Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đại Thúc Có Yêu Khí

Chương 188

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phong ấn bị phá, nhưng yêu ma trong tháp vẫn không thể đi ra ngoài. Bọn chúng giống như ruồi bọ bay tứ tung bốn phía, muốn tìm lối thoát.

"Trong phong ấn còn có một ác linh, nhưng ta đã đem giam giữ, có thể đó là nguyên nhân."

Mặc Dạ suy đoán.

"Lên đó xem thử cũng không hại."

Liễu Khanh Nhan đề nghị. Hiện tại tất cả mọi người tụ tập tại đại điện nhìn đôi huynh đệ kỳ quái.

Những tượng điêu khắc cũng không còn tấn công Băng Cơ. Băng Cơ nhàn rỗi lúc cũng bay đi đỉnh thâp. Tất cả yêu ma cũng không tiếp tục công kích, mà nam tử yêu dị A Nô cũng không có liếc nhìn yêu ma một chút. Hắn chỉ gắt gao nhìn chằm chằm cái đầu lâu vỡ nát trong tay A Lý.

"A Lý......"

A Nô cả kinh kêu lên.

Rất rõ ràng hắn gọi là không thiếu niên bóp nát đầu lâu. Hắn gọi cái đầu lâu vỡ nát. Thần sắc bi thương có loại khó có thể nói bi ai cùng đau lòng cỡ nào.

"A Lý, A Lý......"

"Ca ca, ca ca, ta mới là A Lý. Ngươi sai rồi ca ca. Ngươi nhìn xem đây là A Lý. A Lý ngay trước mặt ngươi. Ca ca vì sao gọi một cái đầu lâu là A Lý. Ca ca tỉnh táo đi. Đừng không cần, đừng không để ý tới A Lý được không, ca ca......"

A Lý không khống chế được lắc lư A Nô, ý đồ đem tầm mắt A Nô chuyển dời đến trên người của hắn.

Ca ca, không đúng......

Rất.. rất không thích hợp. A Lý cảm thấy nội tâm hoảng sợ, phảng phất có cái gì sắp phát sinh.

Nội tâm của hắn cảm nhận được sợ hãi cùng bất an, chưa bao giờ có sợ hãi từ ở chỗ sâu trong đáy lòng lan tràn ra. Hắn sợ hãi cực kỳ, ca ca đến tột cùng là làm sao vậy......

"A Lý......"

A Nô ngẩng đầu nhìn A Lý đối diện. Ánh mắt kia phảng phất như lần đầu tiên nhìn thấy, lạ lẫm cùng xa xôi.

Lúc này A Nô như bừng tỉnh, tầm mắt của hắn rơi vào những mảnh vụn đầu lâu trên tay A Lý. Hai mắt A Nô đỏ au đầy tơ máu. Hắn nhìn về phía A Lý đã không còn như ngày xưa mà giống như cừu địch huyết hải thâm!

"Ngươi giết A Lý! Ngươi giết A Lý!!!"

Gương mặt A Nô tràn đầy hận ý, ngũ quan trong khoảnh khắc vặn vẹo dữ tợn không thôi. A Lý bị sợ buông tay ra, lui về phía sau hai bước. Thời điểm A Lý buông tay ra, đầu lâu bị nghiền nát thành vô số mảnh nhỏ phân tán ra.

"Ca ca......"

Cái đầu lâu này A Nô một mực quý trọng luôn cẩn thận che chở cầm trong tay. Mỗi lần chứng kiến A Lý đều thấy phát ghen. Ca ca đối với một cái đầu lâu tốt hơn so với đệ đệ mình, trên đời này nào có ca ca làm như vậy.

A Lý thấy không công bằng.

Lần này hắn cố ý phá hư. Hắn nghĩ hủy diệt thứ cướp đi tầm mắt ca ca. Hắn muốn hủy diệt đầu lâu, đem ca ca kéo trở về.

"Ngươi giết A Lý! Ngươi giết A Lý của ta!!!"

A Nô giống như điên cuồng. Hắn từng bước hướng tới A Lý, toàn thân tản ra sát khí đáng sợ.

A Lý đã không còn đường lui, phía sau hắn đã không có đường, chỉ có ngã xuống dưới.

Minh Vũ ở một bên xem say sưa.

"Đại thúc, ngươi nói ca ca có giết đệ đệ không? Bọn họ không phải người thân nhất sao. Chỉ vì một cái đầu lâu mà gây chiến?"

Minh Vũ nhìn về phía bộ xương khô bên cạnh Liễu Khanh Nhan. So với cái đầu lâu kia, Minh Vũ lần đầu phát hiện bộ xương khô này sáng bóng như trân châu xác thực là dễ nhìn. Tên A Nô yêu dị háo sắc kia cho dù có thích xương khô cũng nên thích cái loại cực phẩm xương khô này.

Minh Vũ tỏ vẻ hoang mang.

