Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 53

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ nghe hừ lạnh một tiếng, tất cả cảm quan tầm mắt của nó trong nháy mắt giảm xuống là không. Chỉ còn là vô tận hắc ám.

Trong bóng đêm, nó tựa hồ nghe thấy người nọ giận dữ, phất tay đem vật gì đó ném xuống.

Trận hình đã lâu không có bất kỳ thay đổi gì, hoặc là cái gì có thể chạm vào, hoàn toàn niêm phong chặt chẽ. Người nọ hình như nhận ra nó ở chỗ nào, không khỏi phát ra một tiếng cười khẽ, không hề để ý tới.

Cũng không biết trải qua bao lâu, lâu đến nó cho rằng lại là một ngàn năm, đến khi cảm quan cùng tầm mắt nó dần dần khôi phục, nghe được trận hình phát ra âm thanh rạn nứt, tuy nhiên âm thanh kia cực nhỏ, cũng may nó đã nghe ra.

Nguyên nhân là cái thần hồn bị người áo đen nhốt lại trong Nhiếp hồn đợi người mặc đồ đen đi rồi, lại có tà tâm vọng tưởng muốn phá tan đi ra, muốn hấp thụ linh khí tại nơi ngọn nguồn tinh hoa trời đất tụ tập, đồng thời cũng là nơi hội tụ tất cả lệ khí.

Oán linh bị giam cầm trong Nhiếp hồn đã nghĩ chỉ cần phá hư long mạch, bởi vì một chén cam lộ bị Liễu Khanh Nhan vô tình làm rơi xuống vừa vặn làm rạn nứt kết nối của trận hình, thì phong ấn sẽ bị đánh vỡ, nguồn lực cực đại sẽ được giải phóng đi ra. Oán linh cho rằng bên trong Thương Ngô Chi Uyên có thể có nguồn lực làm cho pháp lực cường đại, vọng tưởng muốn phá vỡ, nghĩ cách phá hư.

Nó đem khí tức thu lại đến mức nhỏ nhất, trận hình bị phá vỡ trong tích tắc, thân thể của nó hóa thành một sợi khói màu xanh mỏng manh cỡ sợi tóc, từ trong bóng tối vô tận theo khe hở chạy trốn ra ngoài, đồng thời dùng tốc độ nhanh nhất đem những oán linh không biết sống chết lôi vào trong, trận hình lại khôi phục như lúc ban đầu.

Ra tới bên ngoài, tiếp xúc thế giới rực rỡ làm nó mở mắt không ra, trong Thương Ngô Chi Uyên thuộc về tuyệt đối tối tăm, mà ngay cả nó dùng hết thần lực đi cảm giác cũng chỉ có thể đi suy đoán, đi phỏng đoán, nhưng mà chưa bao giờ chân thật nhìn thấy qua.

Đây mới thực sự là sống......

Nhiếp hồn bên trong không còn vật gì, đã thành vật chết. Tất cả oán linh bị nó cưỡng chế lôi vào Thương Ngô Chi Uyên, thay thế nó bị khóa trong bóng tối vô tận.

Đã đi tới cái thế gian này, nó thấy mọi thứ đều khác lạ. Không biết gì, không biết cách trao đổi, chỉ là dựa tựa theo phỏng đoán, bắt chước. Tư tưởng của nó rất đơn thuần, thế cho nên hoàn toàn không biết người ta còn cần quần áo để che cơ thể.

Vì thế, khi biến thành một thiếu niên, đi tới áo quan bằng đá, nó còn băn khoăn muốn nhìn một chút thực sự người nọ là như thế nào.

Người nọ còn nằm ở trong áo quan, mặc một thân áo bào màu xanh lục, áo khoác bên ngoài mỏng như cánh ve màu xanh biếc, tóc đen như mực dùng một cây trâm ngọc bích cố định, mũ quan bao lấy búi tóc màu trắng ở giữa có một đóa hoa sen, hai cái tua cờ màu xanh biếc hai bên.

Hai tay đặt ở trên bụng, đai lưng màu xanh lục có những hạt châu nhỏ cùng một ít hạt thủy tinh trong suốt, vòng eo của người nọ nhìn thật nhỏ, như thể dùng hai tay nắm hết.

Người nọ nhắm mắt lại, ở mi tâm là một điểm màu son hết sức cầu kỳ thu hút. Càng nhìn lại là càng thu hồn đoạt phách, làm cho người ta sửng sốt hô hấp hơi bị chấn động.

Hai hàng lông mi dài đen khép lại, người nọ lẳng lặng đang ngủ say, giống như vĩnh viễn không tỉnh lại. Nó ghé sát vào vách áo quan, nghiêng đầu nhìn cũng không biết đang suy nghĩ gì, mắt nhìn chén cam lộ còn lại trên bàn, bưng lên rót vào miệng người này.

"......"

Liễu Khanh Nhan có chút mờ mịt mở mắt ra, đầu có chút ẩn ẩn đau còn hơi choáng váng, tựa hồ như say rượu, cố gắng cử động thân thể.  Nhưng mà ngoại trừ có thể đảo mắt, cái mũi có thể hít thở, Liễu Khanh Nhan rốt cuộc làm không được những động tác khác.

Hồi tưởng lại cảnh té xỉu, nghĩ đến trạng thái giờ phút này, Liễu Khanh Nhan mới biết mình đã bị người khác thả vào áo quan bằng đá, hơn nữa, y phục cũng bị đổi đi tất cả!

Cái này, quả thực, quả thực chính là......

Liễu Khanh Nhan trừng to đôi mắt đẹp, đáng tiếc chính là không thể nhúc nhích, nếu không, sẽ lập tức nhảy ra, không quản thấy ai, trước tiên sẽ hung hăng đánh một phen để hả giận.

Mà khi nhìn lên trên đỉnh đầu, đã thấy một khuôn mặt thiếu niên ngây thơ trong sáng nhìn mình nở nụ cười lộ một hàm răng trắng như tuyết, trong tay còn cầm một cái chén.

Đôi mắt của thiếu niên sáng ngời, rất đẹp, bên trong tựa hồ có ngàn vạn ánh sao lấp lánh, màu da trắng bệch của hắn thoạt nhìn có chút yếu ớt, cũng có chút mềm mại đáng yêu, bất quá nhìn thẳng bộ ngực không có gì che đậy, có thể khẳng định thiếu niên này là nam.

Thân trên cởi bỏ thì thôi, mà nửa người dưới cũng không che lại, đây là sao? Còn nữa, người này đi chân trần, nét mặt vui vẻ phấn khởi, như thể tìm được bảo vật gì, thân thể trần truồng cúi người vào trong quan tài là vì sao?

Không được!

Người này, đúng là đặt tay ở trên người Liễu Khanh Nhan? Bàn tay không an phận, bắt đầu lôi kéo quần áo của Liễu Khanh Nhan, xem ra hình như là muốn cởi quần áo ra?!

"......"

Liễu Khanh Nhan dùng ánh mắt uy hiếp, nếu có thể cử động đã cho hắn chết không toàn thây!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 53

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...