Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 176

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trạng thái của Tử Hiên không tốt. Liễu Khanh Nhan có chút bận tâm, bọn họ còn cầm đầu lâu, Tử Hiên không có gì cả, còn bị vây tấn công.

Mặc Dạ khá tốt, bởi vì trong tay có một cái đầu lâu. Khi tất cả đầu lâu đều hát Ly Hồn Khúc, không có tiếp tục công kích, những quấy nhiễu này đối với hắn không có bất kỳ thương tổn nào.

Nhìn bộ xương khô trước mắt ý thức và động tác không giống những bộ xương khác. Nó có thể cử động linh hoạt đa dạng, bây giờ còn chỉ huy một đại quân ca hát. Liễu Khanh Nhan cúi đầu, muốn tìm một cái gì đó cho nó một bài học. Đáng tiếc mặt đất cả một hòn đá nhỏ cũng không có, một lần nữa đành phải xuất ra mảnh ngọc. Mảnh ngọc không đủ dài, ý niệm Liễu Khanh Nhan vừa động, mảnh ngọc lập tức dài ra. Liễu Khanh Nhan nâng cái thước bằng ngọc dùng lực gõ một cái lên đầu bộ xương khô.

"Cốc!"

"Két!!!"

Bộ xương khô ôm lấy đầu, con mắt toát ra ngọn lửa màu xanh lục, đung đưa đầu nhìn bốn phía như muốn tìm kiếm nơi công kích nó, để chuẩn bị phản kích.

"Rắc rắc......"

Nó phát ra phẫn nộ.

"Cốc!"

Liễu Khanh Nhan lại đánh một cái. Bộ xương khô lảo đảo lui về phía sau. Cái đầu trắng có hai chỗ bị đốt trọi thành màu đen, còn bốc khói đen.

Bộ xương khô đã hoàn toàn không thể kiểm soát, cũng không còn ca hát.

Trên người Tử Hiên có pháp khí, nhờ vậy mới thoát khỏi công kích. Nhưng dù trên mình treo đầy pháp khí vẫn không có thoát khỏi Ly Hồn Khúc, mũi cùng lỗ tai của hắn bắt đầu nhỏ máu......

"Rắc rắc......"

Bàn tay bộ xương khô xuất hiện ngọn lửa màu xanh giống với màu đôi mắt xanh lục lao đến chỗ Liễu Khanh Nhan.

"Khanh Nhan!......"

Mặc Dạ nhịn không được hô lớn tiếng, có nóng nảy cùng lo lắng.

"Đại thúc, đại thúc......"

Minh Vũ như khóc.

Hai thân ảnh lao đến rất nhanh ngăn cản tấn công. Tốc độ của Liễu Khanh Nhan còn nhanh hơn bọn hắn, lần nữa gõ......

"Khanh Nhan, Khanh Nhan......"

Không phải Mặc Dạ hay Minh Vũ nói, mà là bộ xương khô.

Ngọn lửa trên bàn tay bị dập tắt, bộ xương khô hấp tấp chạy qua để chắn trước mặt Mặc Dạ cùng Minh Vũ. Nó giống như đứa trẻ bất an chớp chớp mắt.

"...... Nó đang dùng sắc dụ người sao?"

Minh Vũ run rẩy, hắn như thấy bộ xương nhăn nhó nhìn Liễu Khanh Nhan, giả ra một bộ dáng chân chó.

Minh Vũ nhỏ giọng nói với Mặc Dạ.

"Hiện tại ta đã tin lời Tử Hiên nói. Đại thúc hình như thật sự đã làm cái gì đó với bộ xương khô kia, bằng không nó...... sao có biểu hiện như vậy......"

"...... Khanh Nhan không giỏi tính toán......"

Nói cách khác bộ xương khô đang đùa giỡn.

Minh Vũ cũng đồng ý.

"Khanh Nhan, Khanh Nhan......"

Nó vuốt chỗ bị đốt trọi, giọng khàn khàn.

"Bỏ đi!"

