Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 155

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Bà ấy quá vội vàng nên không chú ý tới nguy hiểm. Ngay khi bà ấy gần đến được hồ nước thì bị một con voi đi ngang qua giẫm phải. Thật đáng thương. Cừu con vất vả lắm mới bò ra được khỏi hồ nước, nhưng nó lại nhìn thấy t.h.i t.h.ể của mẹ mình... Bà à, bà hiểu không? Cái gì mà cắt đứt ruột gan, cái đó cũng không đủ để diễn tả một phần vạn cảm giác lúc đó đâu.”

Bà Tôn không nói gì, ánh mắt nghiêm túc của bà vô thức xen lẫn một tia thương xót.

Thật lâu sau, Bạch Nhược Linh mới bình tĩnh lại, khẽ nhếch khóe miệng: “Nhưng mà, tất cả vẫn chưa kết thúc... Tất cả mới chỉ là bắt đầu thôi. Cừu con nhìn thấy một con rắn độc trà trộn vào đám động vật đang vây xem. Con rắn độc này đã ăn thịt nhiều loài động vật rồi, gần đây nó mới ăn thịt một con thỏ.”

“Tất nhiên, các loài động vật muốn đưa nó ra trước công lý, nhưng nó rất thông minh, xảo quyệt và giỏi ngụy trang. Con rắn và cừu con nhìn nhau, con rắn tưởng rằng cừu con đã phát hiện ra thân phận của nó nên nó đã mang cừu con đi. Sau đó rắn độc giải thích rằng nó có trách nhiệm giúp những con vật kết thúc cuộc sống của chính mình khi những con vật đó không muốn tiếp tục sống nữa, chứ nó không phải là loài vật xấu xa.”

“Về phần bắt thỏ thì hoàn toàn là bởi vì thỏ phát hiện ra nó là một con rắn độc. Bây giờ nó sẽ không g.i.ế.c cừu con và thỏ nữa, nhưng nó cũng không thể để hai con ấy đi. Nhưng cừu con lại nói nó không muốn sống nữa. Nó cũng muốn rắn độc g.i.ế.c c.h.ế.t nó. Nhưng trước khi chết, nó phải làm một việc.”

Bà Tôn lạnh lùng nói: “Nó muốn độc c.h.ế.t tất cả động vật đã bắt nạt nó.”

Bạch Nhược Linh mỉm cười, sau đó cô sửa lại: “Nó muốn trả thù tất cả động vật đã hại c.h.ế.t mẹ nó.”

Câu chuyện tiếp tục:

“Rắn độc đương nhiên sẽ không trực tiếp thả cừu con đi. Nó dùng thỏ làm con tin, uy h.i.ế.p cừu con nếu sau khi làm xong việc mà không trở về thì thỏ sẽ chết. Cừu con sau đó đã đồng ý rồi. Cừu con luôn phải chịu trách nhiệm tìm nước cho các động vật trong lớp nó uống. Cho nên nó đã lấy nọc độc mà rắn độc cho nó và bỏ vào trong nước uống. Sau khi làm xong tất cả những việc đó, nó quay trở lại hang ổ của rắn độc.”

“Nó cho rằng nó làm như thế thì sẽ cứu được thỏ, nhưng lại không nghĩ rằng thỏ đã quá suy yếu, mấy ngày liền không ăn không uống rồi. Cái đêm mà cừu con trở lại thì thỏ đã c.h.ế.t rồi. Mà rắn độc, kẻ vốn không phải sát nhân thật sự, giờ đây đã thật sự phải chịu trách nhiệm vì cái c.h.ế.t của thỏ. Về phần sau của câu chuyện nghe có vẻ hơi huyền huyễn. Cừu con tiến vào một giấc mơ quỷ dị.”

“Động vật trong mơ, bao gồm cả con rắn độc kia, đều sắp chết. Bọn họ dùng trạng thái của một bán sinh linh mà trợ giúp bà thần tìm ác linh. Cừu con tuy nhỏ yếu nhưng may mắn là nó lại cực kỳ thông minh. Trong khi những động vật khác, như chó và gấu chẳng hạn, chúng vẫn còn đang ngây ngốc thì cừu con đã thông qua manh mối trên người bà thần để suy đoán ra nguyên nhân cái c.h.ế.t của chính mình rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-155.html.]

Bà Tôn khiếp sợ: “Cái gì? Trên người bà thần có manh mối gì?”

Bạch Nhược Linh mỉm

Bà Tôn kinh hoàng, mắt mở to như không tin vào tai mình.

Bà hoàn toàn không ngờ được sơ hở đầu tiên của mình đến từ chính sự mệt mỏi của mình!

Bà chỉ thấy Diệp Tinh Du đơn thuần và lương thiện, lại không nghĩ đến ác linh phía sau Diệp Tinh Du thông minh và xảo quyệt cỡ nào.

Bà tin tưởng Diệp Tinh Du, mà Diệp Tinh Du lại tin tưởng ác linh nhất.

Bà Tôn run giọng hỏi: “Vậy, làm sao con cừu con này biết mình là ác linh...”

Bạch Nhược Linh nhếch mép cười: “Là do có càng nhiều manh mối hơn đó. Ban đầu nó nghi ngờ, là vì ngựa vằn đã chết. Ngựa vằn bỏ lại vợ mà chạy trốn, sau khi tỉnh lại, ngựa vằn rơi vào trạng thái cực kỳ tự trách, sau đó mới biến thành ngựa vằn giấy và vẫn luôn muốn chết.”

“Nhưng lúc ngựa vằn muốn c.h.ế.t lại không tìm đến chó cường tráng mà lại tìm đến cừu con yếu ớt. Cừu con không hiểu, tại sao nó là con vật yếu nhất nhưng lại có thể làm cho ngựa vằn nghĩ rằng nó có thể g.i.ế.c c.h.ế.t ngựa vằn? Sau này nó mới hiểu ra, động vật giấy và ác quỷ có thể nhìn thấu một số thứ.”

“Ngựa vằn có thể nhìn ra cừu con là ác linh, thỏ đã c.h.ế.t cũng thế. Con thỏ biến thành ác quỷ rồi hận con rắn độc đã g.i.ế.c hại mình, mà bản thân thỏ lại không g.i.ế.c được rắn độc nên đành phải lợi dụng cừu con biến thành ác linh để g.i.ế.c c.h.ế.t rắn độc. Thỏ dẫn dắt cừu con phát hiện ra chuyện cừu mẹ đã chết. Bởi vì thỏ biết, chấp niệm của cừu con chưa bao giờ là cừu mẹ. Nhưng cừu mẹ lại có thể làm cho cừu con hoàn toàn tỉnh lại.”

Bà Tôn trầm giọng nói: “Chấp niệm của cừu con là đám động vật đã hại c.h.ế.t cừu mẹ.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 155

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 155
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...