Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô nhớ lại lần thứ ba đi vào cấm địa cùng Diệp Tinh Du.

Lần đó, cô phát hiện mình đã đi xa hơn hai lần trước hơn 20 m.

Diệp Tinh Du tuyệt đối sẽ không để ý đến chi tiết này, nhưng cô lại mơ hồ hiểu rõ được lý do— Là do bọn họ đã tiến vào cấm địa quá nhiều lần, cho nên không gian của ký ức đã tự động mở rộng.

Nói cách khác, một khi ký ức được hình thành, muốn đi vào cấm địa thì phải đi xa hơn lần trước mới được.

Nhưng Bạch Nhược Linh lại nghĩ thầm, nếu như cô rút ngắn lại thì sao?

Người có ký ức rời đi, vậy thì người đi vào khu vực xa lạ hẳn cũng sẽ lạc vào cấm địa...

Với suy đoán này, cô đã cùng Hứa Bảo Nam chơi trò chơi kia. Không ngờ được cô lại thật sự thành công.

“Nhược Linh...” Có người nhỏ giọng gọi cô.

Cô vừa ngẩng đầu lên đã thấy Quan Chính Hạo đang lén lút đi về phía này.

Là lo lắng cho cô, hay là theo dõi cô?

Chỉ là ông ấy đi trong bóng tối, lại mặc một bộ quần áo màu đen xám và trốn phía sau hàng cây thấp ở ven đường, cho nên trong lúc nhất thời, Bạch Nhược Linh mới không nhìn thấy ông ấy.

“Chú Quan...” Cô cũng bước nhanh hơn đến gốc cây, vẻ mặt hoảng sợ và luống cuống, thở hổn hển nói: “Bạn học của cháu, bạn học của cháu, cậu ấy...”

“Cháu đừng vội, nói từ từ thôi.”

Cô hít thật sâu một hơi, lúc này mới khóc nức nở, nói: “Sau khi cháu nói sự thật cho bạn học biết, cậu ấy đột nhiên nổi điên và chạy mất rồi. Cháu không thể ngăn cản cậu ấy lại được, phải làm sao bây giờ... Cậu ấy sẽ không gặp nguy hiểm gì chứ? Cháu, hiện tại cháu cảm thấy rất có lỗi...”

Quan Chính Hạo đau lòng, vụng về an ủi cô: “Cháu gái, cháu đừng sợ. Đây không phải lỗi của cháu. Cháu vui lên đi. Cậu ta chạy mất cũng không sao. Có thể là do chưa nghĩ thông thôi. Bây giờ ác linh mới là quan trọng nhất...”

“...” Bạch Nhược Linh run rẩy như lá rụng mùa thu, vài phút sau mới hồi phục lại, nước mắt lưng tròng nói: “Chú Quan, chú có trách cháu không?”

"Sao chú lại trách cháu được chứ? Cháu không cố ý mà. Do cháu quá hiểu chuyện thôi. Đừng tự tạo áp lực quá lớn cho mình."

Bạch Nhược Linh gật đầu, xúc động nói: "Chú Quan, chú là một người bố tốt."

Đôi mắt Quan Chính Hạo run rẩy, rõ ràng là bị lời khen của cô đả động, ông ta càng trở nên tha thiết hơn: "Cháu như thế này, còn có thể đi gặp ác linh được không? Hay là để chú đi..."

"Không." Cô lau nước mắt, vẻ mặt kiên cường: "Cháu có thể. Diệp Tinh Du còn đang đợi cháu cứu... Cháu đi ngay đây. Chú Quan, tiếp theo phải nhờ chú rồi."

Quan Chính Hạo gật đầu, vẻ mặt trịnh trọng như sẵn sàng hy sinh tính mạng vì cô bất cứ lúc nào.

Chiếc loa khổng lồ ở lối ra vào cửa hàng bán băng đĩa hôm nay đặc biệt yên tĩnh. Vì vậy mà tiếng bước chân nhỏ của Bạch Nhược Linh lại trở nên cực kỳ rõ ràng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-128.html.]

Trong cửa hàng, Chước Khánh Giang đang xem một quyển tạp chí âm nhạc ở phía sau quầy.

Nhận ra có người đến, đôi mắt của gã ta lộ ra từ phía trên quyển tạp chí.

"Ông chủ..." Cô cố gắng không nhìn vào mắt gã ta, tùy ý nhìn vào trong cửa hàng: "Tôi muốn mua album của Tuế Đồng Đồng."

Gã ta chậm rãi đóng quyển tạp chí lại, kéo dài giọng nói: "Ồ, album nào thế..."

"Lễ hiến tế của động vật."

"..."

Lúc này Chước Khánh Giang mới bỏ tạp chí xuống, vuốt vuốt mái tóc của mình rồi đi ra phía sau kệ album.

Gã ta bước đi rất uể oải, kéo lê bước chân. Đế giày cọ xát với mặt đất, phát ra âm thanh "rít rít".

Âm thanh đó nhanh chóng quay trở lại.

Đĩa CD được đóng gói rất đẹp mắt đặt trên quầy, gã ta lười biếng nói: "69 tệ, thanh toán như thế nào?"

Tim Bạch Nhược Linh đập thình thịch. Cô ý thức được rất rõ ràng rằng nó đập thình thịch như vậy không phải bởi vì chấp niệm, mà là vì sợ hãi.

Cô vươn tay ra, đặt tờ tiền lên trên quầy.

Quan Chính Hạo đang chờ ở bên ngoài cửa, khi nhìn thấy cảnh đó thì tim ông ấy cũng vọt lên tận cổ họng!!!

Nhưng Chước Khánh Giang không cầm lấy tiền, ngược lại chống tay lên quầy, mỉm cười nhìn cô: "Căng thẳng à?"

"Hả?" Cô ngạc nhiên ngẩng đầu lên: "Tôi, tại sao tôi lại phải căng thẳng?"

Gã ta cười nhạt: "Tôi cũng không biết, nhưng trông em rất căng thẳng đấy~"

"..."

Bạch Nhược Linh cứng ngắc, nhận lấy ánh mắt dò xét của gã ta.

Sau lưng cô, mồ hôi lạnh toát ra.

"Em gái, mọi người trong trường em đi đâu hết rồi?" Gã ta nói, mắt liếc ra đường. "Em xem, ngoài kia chẳng còn ai."

Đường phố im lìm, không một bóng người giấy, không tiếng xe cộ, không tiếng côn trùng, không tiếng chim hót...

Sự tĩnh lặng đến rợn người khiến Bạch Nhược Linh cảm giác như đang nghe thấy âm thanh của một thứ gì đó khổng lồ sụp đổ.

Chắc chắn là do Hứa Bảo Nam đã thức tỉnh, tốc độ sụp đổ của thế giới này đang tăng nhanh...

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...