Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Câu Truyện Của Cừu

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Công tác bảo vệ và an ninh ở đây không nghiêm ngặt như các bệnh viện đa khoa, nên phóng viên xuất hiện nhiều đến mức bệnh viện phải dành riêng một phòng họp để họ phỏng vấn.

Phòng phỏng vấn của phóng viên và phòng tư vấn tâm lý đối diện nhau, nhưng bầu không khí của hai bên lại hoàn toàn khác nhau.

Trong phòng tư vấn tâm lý, bác sĩ đang tư vấn cho một tình nguyện viên giúp chôn cất t.h.i t.h.ể ở tuyến đầu.

Tình nguyện viên này vừa mới vào trường đại học y. Cậu ấy rất nhiệt tình, nhưng tinh thần đã bị kích thích rất nhiều.

Giọng nói êm dịu của bác sĩ tâm lý như dòng nước ấm róc rách, ông nhẹ nhàng an ủi và kê một số loại thuốc an thần cho cậu ấy.

Sau đó cậu ấy lí nhí nói lời cảm ơn, đến lúc gần đi thì lại đứng lại.

“Bác sĩ, thật ra, còn có một chuyện... Cháu, cháu cảm thấy rất đáng sợ...” Cậu ấy thấp giọng nói: “Nhưng mà cháu lại không biết có nên nói hay không...”

“Hả? Không sao đâu. Tiểu Ngô, đến đây. Cậu ngồi xuống trước đi.”

“Chuyện này, cháu chưa từng nói với bất kỳ ai cả. Cháu luôn cảm thấy đây chỉ là ảo giác của cháu thôi... Nhưng mà cảnh tượng đó cứ tua đi tua lại trong đầu cháu, khiến cháu không thể ngủ được...”

Bác sĩ tiếp tục nhẹ nhàng động viên: “Được rồi, cháu đừng cảm thấy gánh nặng tâm lý, từ từ nói cho tôi biết, được không?”

Lúc này cậu ấy mới bước tới rồi ngồi xuống, đè nén nỗi sợ hãi và nói: “Thật ra... Trước đây cháu được đưa đến một trường học. Ở đó có rất nhiều t.h.i t.h.ể của học sinh, rất nhiều... Bởi vì cổng trường bị chặn lại nên phải mất 3 ngày thì mới có thể vào và cứu viện được... Thi thể bên trong đều đang phân hủy, chúng cháu phụ trách chụp ảnh rồi bắt đầu chôn cất ngay tại chỗ... Nhưng mà, hôm đó lúc chụp ảnh, cháu nhìn thấy có rất nhiều t.h.i t.h.ể kỳ quái...”

“Ừ, kỳ quái như thế nào?”

“Kỳ quái ở... đôi mắt của bọn họ.”

Tiểu Ngô nói đến đây thì lại cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/cau-truyen-cua-cuu/chuong-142.html.]

“Đôi mắt?” Bác sĩ khó hiểu.

Tiểu Ngô nhớ lại: “Bọn họ... đều là học sinh cấp 3. Cháu chụp ảnh từ sáng đến tối, chụp liên tiếp mấy ngày, cơ bản chỉ thấy người c.h.ế.t nên cũng đã quen rồi. Người c.h.ế.t đều như thế. Có người nhãn cầu mất đi hơi nước nên sẽ lõm vào, có người lại giữ nguyên tư thế đang chạy trốn... Cháu tưởng mình sẽ không còn sợ hãi và buồn bã nữa... Nhưng đến tối, trong số những t.h.i t.h.ể cháu chụp ảnh được thì lại có một người rất kỳ quái.”

Cậu ấy dường như lại nhìn thấy ánh mắt đáng sợ đó, nói rất chậm rãi và nhẹ nhàng: “Bởi vì mắt cậu ta mở một nửa... cho nên cháu vô tình nhìn thấy...”

Bác sĩ tâm lý kiên nhẫn chờ đợi.

Rốt cuộc cậu ấy cũng có dũng khí để nói hết: “Cháu nhìn thấy... con ngươi màu đen của cậu ta cực kỳ nhỏ, nhỏ như đầu kim vậy. Thật sự là quá kỳ quái, quá đáng sợ... Cho nên cháu nhanh chóng giúp cậu ta nhắm hai mắt lại...”

Bác sĩ tâm lý rùng mình: “Sau đó thì sao?”

Cậu ấy rùng mình một cái: “Cháu... cháu đương nhiên cảm thấy rất sợ hãi... Giống như sự kiện tâm linh kinh dị gì đó nên cháu nhanh chóng chụp ảnh cậu ta, lấy DNA rồi yêu cầu họ cho cậu ta vào túi t.h.i t.h.ể để chôn cất... Nhưng đôi mắt ấy vẫn luôn in sâu trong tâm trí cháu, khiến cháu không thể ngủ được. Làm cho cháu bây giờ không dám nhìn vào mắt của bất kì ai cả...”

“Sau đó người thay thế cháu có nói rằng cậu ấy vẫn luôn nghe thấy tiếng khóc của ai đó ở trong lều vào ban đêm. À, cũng có rất nhiều người đều nghe thấy! Không phải kiểu tiếng kêu kỳ quái... mà giống như tiếng khóc của người đang bị tra tấn hơn... Bác sĩ, ông có nghĩ là vì họ không muốn c.h.ế.t nên mắt họ mới trở thành như vậy không... Họ không thích chúng ta chôn họ vội vàng như vậy, đúng không... Họ có đến tìm cháu không?”

Bác sĩ cho rằng cậu ấy bị ảo giác bởi hoàn cảnh cực đoan nên vội vàng an ủi: “Không đâu, cháu đừng suy nghĩ nhiều. Cháu đến để giúp đỡ họ, họ sẽ không oán hận cháu đâu. Cháu đợi một lát...” Ông ấy cúi đầu, lại bổ sung thêm mấy loại thuốc cho cậu ấy: “Cháu phải uống mấy loại này nữa.”

“Vâng...” Tiểu Ngô nhận lấy, ánh mắt vẫn còn chút hoang mang.

“Cháu có thể dũng cảm nói ra thì nỗi sợ sẽ không còn là nỗi sợ nữa. Đừng nghĩ nữa, tự nhiên sẽ quên thôi.” Bác sĩ tha thiết dặn dò: “Tối nay bệnh viện có lễ tưởng niệm, cháu nên tham gia đi, có lẽ trong lòng sẽ dễ chịu hơn một chút.”

Sau khi bước ra khỏi cửa phòng trị liệu tâm lý, Tiểu Ngô hơi lơ đãng. Lúc đi ngang qua hành lang, cậu ấy nhìn thấy một đám phóng viên đang phỏng vấn một cô gái nhỏ ở phòng đối diện.

Cậu ấy bỗng sửng sốt.

Tuy rằng cậu ấy mới đến vài ngày nhưng đã lập tức nhận ra cô gái này.

Khi những người cứu hộ tìm thấy cô, cô đang nằm im trên con đường bị nứt, người dính đầy bùn, giống như một con cừu bị thương đang nằm nghỉ ngơi. Khi cô được chuyển đến bệnh viện sau khi tình trạng đã ổn định thì có một nhiếp ảnh gia đã nhân cơ hội này chụp được khuôn mặt nhợt nhạt khi đang ngủ của cô.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Câu Truyện Của Cừu
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...