Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 71

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"...... Ngươi!"

Không nghĩ tới yêu vật tốc độ nhanh như vậy, trong chớp mắt liền đuổi kịp, Liễu Khanh Nhan vung tay một cái kiếm hướng người nọ đâm tới.

Yêu vật có một đôi mắt vàng rực mái tóc màu xanh biếc, năm ngón tay móng vuốt sắc bén. Liễu Khanh Nhan dùng kiếm đâm tới, hắn liền né tránh.

"Mỹ nhân tính thật là hung dữ, mới gặp mà đã xuống tay đối với ta thật hung ác, quả nhiên là mỹ nhân lạnh lùng, nhưng ta thật là thích."

Móng vuốt vung lên tạo một vệt sáng chói, chỉ nghe " rắc " một tiếng, kiếm trong tay Liễu Khanh Nhan bị ngón tay Ma Tà kẹp lấy, cứng rắn không sao dùng sức rút ra được.

"Buông ra!"

Liễu Khanh Nhan lành lạnh quát. Bị Ma Tà trì hoãn, nên mấy yêu ma đã đuổi kịp, mà ma vật kia cũng tới tham gia náo nhiệt, tất cả đồng thời hướng đến chỗ này.

Bị rất đông yêu ma bao vây, mà tất cả đều tương đối lợi hại, chỉ một mình Liễu Khanh Nhan muốn chiến thắng còn khó hơn lên trời.

"Mỹ nhân tức giận, thật dễ coi."

"Ngươi đi chết đi!"

Tiên Kiếm là pháp khí duy nhất có thể dùng để chống đỡ, không có Tiên Kiếm với pháp lực này đối phó một vài yêu ma còn có thể, nhưng cả nhóm đông lợi hại sẽ bị thiệt thòi.

"Buông tay cho ta!"

Hai tay cầm chuôi kiếm, cổ tay dùng lực, thân kiếm mỏng run lên phát ra tia lửa cùng âm thanh như hai binh khí va chạm.

Ma Tà nhìn thấy mỹ nhân tức giận, so với vẻ mặt lạnh như băng bộ dáng này thú vị nhiều hơn, trong nội tâm càng thích vài phần, trêu chọc càng tăng thêm. Một tay móng vuốt giữ Tiên Kiếm, tay khác biến thành hình bàn tay người, vươn ngón trỏ chạm đến dưới cằm mỹ nhân.

"Mỹ nhân, nào, cười một cái với ta. Ngươi cười sẽ rất đẹp, ta trong trong lòng vui vẻ thì sẽ tưởng thưởng cho ngươi......"

Liễu Khanh Nhan tuy là một người ít nói nhưng mà da mặt rất mỏng, từ trước đến nay quen được tôn trọng, thân là tiểu sư thúc Sơ Vân Quan, cũng chưa bao giờ bị người khác trêu ghẹo. Nhưng Ma Tà là tay trăng hoa lão luyện, ngôn từ cử chỉ đều là trêu hoa ghẹo nguyệt, liếc mắt đưa tình lộ ra ý dâm tà, quả thực ham mê sắc dục. Liễu Khanh Nhan chịu đựng không được, trong lòng khó chịu, lửa giận lan tràn, rất muốn nổi điên, có xu hướng muốn giết người.

"Ngươi đây là muốn chết!"

Liễu Khanh Nhan tuy là giận dữ, nhưng không có rối loạn thần trí, một tay toàn lực rút ra thân kiếm, một tay nhanh chóng bắt cái tay đang đùa giỡn kia, dùng hết sức bẻ cổ tay hắn. Động tác gọn gàng thành thục, Ma Ta bị bất ngờ rút tay về không kịp, lại thêm động động tác Liễu Khanh Nhan quá nhanh nên hắn bị túm lấy một ngón tay, nếu chậm một chút xương cổ tay đã thành nát vụn. Tiếng xương ngón tay bị gãy phát ra âm thanh giòn vang nghe mà sởn tóc gáy, người làm việc này lại không hề chớp mắt một cái.

