Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngay khi Lạc Hồng Bụi cho rằng vấn đề này không xong, Băng Cơ ngồi ở đối diện đột nhiên mở miệng nói:

"Bổn mạng của ngươi chính là mai thụ?"

"Đúng vậy."

"Vậy thì thật là tốt, đã sớm nghe nói mai có hương thơm, ngươi có bổn mạng hoa mai, một thân linh khí chính là mang theo hương khí hoa mai. Nghĩ đến mỗi lần ta tạo mùi cho mực cảm thấy hương chưa đủ đậm đặc, nếu như ngươi đem Mai Hương cho ta, ta liền đáp ứng trị liệu hai mắt Khanh Khanh nhà của ngươi, ngươi xem thế nào."

Tất cả mọi người ở chỗ mày đều thấy nụ cười lộ ra một cỗ tử âm tàn.

Toàn thân Lạc Hồng Bụi phát run. Bổn mạng của hắn là mai thụ, không sai, linh khí cũng là Mai Hương không tồi. Có thể bởi vì Mai Hương mới khiến cho pháp lực của hắn có tinh lọc cùng thuần túy, mới có thể áp chế mấy vạn ác linh ở Thương Ngô Chi Uyên. Vì hắn là mai thụ, mùi thơm là thuần túy nhất, sạch sẽ thấu triệt. Nhưng hắn không có nghĩ đến có một ngày, nguồn gốc của hắn bị người ta dùng làm hương liệu pha mực nước, có thể nói là đáng giận.

"Thôi, nếu không đáp ứng, ta cũng không miễn cưỡng."

"......"

Cắn răng, cực lực nén xuống lửa giận trong lòng, Lạc Hồng Bụi thấy rõ ràng trong mắt đối phương là không để ý.

Đúng, không để ý.

Là xem thường, như người có địa vị cao nên khinh bỉ cùng khinh thường kẻ dưới mình. Loại quan sát chúng sinh như trò chơi, hưởng thụ cảm giác thấy người khác đau khổ giãy dụa. So với Mặc Dạ, tâm tính Băng Cơ thật sự là thái quá hơn.

Muốn đùa bỡn người khác, chứng kiến người khác bị tra tấn trong nội tâm liền cao hứng.

Thôi, nếu như có thể dùng một bộ phận thân thể của mình đổi lấy hai mắt cho Liễu Khanh Nhan cũng không phải quá tổn thất.

"Được, ta đồng ý......"

Mọi người ngồi quanh bàn đá đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Lạc Hồng Bụi.

Lan Thương khó hiểu nhìn Liễu Khanh Nhan, ánh mắt có chút phức tạp, đồng thời trong lòng cảm thấy không đáng để Lạc Hồng Bụi làm như vậy.

Mặc Dạ giống như lúc này mới phát hiện Lạc Hồng Bụi có chút năng lực, cẩn thận nhìn hắn một cái.

Tử Hiên yên lặng nhìn thoáng qua, đôi mắt màu tím nhìn về phía trời xanh, ánh mắt lộ ra vẻ bi ai, cũng không biết nghĩ đến cái gì.

Nhân vật chính của cuộc thảo luận là Liễu Khanh Nhan lúc này không có thái độ gì, đoan chính ngồi im, ánh mắt thẳng tắp, cũng không có nói cái gì, tỏ vẻ cái gì. Mà ngay cả thời điểm Lạc Hồng Bụi nói những lời này cũng không có biểu hiện dư thừa nào.

Lạc Hồng Bụi nói xong lời này, còn cẩn cẩn dực dực nhìn Liễu Khanh Nhan, phát hiện người này căn bản không có bất cứ biểu cảm gì, trong nội tâm có cảm giác bi thương nói không nên lời, đồng thời lại có chút ít vui vẻ vì hắn cũng có thể trợ giúp Liễu Khanh Nhan.

