Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

[Phần 1] Báo Động Phía Trước Có Năng Lượng Cao!!!

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hành vi của Đường Quốc Phi làm không ít người sôi nổi dừng chân, vẻ mặt giống như xem động vật hiếm lạ, thường chỉ chỉ trỏ trỏ, cùng người khác châu đầu ghé tai giống như đang nói cái gì.

Hạ Nhạc Thiên kéo Đường Quốc Phi lên: “Lão ngũ, cậu bình tĩnh một chút."

Cuối cùng Đường Quốc Phi cũng chú ý tới người xung quanh, lập tức xấu hổ chủ động kéo Hạ Nhạc Thiên rời khỏi nơi đó.

Hai người tìm chỗ ngồi xuống.

Chuyện thứ nhất là gọi điện thoại liên lạc với Trương Kiều Minh, xác nhận bọn họ có bình an hay không.

Đường Quốc Phi nhìn màn hình di động, trong lòng không ngừng cầu nguyện, “Nhất định phải sống sót, các cậu ngàn vạn lần phải sống sót!!”

“Thực xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không liên lạc được.”

Tim Đường Quốc Phi trầm xuống, nhìn Hạ Nhạc Thiên, “Bọn lão đại…… Không phải đã chết rồi chứ?”

Hạ Nhạc Thiên nhíu mày, “Không nhất định.”

Theo lý mà nói, trong tình huống con người không ăn không uống, là có thể sống từ ba đến năm ngày.

Trừ khi bọn họ ở bên trong gặp phải chuyện ngoài ý muốn……

Nhưng kết quả này, không phải là thứ Hạ Nhạc Thiên muốn nhìn thấy.

Lúc cảm xúc của hai người hạ xuống, di động đột nhiên sáng lên, Đường Quốc Phi nháy mắt mừng như điên, cầm di động nhìn Hạ Nhạc Thiên nói: “Là lão đại, lão đại gọi điện thoại tới.”

Đường Quốc Phi ấn nút nhận cuộc gọi, “Lão đại, các cậu đang ở đâu?!!! Tớ còn tưởng rằng các cậu ——”

Trương Kiều Minh nói: “Đồ chó nhà cậu, tớ biết các cậu cũng còn sống mà, khoan nói tiếp, nhanh đến quán mì lão Vương đầu đường, bọn tớ chờ hai cậu ở đây.”

Đường Quốc Phi còn muốn hỏi thêm gì đó, lại phát hiện đối phương đã sớm cúp điện thoại.

Hai người lập tức chạy đến quán mì lão Vương trong mười lăm phút, thấy bọn Trương Kiều Minh ngồi trong quán mì ăn ngấu nghiến, tựa như quỷ đói đầu thai.

Ở trên bàn còn có ba cái chén không.

Trương Kiều Minh vẫy tay với hai người, vẻ mặt hơi kích động, dù là vậy, hắn cũng không xuống chén mì trong tay, thậm chí còn cúi đầu không ngừng lùa mì vào miệng.

Hạ Nhạc Thiên và Đường Quốc Phi hai mặt nhìn nhau, đi qua ngồi xuống.

Tâm trạng kích động khi biết bạn tốt không chết, khi thấy mấy người Trương Kiều Minh ăn mì giống như quỷ đói chợt biến mất hầu như không còn.

Chỉ còn lại nghi hoặc tràn đầy.

Thật vất vả chờ bọn Trương Kiều Minh ăn uống xong xuôi, Đường Quốc Phi cẩn thận hỏi: “Lão đại, sao lúc nãy di động của cậu lại tắt máy?”

Sau khi Trương Kiều Minh ăn xong một chén lớn, lúc này cảm giác đói khát mới biến mất, hắn trả lời Đường Quốc Phi: “Di động cùi của tớ chỉ dùng được trong năm giờ, đã sớm hết pin.”

Hắn lại chỉ chỉ quầy, “Tớ xin ông chủ giúp tớ sạc điện thoại, lúc này mới có thể gọi cho các cậu.”

Sau đó, Trương Kiều Minh lại kể những chuyện chính mình đã trải qua trong quỷ giới.

Vốn dĩ hắn cùng bọn lão tứ chọn một hướng để chạy, sau đó giống như gặp phải quỷ đánh tường, ở trong vòng lẩn quẩn không ra được.

Bọn họ muốn trở về đường cũ, nhưng đường trở về lại biến mất trong sương trắng.

Mấy người sợ hãi tụ lại một chỗ, không hề muốn chạy thử nữa, chính bởi vì vậy, bọn họ mới có thể may mắn giữ sưc lực, chờ đến khi quỷ giới biến mất thì thoát khỏi chỗ đó.

“Còn các cậu thì sao?” Trương Kiều Minh đột nhiên hỏi: “Cái địa phương quỷ quái kia không có khả năng vô duyên vô cớ biến mất, nhất định là hai cậu nghĩ ra biện pháp, đúng không?”

Đường Quốc Phi gật đầu, nhỏ giọng kể lại cho mấy người Trương Kiều Minh, bọn họ liên tiếp hút khí, sống lưng lạnh toát, chỉ nghe Đường Quốc Phi kể lại thôi cũng đủ biết được tình huống lúc đó có bao nhiêu khủng bố và nguy hiểm.

“Lão tam, lần này may mà có cậu cứu bọn tớ, bằng không bọn tớ đã sớm chết trong tay quỷ vật.” Trương Kiều Minh thổn thức nói.

Những lời này truyền vào tai thanh niên đang hoảng hốt ngồi kế bên, khiến hắn vội vàng lấy lại tinh thần, kinh nghi bất định nhìn đám người Hạ Nhạc Thiên, do dự nửa ngày mới đi qua, “Xin hỏi, các cậu có biện pháp bắt quỷ sao?”