Ma Tà đau nhức giật mình hô lên một tiếng, lực dùng trên tay cũng giảm bớt không ít, Liễu Khanh Nhan nhân cơ hội này dùng thêm sức, rút Tiên Kiếm ra khỏi móng vuốt kia, đồng thời xuất ra chiêu thứ nhất của Sơ Vân Quyết. Một kiếm đánh ra khiến cho Ma Tà trở tay không kịp, mặc dù không có bị xui xẻo như ma vật kia, thế nhưng cũng không khá hơn chút nào. Trúng một kiếm cũng bị thương không nhẹ, cánh tay trái bị đâm thủng một lỗ bằng nắm tay, máu chảy nhỏ giọt nhuộm ướt phân nửa áo bào.

Ma Tà lui về phía sau vài bước, hơi có chút ngoài ý muốn, dùng tay che chỗ máu chảy. Hắn không hề nổi giận, ngược lại nở nụ cười, trong mắt càng lộ ra nhiều hứng thú, càng có tính khiêu chiến, mỹ nhân càng phản kháng mạnh mẽ hắn càng muốn có mỹ nhân hơn.

"Tuyệt, tuyệt, tuyệt, mỹ nhân rất lợi hại, không hổ là mỹ nhân mà ta coi trọng, rất hợp ý ta, không biết trên giường mỹ nhân sẽ có công phu như thế nào......"

Hắn vẫn chưa thỏa mãn, nói xong nhịn không được liếm khóe môi, tưởng tượng thử hương vị của mỹ vị sẽ như thế nào, vẻ mặt thật là dâm đãng.

Liễu Khanh Nhan toàn thân phát run, cắn chặt hai hàm răng.

Cứ như vậy dây dưa trong chốc lát, mấy tên yêu ma đã đuổi đến. Tên ma vật không nghĩ để Ma Tà sống tốt, chạy tới xem xét tình hình lại là chứng kiến Ma Tà bị nam tử y phục xanh lục đâm bị thương, thương tích lại không nhẹ. Hắn nhìn người Ma Tà gọi là mỹ nhân không khỏi kinh ngạc, quả thật là đẹp, bất quá hắn không có sở thích này, chỉ chú ý đến năng lực của người kia. Trong mắt hắn nam tử này pháp lực cũng không thấp, nhưng tính tình quật cường, muốn thu phục sợ là việc khó, bất quá đoạt được nội đan của người này thật cũng không tồi.

Mặc dù mang ý đồ khác nhau nhưng Ma Tà và Ma Tôn có chung mục tiêu, muốn bắt chung một con mồi.

Liễu Khanh Nhan cầm Tiên Kiếm trong tay, cảnh giác cao độ chú ý nhất cử nhất động xung quanh. Lúc này yêu vật còn có năm người, ma vật có bốn người. Yêu vật đem Liễu Khanh Nhan vây quanh thành một vòng tròn, bởi vì chưa có mệnh lệnh tạm thời không dám hành động.

Ma Tà thấy Ma Tôn tiến lên, biết người này nhìn trúng mỹ nhân muốn cướp trên tay hắn, trong nội tâm khó chịu.

"Ma Tôn kia, ngươi muốn làm gì, mỹ nhân là ta nhìn thấy trước, ngươi đừng hòng muốn đoạt lấy!"

Ma Tôn nhìn hắn một cái, mười phần khinh thường.

Đoạt đi nội đan hắn đã là ghi hận trong lòng, lúc này có cơ hội tốt, hắn sao có thể dừng tay!

"Bổn tọa cũng nhìn trúng mỹ nhân này, bổn tọa muốn có mỹ nhân, ngươi có lời gì muốn nói?"

Hừ, làm gì có chuyện tin tưởng được ma vật, ma vật có chủ tâm làm rối, nhưng hắn đã thấy rõ ràng, hắn âm thầm lệnh cho hai mỹ nam tử, sẵn sàng ra tay. Hai gã nam tử vốn muốn xông lên, nhưng oán hận nhìn chằm chằm vào Liễu Khanh Nhan. Đây là chủ nhân ra lệnh không thể không nghe, chỉ có thể đem sự oán hận chuyển thành lực công kích Ma Tôn.

"Ha ha ha! Người kia thật sự là rất tốt, rất tốt, ta và huynh đài đều nhìn trúng, ánh mắt Ma Tà ta nhìn người thật là không tệ, một mỹ nhân xưa nay ít có khiến cả hai người chúng ta đều muốn bắt được. Bất quá huynh đài à, mỹ nhân này tuy là đẹp mắt, đáng tiếc lại là hoa có gai, hay đâm người vô cùng, huynh đài không sợ bị mỹ nhân đâm rách tay sao?"

