Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 38

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"......"

Cảm thấy rất khác thường, Liễu Khanh Nhan dời kiếm đi, lại bị người nọ nắm lấy trong lòng bàn tay, Tiên Kiếm cắt đứt lòng bàn tay. Càng như vậy, thần thái người nọ càng si mê, sắc mặt đỏ ửng dị thường, trong miệng ấp úng ngâm nga, khí tức lộn xộn, giống như thiếu dưỡng khí. Toàn thân phát run, giống như bị co giật.

"Mỹ nhân, ngươi mạnh hơn chút nữa, ta thích......"

Người nọ thần sắc như bay vào cõi tiên, muốn ngừng mà không được. Đầu lưỡi liếm cánh môi đỏ, hắn hướng tới gần Liễu Khanh Nhan, thầm muốn hôn lên môi, vừa mới chạm đến Liễu Khanh Nhan giống như chấn kinh nhảy ra thật xa, buông tay cầm Tiên Kiếm.

Quả nhiên là không bình thường, người bình thường bị đâm một kiếm sao còn cười cười nói nói không ngừng, không chỉ như thế, người này còn bảo đâm mạnh hơn nữa, nếu không phải đầu óc có bệnh, chính là người này có pháp lực tự gây mê.

Liễu Khanh Nhan buông lỏng tay, hốt hoảng muốn thoát đi, có thể pháp lực không bằng người, không thoát được còn bị người nọ khống chế giữ lại.

"Mỹ nhân, ngươi đây là đi đâu, không phải là muốn vứt bỏ ta......"

Hắn nói rất thê lương bi thảm, giọng nghe cô đơn bi thương của người vô tội bị phụ bạc, bị vứt bỏ.

Mắt thấy người nọ rơi nước mắt, lấy một tay đặt trên ngực run rẩy, đầu ngón tay dính máu đỏ tươi. Mà một tay còn lại bắt được chân Liễu Khanh Nhan, giữ chắc mắt cá chân, ngón tay vuốt ve làn da lộ bên ngoài, cử chỉ thật ái muội. Cho dù bình thường luôn lạnh lùng, không mừng không giận, dửng dưng như không. Gặp tính thế như thế này, cũng kinh hãi nheo mắt

"Ngươi buông ra cho ta!"

Sao gặp được người như thế này, hết lần này tới lần khác níu lấy không tha, người này đến tột cùng là muốn làm gì?

"Không buông, không buông, ta mạn phép không thả. Ta vừa để mỹ nhân xuống tay, ngươi sao không nhìn ta nữa. Ta bình thường gặp vô số người, ong bướm dập dìu, không ai có thể lay động ta nửa phần. Duy nhất chỉ có mỹ nhân làm ta dốc hết thể xác và tinh thần, thân bất do kỷ, ta dốc hết sức vì ngươi như vậy. Ngươi làm đau lòng của ta, ta không ngại, ngươi tổn thương thân thể của ta, ta cũng cho phép. Ngươi đem ta hưởng dụng rồi, một mình vui vẻ tiêu dao, đã nghĩ muốn vứt bỏ ta như cặn bã sao?"

Đôi mắt đẹp tà mị nhìn nhìn, trên tay dùng thêm sức, thân thể Liễu Khanh Nhan bị kéo ngã, một nụ hôn rơi xuống, thoang thoảng mùi hương hoa đào ngọt ngào say mê động lòng người.

Bàn tay trắng nõn giữ bên hông, đột nhiên xuất lực đem Liễu Khanh Nhan giam cầm trong ngực. Đầu lưỡi lưu luyến mập mờ liếm láp tai, hơi thở nóng hổi phun lên làn da nhạy cảm trên cổ,  làn da trắng nõn thoáng chốc nổi lên nhàn nhạt màu hồng phấn.

"Mỹ nhân, ta muốn ngươi, rất muốn......"

Hắn một tay với vào bên trong áo lót......

"Ngươi muốn ta à?"

Liễu Khanh Nhan thay đổi ngữ điệu, đúng là thần kỳ ngoài ý muốn mỉm cười, nụ cười này đẹp như hoa nở mùa xuân. Đẹp động lòng người, đôi môi gợi cảm hé mở như mời gọi. Điểm chu sa ở mi tâm, lại đỏ lên, nhìn trong trẻo nhưng lạnh lùng cao ngạo, lại có chút tà mị đoạt hồn.

Người nọ thấy Liễu Khanh Nhan cười như vậy, cảm thấy tim lập tức chậm một nhịp, đã quên hô hấp, trong đôi mắt đều là hình ảnh người này cười, trong đầu tràn đầy si mê.

"Ta cũng vậy muốn ngươi......"

Đôi môi mỏng hé mở, hơi thở tỏa ra mùi đàn hương, giống như là lơ đãng câu dẫn.

Người nọ chưa phát giác ra toàn thân xiết chặt, nhiệt khí dâng lên, máu chảy ngược dòng, tim đập thình thịch, hồn treo ở giữa không trung, lại là kinh ngạc, lại là vui mừng, đôi mắt sáng quắc, cẩn thận nín thở, lỗ tai dựng thẳng lên nghe mỹ nhân tinh tế nói.

"Vốn mỹ nhân, cùng ta tâm linh tương thông......"

Cảm thấy động tình, hai tay muốn ôm mỹ nhân đến giữa vách núi vui vẻ thân mật.

Đỉnh đầu vang lên một tiếng hừ lạnh. Nụ cười ở trên mặt trong nháy mắt đã không còn thấy đâu nữa, hóa thành kiếm khí sắc bén lạnh lùng.

Giờ phút này nụ cười của Liễu Khanh Nhan lạnh lẽo giống như có thể đóng băng tất cả những dòng sông trên thế gian, rất vô tình, nếu có thể nó cũng giết được người trong vô hình.

"Ta là muốn ngươi......"

Dừng một chút. Liễu Khanh Nhan nắm lấy chuôi kiếm đâm vào người nọ, năm ngón tay nắm chặt, cổ tay xoay vòng, thân kiếm coi như đinh ốc đóng vào lồng ngực tạo ra một lỗ thủng máu chảy ròng ròng.

Liễu Khanh Nhan lại cười lạnh. Rút kiếm ra, lại lần nữa đâm thủng lồng ngực tên vô sỉ, một kiếm lại một kiếm, giống như là chọc thủng túi vải bố!

"Ta muốn ngươi đi chết đi!!!"

Người nọ bị đau kêu to những lời thâm tình vô hạn,  máu chảy lênh láng, uyển chuyển gào thét, vang vọng quanh quẩn vách đá.

"Mỹ nhân...... Mỹ nhân............ Lại...... lần nữa............ Dùng sức...... Sâu hơn...... Lại dùng lực............ tốt...... Sâu...... Mỹ nhân...... Ngươi......  ta............ A a a...... Ta muốn.................."

"Ngươi đi chết đi!!!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...