Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 109

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Ngươi là nam nhân sao. Sao sợ chết như vậy?"

"...... Ta......"

"Tiểu Vũ gặp nguy hiểm, ngươi không nghĩ cách cứu thì thôi, còn muốn lôi kéo ta rời đi, ngươi luôn miệng nói người kia người kia. Hắn là người nào mà làm ngươi trở nên nhát gan như thế?"

Lạc Hồng Bụi nghẹn lời.

Hắn chỉ là sợ người này lần nữa gặp được người kia sẽ phải chịu tổn thương mà thôi.

"Người kia thật sự rất lợi hại, tu vi hiện tại của ngươi còn chưa có khả năng cảm nhận được sự hiện hữu của hắn. Ta chỉ là lo lắng, ngươi gặp được hắn sẽ bị nguy hiểm."

Liễu Khanh Nhan mỉm cười, vẻ mặt hiện lên tính toán.

Lạc Hồng Trần

( tên khác của Hồng Bụi) t

âm lý bất an.

Liễu Khanh Nhan cũng không để ý Lạc Hồng Bụi còn đi theo sau hay không, thẳng tắp đi về hướng có tiếng nước chảy.

Quả nhiên thấy nguồn nước. Còn là một con sông cực kỳ rộng lớn, tiếng nước chảy rất lớn, rầm rầm rung động, sóng không ngừng vỗ vào bờ sông.

Tiểu Vũ đứng ở bờ sông, bày ra tư thế công kích, trong tay vẫn cầm lá chuối cuốn thành cái phễu, bên trong hẳn là đựng nước. Một tay cầm một cái phễu quả thực là nhìn hết sức buồn cười.

Cách Minh Vũ mười bước chân đang lẳng lặng đứng sừng sững một nam tử từ trên xuống dưới toàn màu đen.

Áo choàng ngoài màu đen, giống như toàn bộ bóng đêm bao quanh thân mình hắn. Cả người hắn như chứa đựng loại đau thương trầm trọng, bị đè nén bên trong không cách nào giải phóng, làm cho người ta có chút không thở nổi. Trên đầu của hắn đội một chiếc mũ rộng vành có màn che phủ, che hơn phân nửa khuôn mặt.

Liễu Khanh Nhan trong nội tâm kinh hãi. Sao không có phát hiện được sự hiện hữu của người này? Trong lòng Liễu Khanh Nhan sinh ra một cơn chấn động. Lạc Hồng Bụi đã nói mà Liễu Khanh Nhan còn có chút không tin, giờ xem ra trong ba người bản thân mình pháp lực thấp nhất. Nghĩ vậy Liễu Khanh Nhan không khỏi nắm chặt hai nắm đấm.

Ta thực sự quá yếu kém. Không được! Ta nhất định phải trở nên mạnh mẽ! Liễu Khanh Nhan trong lòng thề như vậy.

Kẻ yếu, với Liễu Khanh Nhan mà nói quả thực chính là một loại sỉ nhục. Tại Sơ Vân Quan luôn được tôn sùng, tư chất lại không tệ, được Quan chủ thương yêu làm cho bản thân Liễu Khanh Nhan đã quên thực lực của mình đến tột cùng là bao nhiêu cân lượng.

Kỳ thật, việc này cũng không trách được Liễu Khanh Nhan. Tại nhân giới tu vi của Liễu Khanh Nhan mà nói cũng coi là thượng đẳng trong thượng đẳng.

Về phần Lạc Hồng Bụi là yêu tinh đã tu hành mấy ngàn năm thì người phàm không cách nào so được. Sự so sánh này kích thích Liễu Khanh Nhan có hàm muốn trở nên mạnh mẽ.

Làm Liễu Khanh Nhan buồn bực nhất chính là cho dù người kia đứng ở trước mặt mình vẫn không cảm thụ được sự tồn tại của hắn, thậm chí là gương mặt người kia dưới vành nón cũng thấy không rõ lắm.

Không có nhìn thấy làm Liễu Khanh Nhan sinh ra hứng thú muốn nhìn một chút. Người kia dùng mạo thật sự như thế nào?

Không phải là người dễ xúc động, có đôi khi đối mặt thế cục tình huống nguy nan Liễu Khanh Nhan ngược lại thần kỳ tỉnh táo vượt qua.

Không biết có phải là lỗi của cảm giác hay không, cũng không biết có phải tự mình đa tình hay không. Liễu Khanh Nhan cảm thấy, từ khi mình xuất hiện khí thế của nam tử kia liền thay đổi. Không thể nói chính xác là cái gì, chỉ có cảm giác giống như thả lỏng rất nhiều, lại giống như dễ chịu rất nhiều, tầm mắt người kia giống như là đính vào trên người của mình. Mặc dù không có thấy đôi mắt người kia, lại cảm thấy ánh mắt nóng rực chiếu vào mình đó cũng không phải chuyện tốt gì?