Ma Tà biến thành thân thiện, mới vừa rồi còn là cừu địch, đánh nhau chết sống cướp đoạt nội đan, mà hiện tại vẻ mặt tươi cười, trong miệng cứ thân mật gọi người ta huynh đài huynh đài, rất thuận miệng, cũng không quản người ta có thích hay không.

"Đâm tay sao? Ma Tà ngươi ngược lại có chỗ không biết, hay ngươi cười chê bổn tọa là nhân vật lợi hại mà sợ mỹ nhân đâm tay, nói cho ngươi rõ, như thế càng được lòng ta. Ma Tà hay là ngươi... chẳng lẽ là ghét bỏ mỹ nhân làm bị thương ngươi, không cần mỹ nhân nữa? Thật đúng lúc, bổn tọa còn thiếu một quân sư, vậy không bằng để cho ta mỹ nhân thích đâm tay này, mang hắn về làm thuộc hạ dưới trướng bổn tọa."

Ma Tôn nói lời này có thể là khiêu khích Ma Tà cực kỳ háo sắc này. Hắn gặp mỹ nhân đã nghĩ chiếm lấy vui chơi một phen, lại phát hiện đây là cực phẩm mỹ nhân có bản lĩnh. Nếu có thể trở thành thuộc hạ dưới tay hắn nhất định là người rất đắc lực, hắn nhìn trúng mỹ nhân sao có thể để cho người khác đoạt đi, đây không phải là món ăn béo bở sao!

Cũng không quản Ma Tôn là có chủ tâm gây xích mích hay có ý đồ khác không, có phải hắn nói thật hay không. Dù sao hắn mới cướp đoạt nội đan làm người này tức giận, người này liền nhắm trúng mỹ nhân. Ma Tà muốn trước mặt mỹ nhân cố khoe khoang, biểu hiện uy phong. Nếu lúc này khí thế yếu đi, sợ hãi rụt rè sẽ lưu lại ấn tượng xấu trước mặt mặt mỹ nhân.

Người này vừa thấy sắc đẹp đại não cũng không linh hoạt bằng ngày xưa, Ma Tà cũng không nói hai lời, chỉ vào Ma Tôn hùng hồn lớn tiếng như hù dọa, như ra lệnh.

"Hừ! Dám đoạt mỹ nhân của đại gia, đại gia cho ngươi chết! Người đâu, đi đem cái tên ma vật không biết tốt xấu bắt lại cho ta, sẽ có phần thưởng!"

"Dạ!"

Hai gã nam tử dung mạo xinh đẹp nghe lệnh, tiến lên tấn công Ma Tôn. Ma Tôn nhìn trẻ tuổi nhưng pháp lực rất cao, dư sức đối phó hai yêu vật, hắn cũng không cần dốc toàn lực đấu với hai gã thuộc hạ của Ma Tà.

Thuộc hạ của Ma Tôn còn hai gã áo choàng đen, bọn họ nhìn thấy Ma Tôn bị công kích một bên muốn hỗ trợ, một bên muốn vây bắt Liễu Khanh Nhan, thật rối, không biết nên làm như thế nào cho phải.

Thuộc hạ Ma Tà còn có ba người cũng đang vây quanh Liễu Khanh Nhan, xem ra có lợi thế hơn.

"Các ngươi ra tay nhẹ một chút, không được tổn thương mỹ nhân."

Ma Tà lui ra một bên, xử lý miệng vết thương. Ha ha, mỹ nhân này người đẹp mà thủ pháp thật đúng là độc ác, đâm thật sự sâu nha.

Thuộc hạ Ma Tà vừa động, hai ma vật bên kia cũng động, cũng không phải là tấn công Liễu Khanh Nhan mà là đánh nhau. Mấy yêu vật trở tay không kịp, bị thương không nhẹ. Trong đó mỹ nhân ngư thương thế có chút nghiêm trọng, cái đuôi cá không biết bị vật gì cắt đứt tạo nên một vết thương hẹp dài, máu tươi đầm đìa.

"Đại nhân..... "

Mỹ nhân ngư thấy tình huống không đúng, trong lúc nguy cấp còn liều mạng làm nũng, giọng ngọt ngào gọi Ma Tà đang xử lý miệng vết thương.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 71

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 71
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...