Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 154

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghĩ đến chuyện cũ, khuôn mặt u ám của gã ta lại dịu dàng hơn một chút: “Vậy nên tôi chỉ có thể làm theo cô ấy mà thôi. Nhưng mà tôi chưa từng g.i.ế.c ai trước đây, g.i.ế.c xong mới phát hiện không biết phải xử lý t.h.i t.h.ể như thế nào. Cuối cùng tôi chỉ có thể chặt nhỏ t.h.i t.h.ể ra rồi đông lạnh trong tủ lạnh. Sau đó tôi phát hiện ra ở trên diễn đàn còn có người khác cũng có suy nghĩ như thế, cho nên chúng tôi mới quyết định giúp đỡ nhau... Tên đàn ông kia cũng thật buồn nôn, c.h.ế.t được một nửa rồi còn nói mình muốn đổi ý, tôi cũng đã cắt chân cho ông ta rồi, mệt đến mức người đầy mồ hôi! Sau đó... mẹ nó, t.h.i t.h.ể càng ngày càng nhiều, nhiều đến mức tôi không bỏ kem vào được nữa, lại sợ không có chỗ để người mới vào cho nên chỉ đành vứt bớt đi. Thật ra tôi đã kể cho Ngô Kính Tâm rồi, nhưng cô ta sống c.h.ế.t không chịu tin tôi... Bây giờ lại có thêm em. Haiz...”

Nói đến đây, gã ta hơi phát điên, trong cổ họng phát ra một tiếng không nói nên lời: “Tôi thật sự không biết nên làm gì bây giờ... Các người vì sao lại thông minh như thế chứ? Các người khiến tôi gặp phải rắc rối lớn rồi.”

Bạch Nhược Linh không hiểu được: “Nhưng sao Ngô Kính Tâm lại biết anh g.i.ế.c Linh Mẫn và mấy người kia?”

“Hừ, còn không phải vì cái tên Tuế Đồng Đồng c.h.ế.t tiệt kia à...” Vẻ mặt gã ta trở nên hung ác: “Tiểu Mẫn là fan của Tuế Đồng Đồng, mà hai người họ từng ở trong cùng một nhóm fan, còn bí mật kết bạn với nhau. Cô ta cũng biết đến sự tồn tại của tôi, nên cảm thấy mình có nghĩa vụ giúp chị em tốt của cô ta thăm dò tôi. Thật xui xẻo mà, may là tôi đủ thông minh. Lúc cô ta tìm đến thì tôi đã biết ý đồ của cô ta rồi. Cô ta bị tôi mê hoặc điên đảo. Hơn nữa, may mắn là cô ta chỉ hơi nghi ngờ tôi thôi, chứ không báo cảnh sát...”

Chước Khánh Giang đương nhiên không biết Ngô Kính Tâm từng nói nơi cô ta sẽ đến cho Từ Mục Hiến biết. Nhưng Từ Mục Hiến quá nhát gan, lại sợ phiền phức, nên mới gián tiếp cứu Chước Khánh Giang một mạng.

Chước Khánh Giang nhìn Bạch Nhược Linh vẫn đang bình tĩnh thì có hơi bất mãn mà nói: “Thật kỳ quái, sao tôi lại nói chuyện với em lâu như vậy rồi mà không biết em lại dễ tính thật đấy.”

Khuôn mặt cô lạnh tanh, chỉ có đôi mắt là đang run rẩy, cô nhìn gã ta, một lúc lâu sau mới nói: “Vậy bây giờ đang có hai người, anh định làm gì? Định g.i.ế.c tôi à?”

Gã ta cười: “Cũng khó nói. Em muốn c.h.ế.t không?”

Lúc đó cô đã trả lời như thế nào?

“Muốn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-154.html.]

Chước Khánh Giang nở nụ cười: “Nhưng cứ c.h.ế.t đi như thế thì không phải sẽ làm các bạn học trong lớp em vui vẻ à? Nói thật, bọn họ bức tử Tiểu Mẫn, tôi cũng cảm thấy khó chịu với bọn họ lâu rồi.”

“Tôi biết ngay mà!” Bà Tôn cắt ngang lời cô, giọng đầy mỉa mai: “Tôi đã đoán được cô sẽ đổ tội lên đầu Chước Khánh Giang mà! Dù sao Chước Khánh Giang cũng c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t ở trong tay cô! Cho nên cô muốn nói gì chẳng được!”

Bạch Nhược Linh không phủ nhận, chỉ nhẹ giọng nói: “Bà à, mấy hôm trước, tôi đọc được một câu chuyện trong một quyển sách, kể về t.h.i t.h.ể của một con cừu con. Bà có muốn nghe không?”

Không đợi bà Tôn trả lời, cô đã bắt đầu tự mình kể lại:

“Ngày xửa ngày xưa, có một con cừu con theo mẹ đến sống ở một hòn đảo mới trong rừng. Cừu mẹ cần phải đi tìm thức ăn, vì vậy cừu con luôn tự chăm sóc bản thân. Trong rừng cũng có một trường học dành cho động vật. Động vật trong đó rất tàn nhẫn, không thích người ngoài.”

“Chúng nó được dẫn dắt bởi một con cáo rất không thân thiện với con cừu mới này. Chúng nó bắt nạt cừu con, chế giễu cừu con, dùng mọi thủ đoạn mà chúng nó có thể nghĩ ra để làm cho cừu con đau khổ. Nhưng cừu con rất yếu đuối và có trái tim rất mềm yếu. Nó không muốn tranh cãi và làm cừu mẹ lo lắng.”

“Thật ra nó không nên nhẫn nhịn như thế. Sự nhẫn nhịn của nó làm cho đám động vật kia có một loại ảo tưởng rằng chúng nó đối xử với cừu con như thế nào cũng được. Cho đến một ngày, trong rừng đổ mưa lớn, đám động vật đưa cừu con đến một hồ nước.”

Cô nhắm mắt, hình ảnh hồ bơi khô cạn, bẩn thỉu hiện lên trong đầu.

“Cừu con bị đẩy xuống đó. Các động vật cùng lớp chụp lại bộ dạng chật vật của nó bằng điện thoại. Nhưng chúng nó vẫn chưa hài lòng, chúng nó còn gửi ảnh cho cừu mẹ. Đám động vật còn cảm thấy làm như vậy là không có vấn đề gì.”

“Trong mắt chúng nó, đây chẳng qua chỉ là một hành vi nghịch nghợm nho nhỏ mà thôi. Chúng nó thậm chí còn cảm thấy rằng lần bắt nạt này còn chẳng tàn nhẫn bằng bình thường. Nhưng vẫn nằm trong dự đoán... khi cừu mẹ nhìn thấy bức ảnh thì trong lòng nóng như lửa đốt. Bà ấy đã vội vã chạy đi cứu con mình.”

Cô giơ tay lên, lau nước mắt trên mặt, giọng nói run rẩy:

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 154

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 154
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...