Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dù cho có hai cái đuôi thì như thế nào, vùng Tử Cấm là do hắn quản lý. Hắn khẽ niệm chú, chỗ con đường vừa đi qua, sau lưng hắn, cảnh vật thay đổi, căn bản nhìn không ra trước kia đã đến.

"...... Ngươi đây là?"

Liễu Khanh Nhan bị lôi kéo lảo đảo bước theo sau, Linh Tử Hiên nhìn nhu nhược yếu đuối, nhưng lực đạo lại tuyệt không yếu. Hắn cười, chỉ vào phía trước, vạt áo rộng thùng thình trắng như tuyết di động trong gió, cả người hắn tựa hồ cũng sáng lên chói mắt.

"Ngươi đi theo ta, ta thật vất vả mới gặp đại thúc, đại thúc cần phải đến đây ngồi một chút, ta rất muốn chiêu đãi đại thúc. "

"...... Vậy thì đã quấy rầy ngươi......"

Trong tay tựa hồ có chút ẩm ướt. Vẫn như trước bị cầm chặt, coi như đem xương cốt đập vỡ, nhét vào trong lòng bàn tay, nắm đến sít sao là không một khe hở.

Liễu Khanh Nhan muốn rút tay ra, vừa mới động một chút, tay kia đã mạnh mẽ bắt lấy, hắn càng dùng lực siết chặt hơn, Linh Tử Hiên rất là vô tội hỏi

"Đại thúc, ngươi làm sao vậy?"

"Ngươi cũng không nên......"

"A, đại thúc ngươi đến xem, nhìn xem chỗ ta ở."

Linh Tử Hiên đâu chịu cho Liễu Khanh Nhan lên tiếng, trực tiếp cắt lời. Liễu Khanh Nhan liền hướng về phía hắn nói nhìn đến, chỉ thấy một vách núi. Vách núi như một đao bổ ra, bóng loáng sáng như gương. Xuyên thẳng lên đám mây trên trời, rất có uy nghi.

Vách núi có mây trắng lượn lờ, khói sương mờ mịt, có bốn năm cây mai to đứng thẳng trên vách núi. Hoa mai màu đỏ thắm trong mây trắng cuồn cuộn, đúng là làm người ta chú ý, mỗi đóa hoa nở trong cái lạnh thấu xương nhìn vô cùng kiều diễm.

Linh Tử Hiên vung tay áo lên, một đạo ánh sáng màu tím xẹt qua, trong không khí truyền đến một tiếng vỡ tan. Vách đá cao vút trong mây trước mắt, ở chỗ thân cây mai màu đen, xuất hiện một tòa lầu các ba tầng cao mười trượng màu đỏ thắm treo ở vách núi xung quanh mây trắng lượn lờ.

Nhìn lên nữa liền thấy mấy sợi xích sắt thô to treo ngược lên không trung, biến mất vào đám mây, không biết đến nơi nào, như thể nhờ chúng mà tòa lầu nguy nga khổng lồ này mới giữ chặc được vào vách núi.

Liễu Khanh Nhan trong nội tâm không khỏi rung động, cái này không có người thường nào có thể làm, lại là không biết Linh Tử Hiên là người phương nào mà có bản lĩnh đó. Hắn sao có thể xây dựng một tòa lầu đồ sộ trên vách núi cao vạn trượng, còn có cây mai làm bạn, có thể nói là thần kỳ.

"Đại thúc, đây là chỗ ở của ta, có phải rất đẹp."

Hắn phi thân lên giữa không trung, một tay còn lôi kéo Liễu Khanh Nhan, đôi mắt màu tím tràn đầy tình cảm ấm áp.

"Đại thúc đi theo ta."

Lối vào tòa lầu có cầu thang, ước chừng mười thước, bề rộng chừng một thước có thừa, cũng màu đỏ thắm. Khi cầu thang hạ xuống, Liễu Khanh Nhan lúc này mới cảm thấy chân thật, dưới chân không khỏi âm thầm dùng sức, cầu thang không chút sứt mẻ. Lại nhìn kỹ một chút, màu đỏ của cầu thang vốn là từng khối đá tảng màu đỏ xây thành. Mà nhìn kỹ bên trong tảng đá còn có mạch máu lưu động, nhìn như vật còn sống, thấy rất kinh tâm.

Tiến vào trong, là một gian đại sảnh trống trải, có một cái bàn gỗ lim, mỗi bên hơn mười chỗ ngồi, trước có bàn trà. Trên một bục cao là hai ghế chủ tọa, được trải gấm hoa quý, màu trắng tinh.

Hai bên cũng có thật nhiều phòng, mỗi gian có thể chứa mười người, rộng rãi thoáng mát, để khách ở. Liễu Khanh Nhan đứng tại chỗ, có chút bất an, không biết nên đặt chân nơi nào mới tốt, cảm giác mặt đất hết sức sạch sẽ, không nhiễm bụi trần thế, sợ vừa đặt chân xuống liền lưu lại dấu.

"Đi, chỗ này để chiêu đãi khách, ngươi theo ta tiến đến tầng ba, chỗ đó chỉ có một mình đại thúc có thể đi vào nha."

Hắn nói, đôi mắt còn cố ý chớp chớp, giống như có gì quý hiến.

Liễu Khanh Nhan không cười một tiếng. Tay còn dẫn Liễu Khanh Nhan, Linh Tử Hiên nhẹ nhàng cười nói không có ngừng nghỉ.

Đến đến tầng ba. Cùng phía dưới là không hề giống nhau, tầng này mờ mịt mộng ảo, sương mù lượn lờ, mông lung, những tấm màn che màu trắng đón gió lay động. Trên trần treo lủng lẳng một đóa hoa lớn màu tím, gió thổi đến tạo nên tiếng vang thanh thúy, nghe thật dễ chịu, mọi mệt nhọc toàn thân đều biến mất.

Cảm giác nơi này như tiên cảnh, mở cửa sổ sẽ nhìn thấy vài đóa hoa mai đỏ tươi như lửa. Gần cửa sổ là một bàn gỗ, trên bàn có cái mâm, trong đó có một bình ngọc, đó là một bầu rượu, còn có mấy cái chén ngọc, trong chén còn phảng phất mùi rượu. Cành mai tựa như là say rượu, buông xuống một giọt nước mắt như sương sớm rơi xuống chén rượu kia.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...