Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Hồng Bụi quả nhiên nhảy xuống. Minh Vũ đứng xuất thần nhìn một hồi lâu.

Nam tử kia ôm Liễu Khanh Nhan nhảy xuống chỉ là thuật che mắt, nhưng không ngờ rằng Lạc Hồng Bụi đúng là nhảy theo xuống.

Nam tử kia sớm có tính toán, nhảy xuống phía dưới, liền tìm được chỗ đặt chân.

Nơi này là một tảng đá bị khoét sâu, tạo thành một khoảng trống giống như một huyệt động. Bên trong cũng không phải ẩm ướt, ngược lại rất khô thoáng, có cái động này ẩn trốn thật tiện lợi.

Hắn mắt nhìn người trong ngực, làn da tái nhợt thần sắc lộ vẻ thống khổ, còn giống như rất ẩn nhẫn. Y phụ toàn thân ướt nhẹp dính sát vào thân mình, có vài lọn tóc vướng trên gương mặt. Người này tuy là chật vật như thế lại cũng rất mê người. Nam tử nhẹ nhàng đem người trong ngực để đặt ngồi trên đùi.

Liễu Khanh Nhan giờ phút này còn chóng mặt, bụng đầy nước, trong miệng vô ý thức ô ô. Nam tử nhìn thật sự là khó chịu, liền cúi đầu xuống nhìn. Mà đúng lúc này, Liễu Khanh Nhan rất không nể mặt, ô ô vài tiếng, liền phun ra mấy ngụm nước.

"......"

Nam tử bị phun ướt sũng, lộ ra gương mặt cực kỳ tinh xảo. Người này tuy là đẹp, nhưng cũng lạnh lùng, sắc bén khác thường. Lông mày hình đao, đôi mắt xếch làm người nhìn khiếp đảm.

Không có bất kỳ biểu cảm gì, giờ phút này nam tử như rất ẩn nhẫn, khóe miệng còn là nhịn không được run rẩy.

"Ụa ụa......"

Liễu Khanh Nhan phun ra hết toàn bộ nước đã uống vào bụng. Phun thì thôi, lại không biết sợ chết mà phun toàn bộ lên người nam tử. Ngâm mình trong nước lâu thần trí cũng không còn rõ ràng, Liễu Khanh Nhan cũng phát hiện người bên cạnh không nhịn nữa muốn đẩy mình ra. Nhưng Liễu Khanh Nhan sao có thể vứt cọng cỏ cứu mạng này, nên giữ chặt lấy không buông.

"...... làm sao vậy?"

Mặc quần áo ướt tuy là khó chịu, nhưng cũng không có cách nào khác. Nghĩ lại người này là người thích sạch sẽ, ngày bình thường không thích dơ bẩn. Thấy người trong lòng không khỏe, hình như cũng cảm nhận được nổi thống khổ của người này, nam tử không khỏi có chút lo lắng.

Nhìn đôi mắt vô thần, không có bất kỳ tiêu cự, nam tử không khỏi nổi giận. Yêu vật kia thật sự là chán sống!

Hắn cũng trách chính mình hành động theo tình cảm, lúc đó hờn dỗi làm cái gì, không chịu ra tay giúp đỡ, nếu vậy đã không trở thành......

Nam tử đem nguyên nhân Liễu Khanh Nhan bị mù đỗ lỗi cho mình, tự trách, lại láy náy.

"Ô, khó chịu......"

Nôn ra hết những thứ trong bụng, Liễu Khanh Nhan có chút suy yếu, nhưng đầu óc cũng linh hoạt hơn nhiều, khứu giác cũng nhạy cảm rất nhiều.

"Á, trên người của ngươi sao có mùi khó ngửi như vậy?"

"......"

Lại còn dám ghét bỏ, chẳng lẽ cũng không biết là do ai tạo ra sao?

Liễu Khanh Nhan bụm lấy mũi, quạt quạt tay.

"Cách ta xa một chút, thật là khó ngửi......"

Liễu Khanh Nhan muốn thoát thân nhưng khí lực thì chưa khôi phục, eo là khu vực mẫn cảm lại bị bàn tay ai đó bấm một cái. Cả người Liễu Khanh Nhan như con mèo nhỏ đáng thương yếu ớt kêu một tiếng rồi nằm im.

