Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trải qua trò khôi hài này, không cần biết Băng Cơ giải thích như thế nào cũng không có hiệu quả. Đã thành kết cục đã định, ai cũng không cải biến được.

Mấy ngày rồi Băng Cơ rơi vào nước sôi lửa bỏng. Tử Hiên lại đến tìm hắn.

"Này cái tên hồ ly tinh kia, ngươi rõ ràng không được. Hắn bị ta ăn ngươi phải hung hăng đi đánh hắn giải hận mới phải, ngươi lại tới tìm ta. Có phải là đầu óc ngươi có bệnh không."

"Ta nếu mà đánh hắn, đầu óc ta mới là có bệnh!"

Hắn làm sao có thể đi đánh Liễu Khanh Nhan, hắn còn sợ người kia nổi giận vứt bỏ hắn!

Liễu Khanh Nhan đã hiểu lầm hắn quá nặng nề. Nếu hắn còn không biết tốt xấu nữa, Liễu Khanh Nhan còn đối với hắn như thế nào. Cho dù sai cũng là hắn, do Liễu Khanh Nhan hiểu lầm, không giải thích thì cả quan hệ trước kia có được cũng tan thành mây khói.

Liễu Khanh Nhan chỉ dùng để yêu thương, hắn thương còn không kịp, sao cam lòng đánh, tên kia thật đúng là đầu óc xấu xa.

"Khanh Nhan không có sai, sai là ngươi, nếu muốn đánh cần đánh ngươi mới đúng. Ngươi đem người ta ăn còn không thừa nhận, lại còn muốn bảo ta đi đánh người. Ngươi sao lại ác độc như vậy."

"Ta ác độc? Hừ, cho dù ta cùng hắn có cái gì thì như thế nào?"

"Chỉ có thể nói rõ ngươi là đồ vô sỉ, còn tệ hơn lưu manh vô lại!"

Khóe miệng Băng Cơ co giật.

"Sao ngươi tức giận đối với ta như vậy. Ngươi phải hiểu được đó là phản ứng tự nhiên. Người kia đã phản bội ngươi, người phản bội không phải ta, cho nên ngươi muốn nổi giận tìm người kia."

"Ngươi là loại người tiểu nhân! Khẳng định là ngươi câu dẫn Khanh Nhan nhà ta. Ta biết Khanh Nhan nhà ta là người thanh tâm quả dục, mắt của hắn còn không đến mức hạ thấp như vậy, sao vừa ý loại người như ngươi. Là ngươi nổi lên sắc tâm, lợi dụng khi hắn thương tâm nhất làm cho hắn nhất thời ngã lòng. Chuyện xấu của ngươi, hiện tại toàn bộ người trong cốc đều biết."

Toàn bộ người trong cốc......

Băng Cơ cảm thấy tương lai là một mảnh hắc ám.

Trải qua thời gian dài, hắn ở trước mặt hạ nhân giữ gìn hình tượng lại bị hủy hoại chỉ trong chốc lát.

"Vậy thì thế nào, cái đồ hồ ly tinh thật đúng là vô dụng, người ngươi thích bị ta cưỡng đoạt, còn nói gì yêu thương, ngươi là ghen ghét hay hâm mộ đây."

"Ngươi dám."

"Ta có cái gì không dám. Người này ta cũng đã ăn vào trong bụng, còn tiêu hóa một buổi tối, ngươi cảm thấy ta còn có chuyện gì không dám. Ta cho ngươi biết, ngươi đừng ở trước mặt ta khơi mào, chớ quên ở đây ai mới là chủ nhân. Đừng tưởng rằng ta cho ngươi ba phần, ngươi sẽ thật sự nghĩ có chuyện như vậy. Ta muốn giết ngươi còn đơn giản hơn bóp chết một con kiến!"

"......"

Ánh mắt Băng Cơ uy hiếp khủng bố.

Tử Hiên cảm thấy tánh mạng bị đe dọa, làm cho hắn lui về phía sau.

"Được rồi, đồ vô dụng, ta đi tìm mỹ nhân. Ai da tư vị tối hôm đó thật sự là khiến người ta hoài niệm...... Nếu mỗi ngày đều được như vậy thì thật đúng là...... Ha ha, thật không tệ. Cái xúc cảm kia, cái xúc cảm kia, cái mặt như bốc lửa kia được gọi là nổi giận căng trí, thật sự là..... ha ha ha......"

"Hừ!"

Trong đầu Tử Hiên như có tiếng ong kêu vo ve, máu toàn thân lập tức như dâng trào. Ba bước làm thành hai bước xông lên, vung nắm tay, cũng không quên mất an nguy của bản thân.

Băng Cơ sao cho hắn cơ hội. Hắn phất tay một cái, Tử Hiên bay ra xa, đụng vào cột. Tử Hiên rơi xuống rồi quay về đứng ở trên mặt đất, lau miệng, đôi mắt màu tím đầy căm tức.

"Ngươi tìm chết!"

Máu tươi tí tách rơi xuống.

Tử Hiên lần nữa động thủ, lại một lần nữa bị hung hăng quăng ra. Lần này Băng Cơ ra tay không có lưu tình, Tử Hiên bị trọng thương có chút đứng không vững.

"Tiếp chiêu!"

Hắn quật cường tiến lên, người kia cười nhạo cùng khinh thường.

