Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 168

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Năm mươi lượng? Một trăm lượng? Hai trăm lượng?......”

Tử Hiên cũng không tin có tiền còn mua không được lòng người.

Đứng đối diện chính là một người thường cực kỳ chất phác. Đó là một nông dân bị Tử Hiên bắt được khi đang từ đồng ruộng về nhà. Người nông dân là người thành thật, nghe bọn họ nói muốn tìm người dẫn vào núi, người này liên tục lắc đầu.

“Cái này không thể được, không được. Ngươi cho bao nhiêu tiền ta cũng không đồng ý đi. Chỗ kia không phải nơi con người đi, sẽ mất mạng, đi không được.”

“Vậy trong thôn các ngươi có ai có thể mang bọn ta đi vào núi hay không? Đương nhiên chúng ta sẽ phụ trách bảo vệ an toàn.”

Người nông dân vẫn như cũ... lắc đầu.

“Đi không được, đi không được, các ngươi cũng đừng đi. Chỗ kia thường xuyên có người chết, chỉ còn xương cốt, rất đáng sợ. Các ngươi đi trở về đi, vùng này cũng không ai dám đi. Ngươi có nhìn thấy đám sương mù kia không, chúng ta ai cũng phải tránh rất xa, thứ đó vô cùng quỷ dị. Các ngươi là những người trẻ tuổi cũng không biết trời cao đất rộng, còn hết lần này tới lần khác không nghe lời khuyên, hết lần này tới lần khác muốn chạy vào trong đó.”

Liên tiếp vài tiếng thở dài. Xem thái độ kiên quyết, thì biết mấy người này không vào thề không bỏ qua.

“Vậy bây giờ làm sao đây? Không ai dẫn đường, chúng ta vào không được. Ta còn phát hiện sương mù rất quái lạ. Trong sương mù dày đặc ta có thể nhìn khoảng cách năm mươi trượng, nhưng trong đám sương mù này ta chỉ có thể thấy dưới mười trượng. Các ngươi có cảm giác như vậy không?”

Tử Hiên buồn bực nói.

Băng Cơ gẩy gẩy giọt nước trên sợi tóc, nghiêm mặt nói.

“Ta cũng giống ngươi. Ta còn phát hiện...... chỉ cần chúng ta đi vào, cũng sẽ bị phát hiện. Ta cảm thấy có người nhìn chằm chằm vào chúng ta, nhưng ta dùng thần thức lại không có phát hiện bất cứ cái gì.”

Pháp lực của Băng Cơ cũng đã là thế gian này ít có, vậy mà nhìn không ra đám sương mù là gì. Xem ra nơi này xác tồn tại điều quỷ dị.

Mặc Dạ dùng đôi mắt màu vàng nhìn sâu vào đám sương trắng, nhưng cũng không thấy gì.

“Không có phát hiện bất kỳ cái gì, nhưng đúng là có thứ gì đó theo dõi chúng ta, chỉ cần chúng ta đi vào, sương mù dần dần tăng lên.”

“Vậy bây giờ làm sao? Đã đến cửa, lại vào không được, thật sự là tức mà! Khanh Nhan nói xem, chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Cũng không thể dây dưa như vậy? Hay chúng ta đổi chỗ khác tìm xem?”

Tử Hiên hỏi ý kiến Liễu Khanh Nhan. Hắn cảm thấy lần này đi vào khả năng nguy hiểm rất cao. Chỗ này quỷ dị khiến cho bọn họ dò không ra chân tướng, nếu thật sự tiến vào, còn không biết có cái gì kỳ quái chờ đợi. Hắn chính là lo lắng an toàn của Liễu Khanh Nhan.

“Chúng ta thử đi xem núi này vào được không, chỉ là làm quen đường đi một chút. Cái thôn này cũng không chỉ có một người, sẽ có người đồng ý vào núi. Các ngươi có để ý không, bọn họ tuy sợ lên núi nhưng vẫn làm ruộng ở chân núi. Nếu quả thật nguy hiểm sao bọn họ không dọn nhà đi nơi khác, ngược lại ở gần nơi nguy hiểm, trong đó khẳng định là có nguyên nhân.”