Liễu Khanh Nhan tạm thời đoán không ra nam tử kia vì sao không nhìn tới Lạc Hồng Bụi?

Không phải người kia muốn bắt mỹ nam về động đó chứ? Nếu không mục đích nhìn mình chằm chằm chính là nhìn trúng nội đan hoặc là nhìn trúng bảo bối nào đó trên người mình. Bất quá coi như là nhìn trúng cái gì đi, Liễu Khanh Nhan cũng sẽ không dễ dàng dâng tặng cho người khác.

"Tiểu Vũ?"

"Đại thúc, người đã đến rồi?"

Minh Vũ thật vui, không nghĩ tới đại thúc đi đến đây tìm mình, xem ra đại thúc rất quan tâm mình.

Minh Vũ nghĩ tới tình cảnh hiện tại, vội vàng ngăn cản Liễu Khanh Nhan đi tới.

"Bên này nguy hiểm, đại thúc không cần phải tới, người này rất nguy hiểm."

Minh Vũ trong lòng rất hy vọng đại thúc có thể tới, như vậy chính là cùng sánh vai. Nhưng nếu như vậy đại thúc sẽ bị thương, đó là điều hắn không muốn thấy.

"Vậy ngươi lại đây."

Minh Vũ không cử động, ngược lại người kia đã bước tới.

"...... Ngọc Uyên, Ngọc Uyên, ta rốt cục tìm thấy ngươi."

Khó mà tin được người kia lại dùng giọng điệu tràn ngập thâm tình nói ra, tiếng thở dốc thống khổ, tựa như hàm chứa nước mắt, giống như bị kích động lại như run rẩy.

"......"

Liễu Khanh Nhan có chút sửng sốt, nam tử kỳ quái này gọi mình sao? Không phải là nhầm lẫn chứ. Liễu Khanh Nhan lần nữa nhìn Lạc Hồng Bụi, phát hiện đối phương lần nữa rơi vào bộ dạng sợ hãi, mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy, bộ dáng giống như là gặp được quỷ.

Nhìn thấy như vậy xác thực là đối phương nói chuyện với mình. Xét thấy đối phương quá mạnh đến nỗi Lạc Hồng Bụi biểu hiện sợ chết, cùng với cảnh cáo của Minh Vũ, Liễu Khanh Nhan tạm thời án binh bất động.

"Ngọc Uyên, thật là ngươi, ta còn tưởng rằng.... còn tưởng rằng....  đời đời kiếp kiếp sẽ không còn được gặp lại ngươi......"

Người kia đã đi tới, si ngốc, giọng đứt quãng.

"......"

Thì ra hắn tìm người gọi là Ngọc Uyên, là nhận nhầm người...... Liễu Khanh Nhan trong nội tâm rầu rĩ.

Hiện tại càng thêm buồn bực, chẳng lẽ do mình pháp lực quá mức yếu ớt nên khi gặp được đối tượng mạnh hơn khiến hhông thể cảm nhận được khí tức sao?

Nói chung, một tu chân giả nếu gặp gỡ đối thủ quá mạnh sẽ cảm thấy yếu kém, không thoải mái. Liễu Khanh Nhan đối với tu vi của mình có chút tuyệt vọng.

Nhưng mà Liễu Khanh Nhan không biết được một chuyện. Người mặc áo choàng đen kia là chủ nhân đảo Bồng Lai, là người có pháp lực cao nhất trong tam giới, mà ngay cả vị đứng đầu chúng tiên cũng phải e ngại.

Mặc Đêm đại nhân pháp lực vô cùng lớn, bởi vì Liễu Khanh Nhan bản thân chỉ là người phàm tất nhiên không thể cảm nhận được.

Bởi vị đã đến trễ, biết được bên cạnh người này đã có người, hắn càng nóng vội muốn tìm được người này.

Nhưng mà cho dù pháp lực của hắn rất cao, tìm một người có thể nói là việc không khó. Nhưng hôm nay tam giới hỗn loạn, yêu ma tràn ngập nhân gian, khí tức nhân gian không còn sạch sẽ, các loại khí tức lượn lờ, thần thức bị quấy nhiễu rất lớn.

Hắn xuống trần gian thì tìm được khách điếm kia, sau đó mới phát hiện hành tung Liễu Khanh Nhan, một đường đi theo đến chỗ này.

Nhưng mà, ngoài một tên kia, bên người này lại còn có hai tên đáng giận khác. Hắn hận không thể đem hai tên này giết cho hả giận, nhưng hắn không nghĩ tới trong mắt người này hắn lại chính là hung tàn. Như vậy từ nay về sau tình huống sẽ có chướng ngại rất lớn, huống hồ sau khi chuyển thế người này không còn trí nhớ của kiếp trước.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 109

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...