"Ngươi lao tới bao nhiêu lần cũng vậy. Với chút pháp lực ấy mà muốn đấu với ta. Ta chỉ không hy vọng có người chết ở chỗ của ta, ta cần gì để phiền toái."

Hắn là đang chơi trò chơi. Trò chơi tất nhiên cành nhiều người mới vui. Nếu như vài người mấu chốt mất đi, cái trò chơi này còn có gì hứng thú đâu. Dù sao trong sơn cốc quá mức tịch mịch, quả thực làm cho người ta buồn chán.

Hắn bất quá là cho Tử Hiên một bài học mà thôi.

"Ta đây đi tìm mỹ nhân, ngươi một mình ở chỗ này liếm vết thương đi, ha ha ha ha......"

Người ngồi xe lăn cười to.

Băng Cơ đẩy xe đi tới cửa đã thấy có một đám người chạy vội vàng. Băng Cơ nghĩ thầm sơn cốc lần đầu tiên có nhiều hạ nhân xuất hiện như vậy, chẳng lẽ lại xảy ra đại sự gì?

Liền thấy một người nắm lấy một người khác, tư thế giống như là xách cái gì đó...... Đúng là đang giằng co. Người đó rất tức giận, như sắp phát điên.

Người đó hình như là Liễu Khanh Nhan, mấy người còn lại đang không ngừng giải thích cái gì đó, nhìn bộ dáng những người tụ tập rõ ràng là phấn khởi cùng vô cùng nhiệt tình!

Liễu Khanh Nhan rốt cuộc làm chuyện gì khiến cho mấy người trong sơn cốc ngày bình thường nghiêm chỉnh lại thất thố như vậy.

Khi Băng Cơ còn buồn bực đẩy xe đi lại gần đã nghe Liễu Khanh Nhan nói.

"Các ngươi tiếp nhận cũng không hữu dụng. Ta không tin nhân phẩm mấy người trong Thần Tích Tuyết Phong...... Các ngươi giải thích nhiều hơn nữa chỉ có thể nói rõ là che dấu...... Đụng ta...... Trốn tránh...... Chối từ...... Dâm tặc...... Ác ma."

"......"

Băng Cơ nhìn bầu trời xanh thẳm, đáy lòng lại như mưa rơi tí tách. Sơn cốc của hắn sao thành như vậy.

"Ta nói rồi, thật sự tối hôm đó chỉ là rình coi, không có trộm gì, thật sự phải tin tưởng ta."

"Đúng vậy, đúng vậy, ta có thể làm chứng. Ta lúc ấy ngay bên cạnh hắn, lời ta nói có rất chân thực."

"Phải phải ta cũng vậy. Cho dù ngươi không tin chủ nhân của chúng ta, chúng ta cũng sẽ không đối với ngươi như thế."

"Đúng, kể từ khi biết chuyện của ngươi, chúng ta liền kiên quyết đứng ở bên ngươi. Chủ nhân tuy có lỗi với ngươi, nhưng chúng ta thật sự cái gì cũng không có làm."

"Đúng, đúng, chúng ta chỉ là nhìn và nghe, cũng không có làm gì khác. Chúng ta đều rất trong sạch."

"Chủ nhân tuy không tốt, nhưng cũng là người thường, chủ nhân cũng có thống khổ."

"Nói có lý. Ngươi tới nơi này có thể nói là đã cứu chủ nhân chúng ta, chúng ta đều rất cảm kích ngươi. Ngươi không biết trải qua chuyện tối vừa rồi, tất cả huynh đệ tỷ muội chúng ta ở đây đều cảm thấy tuyệt vời. Tất cả mọi người vì ngươi có thể cứu vớt chủ nhân mà cảm động chảy nước mắt."

"Ngươi có biết chủ nhân có thể thành tiên hơn mấy vạn năm trước, chưa từng có để ý nam sắc cùng nữ sắc, thật lâu thật lâu trước đây chúng ta cũng hơi bị khó hiểu. Cho đến khi chuyện xảy ra, huynh đệ tỷ muội trong sơn cốc mới biết được chân tướng......"

"Thì ra chủ nhân là một nam nhân bình thường. Tuy ngươi là người ngoại hình rất bình thường, tu vi rất thấp, nhưng chúng ta không có vì vậy mà xem thường ngươi. Chúng ta đều cảm thấy xúc động, ngươi thật sự là lợi hại!"

"Đúng vậy, chúng ta đều rất hâm mộ. Ngươi dùng phương pháp làm cho chủ nhân trở thành một nam nhân bình thường, nếu không ta sợ là có một ngày chủ nhân của chúng ta cứ như vậy nghẹn chết."

"Ta mỗi ngày giặt quần áo của chủ nhân, mỗi ngày phơi chúng dưới ánh nắng. Lần này ta thấy cái khố ta chưa giặt sạch rõ ràng ướt, lúc ấy ta kích động nước mắt chảy đầy mặt, chạy khắp trong sơn cốc thông báo......"

"Chúng ta vì đột phá này mà thấy cái khố nhỏ kia rất có giá trị, cho rằng nó là vật kỷ niệm, phải giữ lại cho hậu nhân xem. Ngươi cảm thấy phương pháp này như thế nào, ngươi muốn giữ một chút kỷ niệm hay không?"

Băng Cơ hiện tại đã biết rõ vì sao Liễu Khanh Nhan phát điên. Hắn nghe vài câu đã không chịu được.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...