Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 169

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ta chỉ phụ trách dẫn đường cho các ngươi, không chịu trách nhiệm trả lời vấn đề.”

Liễu Khanh Nhan nhìn ra hắn thật sự không muốn trả lời, cũng không có làm khó hắn.

“Như vậy điều kiện của ngươi là cái gì?”

“Các ngươi phải bảo vệ an toàn của ta, hộ tống ta vào bên trong. Ta có thể dẫn đường. Đây là điều kiện trao đổi lẫn nhau. Ngươi thấy thế nào?”

Thiếu niên nhìn Liễu Khanh Nhan. Hắn nhìn thoáng một cái đã biết đây là nhân vật quan trọng nhất trong những người này, người có thể quyết định.

“Mục đích của ngươi?”

Thiếu niên tựa như nhìn ra lo lắng của Liễu Khanh Nhan, lộ ra nụ cười kỳ dị châm chọc. Hắn đang cười, nhưng con mắt vẫn trống rỗng tựa như không có linh hồn, giống như một cái xác không hồn.

“Ngươi sợ ta sẽ tổn thương các ngươi? Lá gan của ngươi cũng quá nhỏ nha. Huống chi các ngươi có nhiều người như vậy lại sợ một đứa bé, thật sự là đáng chê cười......”

Liễu Khanh Nhan cũng không để ý giễu cợt của hắn, dùng ánh mắt ngăn cản Tử Hiên tỏ ra hung ác, thần sắc lạnh nhạt nói.

“Không phải nhát gan, là cẩn thận. Ta và ngươi không biết nhau, tại sao lại tin tưởng ngươi. Dù là uy hiếp nhỏ cũng phải ngăn chặn phát sinh. Ta cũng không muốn bởi vì một uy hiếp nhỏ dẫn đến gặp phải tai hoạ ngập đầu. Nhưng ngươi nói ngươi là đứa bé, cái này ta không cho rằng như vậy.”

Thiếu niên lập tức xiết chặt nắm tay, không nói thêm lời nào.

“Có đồng ý hay không?”

Thiếu niên còn đang chấp nhất.

“Nói ra mục đích thật của ngươi. Ta không nghĩ vì người khác mà bị mất tánh mạng của mình.”

Liễu Khanh Nhan nghĩ đến mấy người phía sau. Nếu thật sự có chuyện gì xấu, đừng nói không thể cứu được Hồng Trần, còn có thể liên lụy mấy người còn lại. Như vậy mất nhiều hơn được.

“Được rồi, ta nói. Ta lên núi là vì cứu ca ca. Ca ca của ta còn đang trong núi. Ta sẽ không gây bất kỳ uy hiếp nào đối với các ngươi, các ngươi yên tâm.”

“Ca ca của ngươi?”

Thiếu niên gật đầu. Hắn nhìn nhìn bên ngoài, bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, bóng người thấp thoáng.

“Các ngươi ở nơi này vài ngày, sau đó chọn thời gian rời đi.”

“Rời đi?”

Tử Hiên thét lên.

“Ừ, chúng ta sẽ tụ tập ở nửa đường, sau đó ta dẫn bọn ngươi đi vào núi.”

Minh Vũ cũng không hiểu lắm, trong lòng có chỗ nghi hoặc.

“Vì cái gì không trực tiếp đi, còn muốn quanh co lòng vòng.”

Thiếu niên liếc mắt nhìn hắn, lại khôi phục biểu tình lạnh lùng.

“Bị bọn họ biết các ngươi vào núi, chỉ có một con đường chết!”

“Bọn họ đã biết chúng ta muốn vào núi, ở nơi này không phải là đợi bọn họ đến giết à? Vậy ngươi còn muốn chúng ta ở nơi này, đây không phải muốn chúng ta chịu chết sao?”

Minh Vũ kinh hãi.

Băng Cơ cùng Mặc Dạ cùng âm thầm liếc về phía cửa sổ.

Ngoài phòng, thỉnh thoảng có người đi đi lại lại. Có chút kỳ quái chính là những người này đi mà không có phát ra âm thanh, hơn nữa bước chân nhẹ nhàng, động tác lại nhanh đến khó tin, như là một bóng đen ẩn hiện.

Băng Cơ cùng Mặc Dạ pháp lực cao, tất nhiên thấy rõ ràng. Nếu là Liễu Khanh Nhan sợ là nhìn không thấy.

Băng Cơ cùng Mặc Dạ thu hồi tầm mắt.

Thôn này quỷ dị, mỗi người đều lộ ra quái dị.

“Chỉ cần các ngươi không đi lên núi, bọn họ cũng sẽ không làm khó các ngươi. Nếu các ngươi khư khư cố chấp, tự gánh lấy hậu quả.”

Thiếu niên y như cũ lạnh lùng nghiêm mặt, nhàn nhạt nói.

“Dù các ngươi nhiều người, hay đến đây thêm bao nhiêu người cũng có đi không về.”

Cái này xem như lời khuyên sao?

Tử Hiên đột nhiên có chút quái dị sờ bụng, thét lên.

“Ngươi nói bọn họ sẽ giết chúng ta. Họ dùng thủ đoạn gì? Có thể bỏ gì đó kỳ quái trong thức ăn hay không? Sau đó chúng ta chết thần không biết quỷ không hay? Thật đáng thương cho ta, trẻ tuổi đã chết. Khanh Nhan, ta không nỡ bỏ ngươi, ta không muốn cách xa ngươi.....”

Liễu Khanh Nhan bình thản nói.

“Ta cũng ăn vậy.”

Khóe miệng thiếu niên cứng ngắc kéo lên, bộ mặt có chút đắc ý.

“Không có việc gì, thức ăn đồ uống đều sạch sẽ.”