"Ngươi biết rõ, ngươi đem bổn mạng chi nguyên cho ta, chi lực tinh lọc của ngươi sẽ ít đi, sẽ mất đi một phần thiện tính, mất đi thứ thuần túy nhất từ nay về sau có thể sẽ là hắc ám. Ngươi không có nghĩ tới con đường sau này sao?"

Lấy đi phần chi lực tinh lọc thì tương đương với tước đoạt bổn mạng thuần lương của Lạc Hồng Bụi, đem tất cả lương tri tách ra. Một cái tánh mạng chỉnh thể sẽ có thiện cùng ác.

Bổn mạng của Lạc Hồng Bụi là thiện, tâm tư thì thuần túy, có thể nói là tâm tư đơn thuần nhất. Trải qua ngàn năm cũng không quên người cứu giúp bởi vì tâm tư thuần túy này, mà ngay cả người bình thường tính kế với hắn, hắn cũng chỉ cười nói.

Ngàn năm trước, kiếp trước của Liễu Khanh Nhan là Ngọc Uyên. Ngọc Uyên tính cách lạnh lùng, bởi vì thân do một đóa hoa sen ở Dao Trì biến thành, lại bị nhốt ngàn năm ở chỗ sâu nhất trong Thiên cung, không có tiếp xúc cùng người ngoài, không biết thất tình lục dục, thiếu tình, thiếu dục. Nhưng khi người này hạ phàm bị người mê hoặc. Tâm tư tương đối đơn thuần của Lạc Hồng Bụi cho rằng người mê hoặc Ngọc Uyên chính là người Ngọc Uyên thích, liền muốn noi theo.

Vì thế, nên đã xảy ra chuyện buồn cười như ở lần đầu tiên gặp mặt Liễu Khanh Nhan. Đáng thương cho Lạc Hồng Bụi bị cho là một người vô sỉ, còn bị Liễu Khanh Nhan lấy kiếm đâm không biết bao nhiêu cái.

Về sau hắn phát hiện Liễu Khanh Nhan xác thực là không thích bộ dáng yêu mị thì chầm chậm buông tha cho kế hoạch ban đầu. Chỉ là tính tình vốn là như thế, nhìn như cực kỳ có tâm kế lại là người bảo thủ nhất.

Lạc Hồng Bụi có thể nói là người trong sáng. Một mực ở Thương Ngô Chi Uyên luyện hóa ác linh.

Buông bỏ lương tri thì dễ sa vào bủn xỉn âm hiểm, dễ trở thành người tà ác.

"Con đường về sau ta chưa có nghĩ qua, ta chỉ hy vọng mắt của hắn có thể sớm nhìn thấy. Còn lại, bất kể là cái gì, chỉ cần ta có thể làm được, ta đều hết sức trợ giúp hắn."

Băng Cơ cười nhạo.

" Một khi ngươi từ bỏ, có lẽ từ nay về sau Khanh Khanh nhà của ngươi sẽ không còn thích ngươi, ngược lại còn muốn giết ngươi. Đến lúc đó hối hận cũng không kịp."

"Đã ta hạ quyết tâm, cũng đã nghĩ đến các loại khả năng. Cho nên, trong chuyện này thì không có gì để hối hận. Ta hạ quyết tâm thì không hối hận."

"Khá là si tình, hôm nay xem như mở rộng kiến thức, đáng tiếc có người không hiểu."

Nhấp một ngụm trà, Băng Cơ cười lạnh.

Người ở chỗ này đều là xem cuộc vui, Liễu Khanh Nhan y như cũ không nói tiếng nào. Giờ phút này, chỉ có thể nói người này rất lạnh lùng, vô tình.

Thanh Viễn ở một bên lẳng lặng nhìn, hắn là quản gia Thần Tích Tuyết Phong, trong sơn cốc ngoại trừ Băng Cơ, quyền của hắn cũng là một tay che trời. Có Băng Cơ ở đây, hắn không dám ra oai.

