Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bàn tay Mặc Dạ đặt ở vòng eo Liễu Khanh Nhan, nghe lời này không khỏi xiết chặt, đôi mắt màu đen lạnh lùng thoạt nhìn càng nguy hiểm.

Liễu Khanh Nhan như cảm nhận được sát ý, tuy chỉ là trong chốc lát. Nhưng dù nội tâm có vài phần run rẩy, ngoài mặt Liễu Khanh Nhan vẫn bình thản coi như không có phát giác cái gì. Qua thật lâu Liễu Khanh Nhan mới bình thường lại, giọng cứng rắn:

"Đúng, ta muốn tìm hắn, việc đó với các ngươi đâu có quan hệ gì."

Không khí lập tức cứng ngắc, mà ngay cả Lan Thương yên lặng không nói lời nào cũng cảm thấy. Cái này là ở khiêu chiến cực hạn của con người. Người này quan hệ cùng lúc với nhiều người thì sớm muộn gì cũng bị trừng phạt. Lan Thương có chút hả hê chờ xem kịch vui.

Đợi thật lâu mà cái gì cũng không có phát sinh, Lan Thương thấy có chút khó hiểu. Hắn không tin mấy người này có thể chịu được như vậy. Phàm nhân nhỏ bé yếu đuối mà quá càn rỡ, hai người bên cạnh chỉ cần thổi một hơi cũng có thể khiến cho hắn hồn phi phách tán. Thật là không biết thức thời, chẳng lẽ không thấy được thế cục bây giờ?

Lạc Hồng Bụi sắc mặt xám xịt, môi bị cắn muốn chảy máu.

"Khanh Khanh, vậy, vậy chờ mắt tốt lên lại đi tìm."

Trong nội tâm xoắn xuýt muốn chết, sớm biết như vậy hắn không nói, còn rước lấy buồn bực.

Mặc Dạ liếc Lạc Hồng Bụi, hừ một tiếng.

Dọc đường Lan Thương nhắc nhở mọi người phải mua quần áo mặc cho ngày đông giá rét khiến ba người có chút kinh ngạc.

"Vì sao?"

Nhìn một xe ngựa quần áo, Lạc Hồng Bụi cảm thấy khóe miệng có chút run rẩy.

"Tất nhiên là để dùng, chúng ta lần này đi đến nơi lạnh nhất trong tam giới, Thần Tích Tuyết Phong. Chỗ đó tuyết rơi quanh năm, rất giá rét, quần áo trên người phải thật dày, cũng cần thay đổi nếu bị ướt."

Lạc Hồng Bụi đã rất bất mãn.

"Ngươi quá coi thường chúng ta, đừng nói là tuyết, không có thứ gì có thể gần sát chúng ta, cần quần áo nhiều làm cái gì, ta có khả năng dùng hong khô quần áo."

Mặc Dạ yên lặng gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.

Lan Thương cười một tiếng, chỉ vào Liễu Khanh Nhan.

"Các ngươi ta đương nhiên sẽ không nói cái gì, ta nói chính là hắn. Hắn là phàm nhân, phàm nhân không phải nơi nào cũng đến được. Mà ngay cả một người vượt qua thiên kiếp, một mình đến đó cũng có thể gặp nguy hiểm. Ta không nói giỡn đâu."

Liễu Khanh Nhan không lên tiếng. Hai người vừa nghe xong thì không có nói cái gì nữa. Lạc Hồng Bụi dắt ngựa kéo một chiếc xe chở tràn đầy quần áo đi về phía trước.

Thần Tích Tuyết Phong quả nhiên là danh bất hư truyền.

Một vùng mênh mông trắng xóa, cả trên không dưới đất toàn bộ là tuyết, màu trắng chói mắt, làm người ta mở mắt khó khăn. Đầy trời tuyết bay, gió gầm rú gào thét, vài cơn gió thổi tới bốc tuyết trên mặt đất xoáy lên cao.

Ba người vận dụng pháp lực, bay lên giữa không trung. Ngựa không thể sử dụng vì tuyết đọng quá dầy, có thể phủ cao bằng đỉnh đầu người. Lạc Hồng Bụi đành phải mang cái bọc chứa quần áo.

Liễu Khanh Nhan bị bao bọc trong nhiều lớp áo bông dày, giống như một quả cầu, được Mặc Dạ ôm chặc trong ngực.

Lan Thương híp mắt đi tới, cũng cẩn thận chú ý động tĩnh xung quanh.

Thần Tích Tuyết Phong không hề yên tĩnh giống mặt ngoài. Sở dĩ gọi là Thần Tích không chỉ vì nó băng giá mà còn vì ẩn chứa nguy hiểm. Phía sau vẻ mỹ lệ giả dối là chết chóc.

Càng tiến sâu vào Thần Tích Tuyết Phong pháp lực trên mình cũng bị giảm xuống, còn có những sự tấn công bất ngờ. Cái này mới là đáng sợ nhất.

"Mọi người cẩn thận!"

Lan Thương khàn giọng kêu lên.

Hiện tại ngoại trừ Lan Thương cùng Mặc Dạ cảm thấy được sự nguy hiểm, Liễu Khanh Nhan cũng đoán được nơi này tuyệt đối không phải bình thường.

"Hồng Trần, mau ném những thứ vướng víu đi!"

"Được rồi! Khanh Khanh cũng phải cẩn thận một chút."

Những đóng tuyết di chuyển, sắc mặt Lan Thương thoáng cái trắng bệch. Không nghĩ tới lần này vận khí không tốt như thế. Thứ kia lại nhiều như vậy, nhóm này tối thiểu cũng có hai mươi mấy cá nhân.

" Kít! kít!!!"

" Kẹt kẹt!!! "

"Rắt rắt!!!"

Có tiếng kêu vang lên, có điểm giống con chuột mài răng. Liễu Khanh Nhan lắng lỗ tai nghe âm thanh. Ngoài tiếng kêu kẽo kẹt đó trong tiếng gió gào rú, còn có âm thanh của móng vuốt khua, cùng gió lạnh tạo nên loại cảm giác kinh hãi nói không nên lời.

Mặc Dạ một tay ôm thật chặt Liễu Khanh Nhan, tay còn lại mở rộng năm ngón tay, lửa xuất hiện lay động, như là mủi tên bay ra ngoài. Chợt nghe tiếng "phụt" sau một khắc chính là tiếng thét chói tai vang lên.

Lạc Hồng Bụi cố hết sức. Lan Thương khá tốt, bất quá bởi vì muốn bảo vệ bụng, cũng không thể liều chống trả. Chỉ có Mặc Dạ không cảm thấy có chút vướng víu nào, dù một tay nhưng ứng phó rất thoải mái.

"Những thứ này rốt cuộc là vật gì?"

"Là chuột yêu, rất giảo hoạt, các ngươi cũng không nên xem thường. Thứ này có móng vuốt không thua một Tiên Kiếm bậc trung, mà nó còn có cánh, lại có thể biến hình...... thành bất kỳ cái gì."

Cho nên mới có tên là Huyễn Thử.

Lạc Hồng Bụi chỉ cảm thấy sau lưng lạnh run,hít vào một ngụm lãnh khí.

Biến thành bất cứ cái gì, như vậy người cũng có thể sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 125

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...