Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phóng viên nghe xong thì cảm thấy hơi xúc động.

Trên thế giới này sao lại có đứa trẻ hiểu chuyện và tốt đẹp đến như thế chứ. Thật sự làm cho người ta rất đau lòng...

Trong mắt cô ấy bắt đầu có nước mắt, cô ấy vội vàng giả vờ cúi đầu nhìn những câu hỏi mình đã chuẩn bị: “Nhược Linh, thầy cô và bạn học của em cũng đã c.h.ế.t trong trận động đất này, em là một trong số ít người còn sống sót trong trường học của em. Nhân viên cứu hộ phát hiện em đang hôn mê ở trên đường, nhưng cổng trường sớm đã bị chặn lại rồi. Em đã thoát ra bằng cách nào vậy? Có tiện nói cho chúng tôi biết không?”

Cô cúi đầu, nước mắt rơi xuống quần áo: “Thật ra, chính vì chuyện này nên em mới đồng ý nhận phỏng vấn. Sau khi em tỉnh dậy sau cơn hôn mê, em mới dần dần nhớ lại những chuyện trước khi mình hôn mê. Em muốn mượn cơ hội này để nói ra.” Cô dừng một lúc, hít sâu một hơi: “Sau khi hỏa táng mẹ thì em mang tro cốt của mẹ về. Sau đó bị người ta bắt cóc...”

Phóng viên còn tưởng mình nghe nhầm nên lặp lại lời Bạch Nhược Linh nói với vẻ ngạc nhiên: “Cái gì? Bị bắt cóc?”

Tin nóng hổi!

“Vâng. Em bị người đó đánh thuốc mê rồi bị nhốt trong một tầng hầm. Nếu em nhớ không nhầm thì đó ngày mùng 8. Ở đó còn nhốt một chị nữa, chị ấy nói mình tên là Ngô Kính Tâm. Lúc đó chị ấy đã rất yếu rồi. Chị ấy đưa cho em một cái bàn chải đánh răng đã được mài nhọn, bảo em nghĩ cách thoát khỏi đó... Sau đó thì xảy ra động đất. Sau khi em tỉnh lại thì chị ấy đã c.h.ế.t rồi. Em cầm chiếc bàn chải kia đào tường xi măng rồi bò ra, cho nên mới sống sót...”

Lúc cô kể lại, phóng viên miễn cưỡng kiềm chế trái tim đang đập thình thịch của mình, đưa mắt ra hiệu cho trợ lý ở bên cạnh.

Trợ lý nhanh chóng rời khỏi phòng, bắt đầu cuộc gọi khẩn cấp, nhờ người điều tra nơi tìm thấy Bạch Nhược Linh.

Sau đó, phóng viên tập trung vào việc hỏi các chi tiết khác nhau sau khi cô bị bắt cóc. Mãi cho đến khi có một trợ lý khác ho nhẹ một tiếng thì cô ấy mới nhận ra sắp hết thời gian phỏng vấn rồi, cô ấy đã quên đặt những câu hỏi mà mình chuẩn bị trước rồi.

Nhưng điều này cũng không thể trách cô ấy được. Cô ấy không ngờ buổi phỏng vấn này lại hé lộ một vụ án kinh hoàng!

Theo miêu tả của Bạch Nhược Linh thì cô ấy biết rằng vụ án này rất có thể có liên quan đến vụ án g.i.ế.c người liên hoàn chưa được phá của đảo Trân!

Cô gái trước mắt rõ ràng giống như một bông hoa dễ bị tổn thương, thế mà cô lại thoát ra được từ trong đống đổ nát của trận động đất và thoát khỏi kẻ g.i.ế.c người biến thái. Đây là sự trùng hợp may mắn đến mức nào chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-144.html.]

Thời gian chỉ còn lại vài phút, cô ấy đành phải tranh thủ trước khi các y tá đến đuổi người, chọn một câu hỏi quan trọng nhất để hỏi:

“Nhược Linh, thật ra trường của em cũng có không ít người sống sót. Lớp của em trừ em ra, còn có một bạn học nữa cũng sống sót.”

Cơ thể cô cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt dường như rất kinh ngạc, cô hỏi: “Hả? Là ai?”

“Cậu ấy tên là Hứa Bảo Nam, là một nam sinh, em có quen cậu ấy không?”

2 giây sau cô mới nói: “Quen ạ...”

“Thật ra cậu ấy là người được cứu sớm nhất.” Phóng viên dừng một lúc, không đề cập đến chuyện bố mẹ Hứa Bảo Nam đã dùng tiền để phái một đội cứu hộ đến: “Quản gia nhà cậu ấy đã hy sinh chính mình, dùng cơ thể của mình để bảo vệ cậu ấy, cho nên cậu ấy chỉ bị thương ở đầu. Cũng may sau khi cấp cứu thì dấu hiệu sống hoàn toàn bình thường. Nhưng đáng tiếc là sau khi hôn mê 2 ngày, tình huống não của cậu ấy đột nhiên bắt đầu chuyển biến xấu một cách nhanh chóng... Có thể... sau này sẽ trở thành người thực vật..”

Đôi mắt Bạch Nhược Linh trống rỗng, dưới tấm chăn, bàn tay đang nắm chặt lấy bộ quần áo bệnh nhân từ từ thả lỏng...

Theo quan điểm của phóng viên, bạn học cùng lớp duy nhất may mắn sống sót nhưng lại phải vượt qua quãng đời còn lại ở trên giường bệnh, điều này chắc chắn là một cú đả kích đối với Bạch Nhược Linh.

Cô ấy sững sờ, đáng lẽ không nên nói cho cô biết chuyện này mới đúng.

Bạch Nhược Linh lại cúi đầu, run rẩy nức nở: “Tại sao... tại sao lại như vậy... Thầy cô và các bạn học đối xử với em rất tốt. Em vẫn hy vọng có thể đợi được tin tốt… Tại sao chỉ có mình em sống sót? Em cảm thấy rất có lỗi... Em, em muốn đợi mình khỏe hơn sẽ đi gặp cậu ấy...”

Từng giọt từng giọt nước mắt rơi xuống.

Mọi người ở đây đều xúc động đến rơi lệ. Tiểu Ngô đứng ở ngoài cửa cũng đỏ hốc mắt.

Phóng viên vội vàng an ủi: “Em đừng nghĩ như thế. Em phải mang theo hy vọng của tất cả bọn họ mà sống tiếp, sống càng tốt hơn mới đúng. À đúng rồi, trong trường học của em có một cậu bé may mắn sống sót, bây giờ cũng đang ở bệnh viện này. Cậu ấy bình phục rất tốt, tên là Diệp Tinh Du. Em có quen cậu ấy không?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...