Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiên Kiếm nắm trong tay, thân ảnh màu xanh nhạt từng bước một đi đến lùm cây gần vùng hắc khí đang phóng lên trời.

Một ít hắc khí lượn lờ xung quanh, Liễu Khanh Nhan mắt nhìn thoáng qua, thấy một yêu thú bị thương. Nó chưa biến hình hoàn toàn, có lỗ tai và cái đuôi vẫn là của thú. Yêu thú bị thương thấy có người tới, kêu lên lợi hại, hướng Liễu Khanh Nhan nhào lên.

Yêu thú đã bị cướp nội đan, mắt sắp bị mất mạng không sao lường trước lại có người tu chân tới. Người tu chân có đạo hạnh cùng pháp lực thuần khiết, nếu như hấp thụ pháp lực đó làm của riêng, đoạt nội đan kỳ chân nguyên, thương tổn trên mình không những khỏi hẳn mà nội lực càng tăng.

Liễu Khanh Nhan giận dữ, nhìn căm tức, không nghĩ yêu thú sắp chết lại muốn lấy mạng của mình.

"Nghiệt súc! Chớ có lại thương tổn người khác!"

Một vòng kiếm khí lạnh lẽo đánh ra, yêu thú gào thét một tiếng. Liễu Khanh Nhan tiến lên xem xét, liền nhận ra yêu thú bị đồng loại đoạt nội đan, cả tinh khí bản thể cũng bị hút khô. Xem ra vừa rồi cổ hắc khí cũng không phải là yêu thú này. Cái yêu nghiệt kia hẳn là còn đang cách đây không xa, lại bị trọng thương......

Nhìn một đường máu màu đen chạy dài, Khanh Nhan cầm lấy kiếm đi theo một con đường, đến cuối đường lại là nơi trống trải, không có cả một ngọn cỏ. Bốn phía một mảnh vắng ngắt, không có thấy những động vật nhỏ khác.

Nhìn màu đen quỷ dị trên mặt đất, Khanh Nhan vận khí đè nén máu đang chảy ngược dòng toàn thân, an tĩnh chân khí trong cơ thể không để bị xao động. Giữa mày, điểm chu sa đỏ thẫm phát ra ánh đỏ sậm chói lọi.

Khanh Nhan lại nhìn bốn phía, vừa rồi cỗ yêu khí trong nháy mắt biến mất sạch sẽ, đáng tiếc cơ hội thật tốt lại lãng phí, lần sau muốn bắt cũng không còn dễ dàng như vậy.

Cách đó không xa, rơi vào tầm mắt Khanh Nhan là một con thú nhỏ màu trắng như tuyết, đó là một con hồ ly, chân bị bẫy thú kẹp chặt, tiểu hồ ly liều mạng giãy dụa, nửa cái chân bị xé rách, máu tươi chảy lan trên đất, lại là màu đen. Liễu Khanh Nhan có chút kinh ngạc.

Vừa rồi, hình như không có thấy tiểu hồ ly này......

Cũng không thấy có yêu khí tỏa ra, nghĩ thầm chính mình đa tâm, có thể nó chỉ là một con thú nhỏ chạy loạn đến đây và bị sập bẫy.

Nhìn con thú nhỏ tội nghiệp dễ thương bộ lông bóng loáng hiện ra ánh bạch quang, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng không khỏi hiện lên ý cười.

Khanh Nhan bình thường cũng cười, chỉ là khách sáo cần thiết, chưa từng xuất phát từ nội tâm, lúc này trông thấy tiểu hồ ly, không khỏi sinh lòng thương cảm, đôi mắt đẹp long lanh, cùng đôi môi đẹp hơi hơi nhếch lên tạo nên khuôn mặt cười đẹp đến mê người.

Liễu Khanh Nhan tướng mạo nho nhã sạch sẽ, có khí chất thư sinh, một phần trong trẻo nhưng lạnh lùng, không hề nhu nhược. Khi không cười chân mày nhếch lên nhìn như giận dữ, cười lên đúng là hiện lên phong nhã. Không phải loại vừa gặp đã thương xinh đẹp ủy mị, cũng không phải thanh thuần động lòng người, lại là nhẹ nhàng thanh thoát, làm cho người ta nhìn chấn kinh, nhịn không được phải nhìn nhiều lần.

Tiểu hồ ly đang la hoảng, nghe tiếng cười, ngẩng đầu nhìn lên, chứng kiến là một người tu chân đẹp như vậy, đôi mắt hồ ly hẹp dài thoáng chốc híp thành một đường thẳng. Trong đôi mắt màu tím bảo thạch, nhìn kỹ thấy bên trong hình như có ngấn nước.

"Tiểu động vật, ngươi sao không cẩn thận như thế?"

Khanh Nhan cố gắng tháo bẫy thú ra, cái bẫy này không biết làm từ vật liệu gì, rất rắn chắc, phải dùng lực thật lớn vẫn không thể mở ra. Tiểu hồ ly chân chảy máu đầm đìa, đau đớn nức nở nghẹn ngào, thân thể run rẩy lợi hại.

"Ngươi thấy đau đớn à, xem ngươi còn dám chạy loạn, nhịn một chút, ta nghĩ biện pháp lấy ra."

"...... Xì xì, xì xì......"

"Để ta xem có thể dùng Tiên Kiếm chém đứt thứ này hay không."

Đã thử các loại phương pháp, tiếc rằng vẫn mở không ra, tiểu hồ ly đổ máu quá nhiều, nếu không giải cứu, có thể chết không thể nghi ngờ.

Lúc này phương xa truyền đến tiếng gọi, những người đang hướng bên này chạy đến.

"Sư thúc, vừa rồi ta quan sát thấy chư thần Hàng Ma trận run lắc dữ dội, chắc hẳn lần này đè lại một yêu thú lợi hại."

"Vâng, không sai, cái chư thần Hàng Ma trận bắt một yêu thú đã chết vì bị hút khô tinh khí, mất hết sạch nội lực toàn thân, yêu thú còn có khí lực thoát khỏi, có thể thấy được lai lịch không nhỏ."

"......"

Mấy người kia càng ngày càng gần, tiểu hồ ly tuyệt vọng, tiếc rằng khí lực sử không được, chỉ có thể chờ như thế.

"Làm sao vậy, chớ sợ tiểu vật, ta đây sẽ giúp ngươi ra, không đem chân làm hư."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...