Liễu Khanh Nhan mặt lạnh.

"Khanh Nhan, Khanh Nhan, Khanh Nhan...... Rắc rắc............"

Nó như rất nóng lòng, miệng nhắc đi nhắc lại cái gì đó. Có một bộ xương khô lâu tựa như nghe lệnh chạy tới.

"Rắc rắc......"

Bộ xương khô có đôi mắt xanh lục vặn gãy đầu lâu của bộ xương vừa chạy lại đưa cho Liễu Khanh Nhan......

Đây là cái gì? Là lấy lòng, còn muốn thu mua nhân tâm, hay là...... đưa lễ vật cho Khanh Nhan nhà hắn, muốn chiếm được cảm tình của mỹ nhân......

"......"

Liễu Khanh Nhan do dự một chút, nhìn cái đầu lâu tựa như nghĩ tới điều gì, duỗi tay ra chạm vào. Ánh sáng hiện lên, trong cái hốc tối như mực lóe ra ngọn lửa màu lục.

"Tử Hiên bước ra!!!"

Cúi đầu......

Cúi đầu......

Lời này có nhiều ý!

Minh Vũ lần nữa tán thưởng đại thúc nhà hắn. Quả nhiên khác thường.

Tử Hiên tránh trong pháp khí không dám ra. Bên ngoài Ly Hồn Khúc còn chưa có tan đi, hắn chần chờ một lúc, lau máu, trước mắt chỉ thấy sáng choang. Hắn đứng mà cả người lung lay sắp đổ, áo bào màu trắng đầy máu.

Thất khiếu chảy máu, hồn phách bay khỏi......

"Ngừng cho ta! Không hát nữa!"

Thật sự là không nghe lời. Liễu Khanh Nhan lại nâng cái thước bằng ngọc đánh vào bộ xương khô.

"Dừng lại cho ta, dừng lại! Nhanh lên, bảo bọn chúng tránh xa một chút cho ta!"

"Rắc rắc......"

Sau đó dừng lại đổi thành.

"Khanh Nhan, Khanh Nhan....."

"...."

"Ta đi giải quyết hết mấy bộ xương khô cho ta!"

Mặc Dạ đã chịu không được. Bị một bộ xương khô nhớ thương, còn luôn miệng kêu tên. Đây là một việc làm cho hắn không cách nào tha thứ.

Liễu Khanh Nhan tại thời điểm bộ xương khô cho đầu lâu đã đem đầu lâu trong tay ném cho Tử Hiên. Có đầu lâu tinh thần Tử Hiên lập tức ổn định, bắt đầu chầm chậm khôi phục pháp lực cùng thể lực.

Đêm nay thật sự là quá chật vật, đều do đám xương cốt làm hại hắn mất mặt với Liễu Khanh Nhan. Tử Hiên thề cả đời này sẽ không đội trời chung với đám xương khô!

Minh Vũ bước tới, đám xương cốt bên cạnh đều cực kỳ nghe lời, đứng yên tựa như có thể nghe hiểu tiếng người?

Hắn vui mừng chạy qua nói.

"...... Đại thúc, nó hình như nghe lời. Đại thúc rốt cuộc làm cái gì đối với nó......"

"Ta thật sự không có làm gì......"

Mặt Liễu Khanh Nhan không biểu tình gì, thẳng thắn nói.

"Rắc rắc rắc......"

Ngọn lửa trong đôi mắt bộ xương khô lóe lên lóe lên, tựa như muốn nói.

" Đúng vậy, đúng vậy......."

"Hình như có thể nghe hiểu chúng ta nói gì."

Minh Vũ nhỏ giọng nói thầm, đồng thời xem phản ứng của Liễu Khanh Nhan.

"...... Ta cũng phát hiện như vậy."

Có người lên tiếng.

"Cũng không biết là lựa chọn nghe được, hay là hiểu được tất cả."

Tử Hiên tức giận nói.

Tay nắm đầu lâu phát run, chỗ xương gò má bị nặn ra năm dấu ngón tay.