Liễu Khanh Nhan quan sát bốn phía thấy núi này cực kỳ nguy hiểm, không thể nói là địa phương tốt. Có loại cảm giác rừng sâu nước độc. Những sương trắng ngay phía trên nóc nhà, khoảng cách mấy trượng mà thôi. Dân chúng vẫn cần cù làm việc, cũng không thấy bối rối hay khẩn trương. Tất cả đều bình yên, sinh hoạt hài hòa.

“Ta cũng phát hiện điều đó. Bọn họ khẳng định có phương pháp có thể loại trừ sương trắng này. Hơn nữa ta còn hoài nghi bọn họ có thể tìm được thứ gì đó tốt ở chỗ này. Nói cách khác, họ tự nguyện ở chỗ này.”

Tử Hiên sờ sờ cằm nói.

Sau đó nhóm người Liễu Khanh Nhan đến thôn dưới chân núi. Họ tìm đến một nhà tương đối khá giả của thôn, nói là muốn lên núi. Nhưng thôn dân nghe xong kinh ngạc, khuyên họ không nên đi.

Mấy người họ phát hiện người trong thôn có chút kỳ quái. Trong thôn này không có cụ già, cũng không có trẻ nhỏ. Khi chứng kiến một người trung niên gọi một người thanh niên là phụ thân, Tử Hiên sợ tới mức té ngã.

“Không có bất kỳ tu vi cùng pháp lực nào, cũng không có dùng dược vật đặc thù, họ không khác người thường chút nào.”

Băng Cơ nói ra quan điểm của mình.

Người tu chân có thể không già, dung mạo có thể duy trì trạng thái tuổi trẻ. Nhưng một nông dân bình thường không có tu luyện gì cả sao cũng có thể. Thật sự là quỷ dị, khó hiểu.

Liễu Khanh Nhan ngẫm lại cũng cảm thấy đúng là như vậy.

Lúc này, nha hoàn của gia đình này đã bưng đồ ăn đến. Mọi người đều ngồi nhìn chằm chằm vào đồ ăn, không biết nên ăn như thế nào.

Tử Hiên cầm đũa, nhìn cơm trong bát, lại nhìn nhìn đĩa rau, măng, thịt, có chút chần chờ.

“Ăn đi, những thứ này là thức ăn bình thường, không có gì khác lạ.”

Liễu Khanh Nhan nâng bát đũa, liền ăn. Minh Vũ cũng bắt đầu ăn. Không hề động bát đũa cũng chỉ có Băng Cơ cùng Mặc Dạ.

Ba người cơm nước xong không có cảm giác gì. Lúc này chủ nhà liền cười ha hả đến chào hỏi. Bởi vì Tử Hiên đưa không ít bạc cho nên thái độ của chủ nhà mới dễ coi như thế.

“Đã trễ như vậy, còn quấy rầy mấy vị, ta thật sự là băn khoăn.”

Gia chủ là một nam tử cực kỳ trẻ, dáng vẻ thư sinh, phong thái văn nhã.

“Đâu có, là chúng ta đã quấy rầy đến nhà mình, chỉ là không biết đã trễ như vậy, ngươi tới nơi này là vì cái gì?”

Liễu Khanh Nhan hỏi.

“Chuyện là Hạt Đậu Đỏ thôn chúng ta muốn gặp các vị, cho nên ta liền tới hỏi các vị có gặp Hạt Đậu Đỏ không?”

Minh Vũ nghi ngờ.

“Hạt Đậu Đỏ?”

"Ha ha, Hạt Đậu Đỏ là tên một người trong thôn chúng ta."

“Chúng ta không biết có người tên Hạt Đậu Đỏ, thật sự là hiểu lầm. Người đó tới tìm chúng ta sao?”

Bọn họ tới nơi này mới một ngày mà thôi, lại có người biết bọn họ?