Hắn quan sát vô cùng cẩn thận, từ khi mấy người này tiến vào sơn cốc rõ ràng Tử Hiên tỏ ra không thích hợp. Mặc dù cực lực đè nén, không có bộc phát, nhưng thần sắc của Tử Hiên đã dao động một chút. Bởi vì có bốn người, hắn cũng không biết Tử Hiên quan tâm ai. Yêu tinh mai thụ hô to gọi nhỏ, Tử Hiên cũng có chút không được tự nhiên, như vậy liền trừ yêu tinh mai thụ. Bất quá, không quản Tử Hiên quan tâm ai, hắn cũng sẽ không để cho bọn họ sống khá giả.

Từ khi Tử Hiên đi vào trong sơn cốc, hắn liền bị Tử Hiên hấp dẫn. Có lẽ trước kia, hắn cũng không tin tưởng chuyện vừa thấy đã yêu. Kỳ thực, sớm nghe nói ở nhân gian nam nữ si tình, thất tình lục dục đối với những tu luyện như bọn hắn xem như một loại kiêng kị.

Cảm giác kia thật sự quá mỹ diệu, hơn nữa chủ nhân Băng Cơ cũng đồng ý. Ngay khi Thanh Viễn cảm thấy hết thảy đều quá tốt, có lẽ cuộc sống như vậy không tồi. Hắn cẩn thận phát hiện, Tử Hiên không tầm thường. Bởi vì theo như lời yêu tinh nói chẳng lẽ Tử Hiên thích người nào đó?

Bất kể là ai, nếu để cho hắn biết được, hắn sẽ làm người nọ hối hận vì đã sinh ra trên đời này, sẽ không còn được gặp lại Tử Hiên.

Hắn cầm tay Tử Hiên, Tử Hiên không có bất kỳ bài xích nào còn cười với hắn. Thanh Viễn nhẹ nhàng thở ra, xem ra mình nhạy cảm thái quá. Đây là lần đầu tiên hắn gặp được người mình yêu, tất nhiên là hết sức quý trọng. Thanh Viễn suy nghĩ xong thấy tâm tình tốt lên rất nhiều, tạm thời không để tâm đến người kia.

Ở bên kia Băng Cơ cùng Lạc Hồng Bụi đạt thành hiệp nghị.

"Hắn đều vì ngươi như thế, ngươi không cảm động thì thôi, sao cả tiếng cám ơn cũng không có."

Thanh Viễn đem bất mãn trong nội tâm nói ra. Liền chứng kiến mỹ nhân quay đầu, con mắt nhìn chằm chằm vào hắn, tựa như cười nhạo hắn. Trong lòng của hắn cũng cười nhạo, một người mù, nhìn không thấy gì còn làm bộ lừa gạt ai.

Ánh mắt lạnh lùng khiến Thanh Viễn không khỏi sững sờ. Hắn còn tưởng rằng mỹ nhân đầu gỗ không biết nói, ai ngờ.

"Ta không có cầu hắn hỗ trợ, tại sao phải cám ơn hắn?"

"Ngươi là người như thế nào vậy, làm sao một chút lương tâm cũng không có. Tỏ vẻ à, ngươi có biết làm như vậy là rất vô tình......"

"Thôi, không cần phải nói, hết thảy đều là ta tự nguyện. Hắn nói đúng, hắn không có cầu ta, có thể giúp hắn ta đã cảm thấy rất vui mừng."

Lạc Hồng Bụi thỏa mãn cười.

"Ngươi thật đúng là có bệnh."

Còn là bệnh không nhẹ.

Nhưng thời điểm tất cả mọi người không có chú ý, ánh mắt Mặc Dạ chầm chậm thay đổi. Nhìn về phía Tử Hiên ngồi ở trên lan can, ánh mắt lạnh như băng, như muốn giết người.

Mà Tử Hiên cũng đồng dạng phát ra tín hiệu đối địch......

Lúc này đây, nhìn xem, đến tột cùng là ai chết ở trong tay ai.....

----Hết Quyển 1---

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...