Tử Hiên thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới yên tâm.

Cái tên Hạt Đậu Đỏ này, tuyệt đối không là hạt đậu nhỏ. Hắn thành thục chững chạc. Lời nói của hắn rất nhanh đã được nghiệm chứng.

Ngày hôm sau, chủ nhà này còn rất nhiệt tình chiêu đãi bọn họ, nhưng khi Tử Hiên cố ý nói muốn đi lên núi có người liền bắt đầu lộ ra thần sắc trầm trọng. Đầu tiên là kinh ngạc, sau đó trầm mặc, ngày thứ ba chính là cẩn trọng. Ánh mắt thôn dân không còn là loại kinh ngạc mà có chút quỷ dị.

Liễu Khanh Nhan thật không muốn ở lại chỗ này. Cái thôn này thật sự là rất quỷ dị, khiến cho lòng người bàng hoàng, không yên, luôn bất an. Họ nói với chủ nhà là phải rời khỏi, không lên núi nữa.

“Á, các ngươi thật sự không lên núi?”

“Phải, các vị nói cũng đúng. Núi này thật sự là rất quỷ dị, hơn nữa chúng ta chỉ là tò mò đến chơi, nếu có nguy hiểm vậy chúng ta cũng nên tìm đường vòng mà đi. Mấy ngày qua quấy rầy các vị, thật sự là không cố ý.”

Liễu Khanh Nhan khiêm tốn hữu lễ nói lời cảm tạ.

Tử Hiên nhìn mà tâm tình sung sướng. Khanh Nhan nhà hắn càng ngày càng khéo đưa đẩy, nói chuyện thật có khuôn phép.

Tử Hiên phụ họa thêm.

“Đúng vậy, chúng ta không nên đến nơi này chơi, nên đi địa phương khác.”

Mấy người họ cứ như vậy rời đi.

Tử Hiên không ngừng ngoái đầu nhìn lại, cho đến khi nhìn không rõ những thôn dân nhiệt tình kia. Hắn có thể thấy trong mắt những thôn dân đầy lưu luyến cùng không muốn......

Một loại cảm giác sởn tóc gáy tự nhiên sinh ra.

“Các ngươi có phát hiện không? Ta thật sự phát hiện bọn họ rất kỳ quái, đã xa như vậy mà ta vẫn cảm thấy ánh mắt của bọn nhìn chúng ta, toàn thân ta lạnh buốt.”

Tử Hiên khoa trương xoa xoa cánh tay đang run lên.

“Ta không có cảm giác có thể hút linh hồn, thật sự là kỳ quái.”

Minh Vũ chép chép miệng. Thật lâu không chơi trò kia, đã quên hương vị là như thế nào.

Băng Cơ đem cây quạt mở ra.

“Ta hiện tại mới phát giác chúng ta mới là người bình thường, những người kia thật sự là......”

Một lời khó nói hết.

“...... Bọn họ cũng không phải người.”

Mặc Dạ lên tiếng.

Tử Hiên kỳ quái nói.

“Chính cái người gọi là Hạt Đậu Đỏ nói mình là người khi Khanh Nhan hỏi. Ta nghe rất rõ ràng.”

“Hắn đã chết đã lâu rồi, chỉ là đang tồn tại thì không tính là người. Ta nhìn ra hắn cũng đã tồn tại mấy trăm. Thôn dân kia mỗi người đều trên mấy trăm năm.”

“......”

Mấy người họ đều hít vào một hơi.

Băng Cơ cười to, đong đưa quạt, cực kỳ thản nhiên tự đắc.

“Có phải các người đã quên, vùng này sương mù dày đặc, rất ẩm ướt, hơn nữa âm khí lượn lờ. Là nơi Tỏa Hồn Thảo sinh trưởng. Họ ăn được Tỏa Hồn Thảo cũng không phải lạ. Mà bọn họ ở tại đây lâu như vậy khẳng định là ăn không ít, trường sinh cũng không phải không có khả năng. Các ngươi cũng không cần lộ vẻ mặt xấu đó.”

Liễu Khanh Nhan không có nói chuyện, trầm mặc.

“Khanh Nhan, có phải ngươi đang lo lắng chúng ta vào núi sẽ có nguy hiểm. Cái này không cần lo lắng, Hạt Đậu Đỏ đã biết đường. Hắn đã nói hắn tương đối quen thuộc nơi này, hắn đã từng đi vào đó. Còn có Huyền Minh, ngươi nhìn xem, hắn là hồn phách cũng không lo lắng, huống chi là chúng ta.”

Tử Hiên nhìn ra tâm sự của Liễu Khanh Nhan, vỗ vỗ bờ vai trấn an.

Lạc Hồng Bụi gặp chuyện không may đã là đủ trầm trọng. Nếu thêm ai nữa, Liễu Khanh Nhan còn không biết sầu khổ bao lâu.

“Ta cảm thấy đến nơi này, hồn phách rất thoải mái, căn bản không cần lo lắng vấn đề phách tán, hơn nữa linh lực không ngừng tăng lên.”

Huyền Minh mở miệng nói.

Hắn cũng chú ý tới cái thôn quái dị này. Nhưng hắn còn chú ý tới hoàn cảnh, bởi vì đến nơi này hắn có thể tùy ý ra khỏi cái Nhiếp hồn, cho nên nhiều khi hắn tùy ý đi đi lại lại.

“Bọn họ nhìn không thấy ta.”

“Ngươi nói, người trong thôn đều không nhìn thấy ngươi?”

Liễu Khanh Nhan nheo mắt hỏi.

“Ta đi ở trước mặt của bọn họ, dù làm cái gì bọn họ cũng không nhìn ngó.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 169

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 169
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...