Minh Vũ nhìn qua Liễu Khanh Nhan. Thần sắc mấy người còn lại đều là ngưng trọng. Chẳng lẽ cái thôn này tồn tại cái gì đó quái dị. Ngày đầu tiên đã bị người ta chú ý xác thực không phải là chuyện tốt.

Liễu Khanh Nhan nhìn người trẻ tuổi. Muốn từ đôi mắt của người này tìm ra thứ gì đó. Đáng tiếc, cái gì cũng không có tìm được, Liễu Khanh Nhan chỉ thấy được cái bóng của mình.

“Hắn không có nói gì khác, chỉ nói là muốn tới tìm chúng ta sao?”

“Đúng vậy. Ta hỏi hắn vì cái gì. Hắn không nói, còn nói muốn gặp ngươi mới bằng lòng nói ra. Đứa bé kia cũng thiệt là bướng bỉnh, tính tình lạnh lùng muốn chết. Một cô nhi, mấy năm trước khi còn ca ca, thì khác hiện tại rất nhiều, không giống hiện tại cái dạng này...... Ai da, xem ta nói liền quên, các ngươi trong chốc lát đừng chấp nhất, đứa bé kia là như vậy, các ngươi hãy tha thứ. Ta đi kêu hắn tới.”

Tử Hiên nhíu mày, người trẻ tuổi này cũng không giống là loại nói nhiều, sao lộ vẻ nói năng lộn xộn. Cũng không biết có phải là do hoàn cảnh quỷ dị, mà hiện tại Tử Hiên thấy cái gì cũng nghi thần nghi quỷ.

“Đây, chính là hắn.”

Một thiếu niên được dẫn đi vào. Đây là người nhỏ nhất bọn họ thấy kể từ khi đến nơi đây.

Quả nhiên là rất trẻ.

Bất quá thiếu niên kia cũng không chào họ, một cái mặt lạnh như băng, không có biểu lộ gì. Minh Lạc Uyên mặc dù rất lạnh lùng, nhưng là loại lạnh lùng do tính tình, ánh mắt còn biểu lộ cảm xúc. Mặc Dạ cũng lạnh lùng, nhưng là loại lạnh lùng do cao ngạo, coi mình cao hơn tất cả. Còn thiếu niên này lạnh lùng như người chết. Ánh mắt của hắn không đáy, không có chút biểu lộ gì, có vẻ giống con rối.

Chủ nhà nói chuyện với hắn, hắn lại như không nghe thấy. Tầm mắt hắn nhìn về phía Liễu Khanh Nhan, nhưng ánh mắt của hắn không có tiêu điểm, phảng phất như đang nhìn một điểm trong hư không.

“Ha ha, hắn cứ như vậy, các ngươi cũng đừng trách. Có lời gì các ngươi cứ nói, nếu hắn chọc các ngươi mất hứng, ngươi liền gọi một tiếng.”

“Được.”

Liễu Khanh Nhan cũng đáp ứng.

Đợi chủ nhà đi ra, thiếu niên lúc này mới hoàn hồn. Hắn nhìn mọi người một cái, rồi đi ra cửa nhìn chung quanh một lần, sau đó đóng cửa chính, đóng cửa sổ, mới trở lại.

“Các ngươi muốn lên núi, ta biết đường, có thể mang các ngươi đi.”

Thiếu niên đã mở miệng, ánh mắt trống rỗng lập tức sống động.

Tử Hiên kinh ngạc.

“Ngươi thật sự biết đường, có thể mang bọn ta đi?”

Đúng là không uổng công, mấy người họ lập tức vui vẻ. Liễu Khanh Nhan vẫn không nói gì tiến đến chỗ thiếu niên sờ cổ tay, cổ, còn có lồng ngực.

Thật lâu mới nói một câu.

“...... Ngươi là người?”

Thiếu niên cứng ngắc, mặt lộ vẻ quái dị, ánh mắt lơ đãng thoáng nhìn, rất nhanh cúi đầu xuống, âm thanh phát ra qua kẽ răng.

“Phải.”

“Kỳ quái, mạch đập cùng nhịp tim không nhảy, sao còn sống?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 168

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 168
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...