Mà bộ xương khô giờ phút này như một đứa trẻ ngơ ngác, nghiêng đầu nhìn Liễu Khanh Nhan. Càng thêm kỳ quái là hắn còn đem xương ngón tay ngậm vào trong hàm răng, nhìn càng..... quỷ dị.

Minh Vũ bị cái bộ xương khô đánh bại rồi.

Bộ xương khô cũng biết làm động tác ngây thơ như vậy sao. Cái này không phải chỉ có trẻ con mới có thể làm sao? Vì sao bộ xương khô cao lớn lại làm ra động tác có thể thuyết phục như vậy? Minh Vũ triệt để loạn.

"...... Có lẽ cũng không phải như ngươi thấy. Người ca ca sở dĩ làm như vậy hẳn là có lý do của hắn......"

Nhìn biểu tình khoa trương của Minh Vũ, Liễu Khanh Nhan nhìn về phía bộ xương bên cạnh.

Đôi mắt ngọn lửa màu xanh lục phảng phất đang suy tư cái gì, chỉ là cái gì cũng nhớ không nổi. Hắn đành phải xin giúp đỡ, nhìn về phía Liễu Khanh Nhan, sau đó ánh mắt của hắn nhìn người ngồi trên ngai vàng mê man không rõ.

Ánh mắt như đang nhìn một người rất quen, nhưng nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra lý do.

"Hắn làm sao vậy?"

Minh Vũ chọc vào bộ xương khô. Bộ xương khô chỉ nhàn nhạt nhìn Minh Vũ, không để ý tới khiêu khích của Minh Vũ, tiếp tục nhìn nam tử kia.

Chết bầm!

Không nhìn, dám không nhìn, còn không đếm xỉa sự hiện hữu của ta. Một bộ xương khô xấu xấu dám không đếm xỉa ta!

Minh Vũ tức giận hếch cái mũi.

"......"

Liễu Khanh Nhan không để ý tới sự tức giận của Minh Vũ.

"Hắn khẳng định là hâm mộ cái đầu lâu kia. Chứng kiến người ta ôm ở trong tay hắn cũng hâm mộ, là ghen ghét mà, kẻ đáng thương, hừ hừ......"

Minh Vũ đắc ý huýt sáo. Hắn biết bộ xương khô xấu xí sẽ phải chết, tuyệt đối nghe không được hắn đang nói cái gì.

Mà vừa lúc này đã xảy ra biến đổi lớn.

"A!!!"

Một tiếng thét kinh hãi của A Lý.

A Lý nằm ở trong vũng máu, nhìn qua A Nô phía trên.

"Ca ca, ca ca ta là A Lý, ca ca, ca ca......"

A Nô nhìn xem A Lý, cao ngạo cùng lạnh lùng, giọng nói cực kỳ vô tình.

"Ngươi không phải A Lý của ta. Ngươi không phải A Lý. A Lý đã chết rồi, đầu A Lý trên tay của ta, bị ngươi bóp nát vỡ vụn. A Lý đã chết rồi, trên thế giới này không còn có A Lý. Ngươi không phải A Lý của ta....."

A Nô tinh thần có chút hoảng hốt.

"Ca ca, ta là A Lý mà. Ca ca nhìn ta đi, ta thật là A Lý. Ca ca, đây chẳng qua là cái đầu lâu, núi này đều là đầu lâu, ta mới là A Lý, ca ca, ca ca......"

"Ngươi không phải A Lý của ta. Ngươi không phải. A Lý đã chết rồi, đây là đầu lâu của hắn. Ta tìm được thì lúc ấy thi thể của hắn đã hoàn toàn mục nát, chỉ có đầu của hắn. Đây là A Lý, ta một mực bảo tồn hoàn hảo. Hắn mới là A Lý của ta. Ngươi không phải, không phải. Ngươi nhìn đầu lâu này, là khi còn bé chúng ta cùng nhau chơi đùa đã có một vết thương. Đầu A Lý có một lỗ hổng rất rõ ràng. Đây mới là A Lý. A Lý của ta thật biết nghe lời, rất nhát gan, rất đáng yêu, vĩnh viễn là đệ đệ của ta. Hắn mới là A Lý của ta, ngươi không phải, làm sao ngươi có thể là A Lý......"

A Nô nói năng có chút lộn xộn.

Khi còn rất nhỏ, A Lý cùng A Nô thường xuyên cùng nhau chơi đùa. Có một lần, A Nô mang theo A Lý leo cây, A Lý không cẩn thận ngã xuống, đầu bị thương rất nặng. Từ đó về sau A Lý không giống với lúc trước, trở nên rất sợ hãi, rất nhát gan, vĩnh viễn là một đứa bé, vĩnh viễn cũng sẽ không thay đổi.

A Lý dính đầy máu me nhầy nhụa, đưa tay sờ sau đầu. Không có, hắn không có vết thương như A Nô nói.

Như vậy, hắn là ai......

Hắn không phải A Lý, như vậy hắn là ai, ca ca chẳng lẽ không muốn hắn sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đại Thúc Có Yêu Khí
Chương 188

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 188
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...