"Sớm biết như vậy, nói nó lệnh tất cả xương khô tự sát đi, để bọn chúng khỏi hại người!"

Bộ xương khô lập tức quay đầu, hơi có chút uy hiếp.

"Rắc rắc... giết... giết......"

Ý uy hiếp thật rõ ràng, những xương cốt đang đứng yên lại vây quanh Tử Hiên, đưa hắn bao thành bánh chưng.

"......"

Thật sự là có thể nghe hiểu tiếng người nha.

"Cốc! Không cho phép ngươi đụng đến người của ta. Ngươi làm một bộ xương nên có bộ dáng của xương khô, đứng qua một bên cho ta đi!"

Liễu Khanh Nhan quơ quơ cây thước ngọc. Bộ xương khô cũng không tránh đi, bộ dáng ủy khuất, run rẩy, giả bộ sợ hãi.

"Khanh Nhan, Khanh Nhan... rắc rắc......"

Sau đó thành thật đứng ở một bên. Những xương khô kia không có lệnh cũng không có hành động.

Tạm giải quyết chuyện mấy bộ xương khô xong, thiếu niên lạnh lùng cùng Băng Cơ cũng đã trở về. Một tay hắn cầm đầu lâu, một tay cầm một đám ma trơi.

"Cái này chính là ma trơi? Ở nơi nào có?"

Tử Hiên hiếu kỳ hỏi.

"Từ mộ phần lấy ra, đáng tiếc cương thi thật sự quá nhiều, bên trong còn vài món như quần áo có thể lấy ra."

"Hả? Ngươi còn xem quần áo?"

Tử Hiên châm chọc.

"Vài món như dây chuyền vàng áo ngọc mà thôi, coi như là vật hi hữu."

Ma trơi được đặt vào trong con mắt mấy cái đầu lâu, nhìn như ngọn lửa trong mấy cái đèn.

"Được rồi, chúng ta có thể đi. Một hồi không quản thấy cái gì, chỉ cần để ý đi theo ta."

Thiếu niên lạnh lùng nói, sau đó dẫn đầu đi ở phía trước.

Đội ngũ một người cầm một cái đầu lâu chứa ma trơi.

Bộ xương khô một mực đi theo họ, không ngừng phát ra âm thanh sung sướng.

"...... Đây là chuyện gì?"

Thiếu niên rốt cục phát hiện bộ xương khô đi cùng.

"......"

"Ngươi độ cho hắn, còn đem hắn thuần hóa có linh tính?...... Ngươi là linh thể tiên?"

Thiếu niên cau mày chỉ bộ xương khô co lại tránh ở sau lưng Liễu Khanh Nhan.

-----+-------

Linh  Thể (Etheric Body) và linh thế hút "Sinh Lực Năng" (Vital Energy) ngoài vũ trụ vào để bảo trì và tiếp sức cho cơ thể.

Để hiểu linh thể là gì, ta cần biết về sự cấu tạo của Thể Phách (Corporeal Human Composite). Thể phách gồm hai phần: Cơ Thể và Linh Thể. Cơ Thể (Physical Body) là phần gồm tất cả những cái hữu hình như da, thịt, gân, xương, tim phổi v.v.. Linh Thể là phần lập lại cơ thể đó nhưng vô hình, qua nó Sinh Lực Năng ngoài vũ trụ chuyển vận vào hổ trợ và nuôi Cơ Thể.

Con người chỉ khỏe mạnh khi Linh thể có khả năng thu hút, chuyển vận Sinh Lực Năng (Vital Energy) ngoài vũ trụ qua các Huyệt Điện ( Energy Center) vào nuôi Cơ Thể một cách điều hòa. Khi một hay nhiều huyệt điện bị nghẽn, sự thông thương của Sinh Lực Năng bị chặn lại, sức đề kháng của cơ thể sẽ giảm xuống, vi trùng xâm nhập vào cơ thể sẽ dễ dàng hơn, và bệnh tật cũng phát triển mạnh mẽ hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 176

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 176
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...