đừng, đừng nói thế... Tim tớ sắp nổ tung mất..."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...