"Không ngoan một chút nào, vẫn là nghịch ngợm....."

Giọng nói lạnh lùng lạ lẫm lại mang theo sủng nịch cùng đau lòng rót vào trong lỗ tai.

Là nam tử kia!

Liễu Khanh Nhan chợt tỉnh táo, rất nhanh trấn định lại, cố gắng hút vài hơi. Sau đó xoay mặt đối diện nam tử, tuy nhìn không thấy nhưng vẫn có thể cảm giác được lúc này chỉ có hai người......

Lạc Hồng Bụi cùng Minh Vũ đâu, bọn họ đi đâu rồi?

Đã có thói quen bên cạnh có người làm bạn, đột nhiên thoáng một cái không thấy ai, phát hiện mình cô độc thật khủng hoảng, cảm giác bị vứt bỏ cuồn cuộn dâng lên. Liễu Khanh Nhan cảm thấy mũi có chút cay cay.

Không ai bên cạnh thật sự có chút không quen. Hay là bọn họ sợ hãi nam tử này cho nên mới không nói gì. Trong lòng Liễu Khanh Nhan nghĩ là như vậy.

"...... Hồng Trần, là ngươi sao?"

"......"

Nam tử trầm xuống, ẩn nhẫn không nói.

"Tiểu Vũ?"

"............"

Nam tử sắc mặt càng âm trầm.

"Chẳng lẽ, ta ở trước mặt ngươi, ngươi lại không đếm xỉa đến sự hiện hữu của ta?"

Hắn xiết chặt nắm tay của mình, khí lực lớn làm ngón tay run run. Liễu Khanh Nhan tuy không phải loại người yếu ớt cũng không phải là người chịu đau sẽ im lặng.

"Ngươi rống cái gì mà rống, ta không biết ngươi, sự hiện hữu của ngươi với ta có quan hệ gì đâu?!"

"Ngươi còn vô tình như vậy, ngươi cho rằng nói một câu không biết thì xong rồi sao?"

Nam tử giận dữ hỏi lại.

"A! Vậy ngươi muốn thế nào?"

"Ta và ngươi vĩnh viễn chưa xong đâu, cho dù ngươi không biết ta, nhưng ta còn nhớ ngươi. Ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp để ngươi khôi phục trí nhớ, đem trí nhớ của kiếp trước trở về. Ngươi thiếu nợ ta, ta muốn từng chút từng chút đòi lại hết!"

Liễu Khanh Nhan trong nội tâm cười nhạo, đây là những người nào, lại còn đi đòi nợ. Không phải Lạc Hồng Bụi đã nói nam tử này đã hại chết người đó rồi sao.

Đối với Liễu Khanh Nhan mà nói không hề muốn dây dưa với loại người phiền toái này.

"Vì sao phải khôi phục. Nếu như khôi phục, vậy ta còn là ta sao? Ngươi muốn tìm là người kia trong trí nhớ của ngươi, tìm ta làm thế thân, ngươi cho rằng ta sẽ đồng ý sao?"

Giọng nói lạnh lùng đầy sát khí! Có thể nói là uy hiếp.

Nam tử không đếm xỉa sát khí của Liễu Khanh Nhan, vươn tay chạm đến mấy sợi tóc, Liễu Khanh Nhan né tránh.

"...... Ta chỉ là muốn ngươi nhớ lại mà thôi, như vậy ngươi mới thật sự là ngươi. Ngươi xem ngươi bây giờ, ở nhân gian lâu như vậy, thân thể cũng bị vẫn đục, lây dính cát bụi. Không hề giống trước kia, ngươi trở lại nguyên bản của mình sẽ khá hơn, như vậy chúng ta sẽ......"

Nam tử hoài niệm nói nhỏ.

"Thật không, nhưng vì sao ta lại cảm thấy không thích?"

Liễu Khanh Nhan thật là đã nổi giận, giọng lạnh lùng, không có một chút cảm tình, câu nói chỉ có lạnh như băng. Nghe vào tai lạnh cả người, trong nội tâm bốc lên lãnh khí.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...