Bọn Hạ Nhạc Thiên ngẩng đầu.

Thanh niên đang đứng có sắc mặt vàng vọt, thoạt nhìn như bị bệnh, cả người gầy như da bọc xương, “Thực xin lỗi, vừa rồi không phải tôi cố ý nghe lén.”

Sắc mặt đám người Trương Kiều Minh lúc này mới tốt lên không ít.

Đường Quốc Phi nói: “Xin lỗi, chúng tôi không biết bắt quỷ.”

Thanh niên sửng sốt, nhịn không được cầu xin nói: “Cầu xin mấy người, tôi có thể trả tiền, chỉ cần mấy người có thể giúp tôi, bằng không....tôi thật sự chết mất.”

Đam người Trương Kiều Minh hai mặt nhìn nhau, trong mắt đều là kinh sợ.

Đường Quốc Phi có lòng muốn giúp, nhưng đừng nói là bắt quỷ, lần này hắn có thể sống sót đi ra cũng đã bầm dập hết người.

Vẻ mặt thanh niên tuyệt vọng, lẩm bẩm nhắc mãi: “Tôi thật sự sẽ chết.....”

Đám người Đường Quốc Phi trầm mặc không nói, tâm trạng đều rất không dễ chịu.

Hạ Nhạc Thiên nhíu mày, lấy di động ra quét mắt nhìn giao diện Trò Chơi Tử Vong, màn hình không có gì biến hóa, chỉ hiện lên một nhiệm vụ chưa nhận.

[ Quỷ Nhảy Lầu ]

Nếu như người này thật sự gặp phải sự kiện quỷ quái, như vậy Trò Chơi Tử Vong sẽ phát nhiệm vụ.

Trừ khi cậu ở trong phạm vi sự kiện thần quái, trò chơi mới có thể nhắc nhở có nhiệm vụ?

Hay là...!Quỷ quái mà thanh niên này nói, chính là nhiệm vụ đã sớm xuất hiện này?

Hạ Nhạc Thiên đột nhiên gọi lại thanh niên đang xoay người rời đi, hỏi: "Con quỷ quấn lấy anh...!là Quỷ Nhảy Lầu đúng không?”

Thanh niên quay phắt đầu, đáy mắt tràn đầy kinh sợ, “Sao...!Sao cậu biết!!!”

Hạ Nhạc Thiên không lên tiếng trả lời, mà là tính toán điểm tích phân mình cậu đang có, trước mắt cậu có thể mua được [Bùa vàng], có thể chống lại một lần tấn công của quỷ.

Hơn nữa di động cậu vốn đã có nhiệm vụ [Quỷ Nhảy Lầu].

Nói không chừng cậu có thể thử nhận nhiệm vụ này.

Ngoại trừ việc có thể thu hoạch điểm sinh tồn, cậu còn muốn xác nhận một việc.

“Ngồi xuống nói rõ mọi chuyện đi.” Hạ Nhạc Thiên nói.

Thanh niên kinh nghi bất định nhìn Hạ Nhạc Thiên, nhưng vẫn ngồi xuống, gương mặt đầy vẻ chờ mong, nói: “Cậu có biện pháp giúp tôi sao?”

Đường Quốc Phi vội vàng nói: “Lão tam, cậu thật sự muốn giúp hắn à?”

Hạ Nhạc Thiên nói: “Nghe hắn nói xong trước rồi tính.”

Lần này Trương Kiều Minh cũng nhịn không được khuyên nhủ: “Lão tam, cậu đừng xúc động, lần trước chúng ta có thể chạy thoát hoàn toàn là do may mắn, lần này vạn nhất xảy ra chuyện gì, cậu nói chúng tớ làm sao bây giờ?”

Hạ Nhạc Thiên bất đắc dĩ, “Tớ chỉ muốn xác nhận một việc, cũng không có nghĩa là tớ muốn tiếp xúc với con quỷ kia.”

Lúc này đám người Đường Quốc Phi mới im lặng, không buồn hé răng trừng mắt nhìn thanh niên kia.

Thanh niên co rúm lại một chút, nhưng vẫn không chịu rời đi.

Hắn cùng đường rồi.

Mấy ngày nay, hắn đi tìm rất nhiều đạo sĩ lẫn hòa thượng, nhưng những người đó không những không thể thu phục nó, ngược lại còn bị quỷ dọa điên rồi.

Giờ phút này, hắn không muốn bỏ lỡ bất kỳ ai nguyện ý giúp mình đối phó con quỷ kia.

Thanh niên bắt đầu tự giới thiệu: “Tôi tên Từ Kiến Triều, là sinh viên Z đại”

Đám người Trương Kiều Minh không có phản ứng gì.

Những người trẻ tuổi ăn cơm dạo phố xung quanh khu vực này, đa số đều là sinh viên Z đại.

Từ Kiến Triều nhớ lại tất cả mọi chuyện trước khi xảy ra sự việc quỷ dị kia, cảm thấy không rét mà run, đáy mắt hắn tràn đầy hoảng sợ nói: “Mấy ngày trước, bạn cùng phòng của tôi đột nhiên nhảy lầu, rất nhiều người tận mắt chứng kiến.”

Hạ Nhạc Thiên đột nhiên nói: “Là Triệu Đại Phi sao?”

Từ Kiến Triều ngẩn người, nói: “Sao cậu lại biết?”

Tuy rằng sự kiện nhảy lầu ở Z đại có rất nhiều sinh viên biết đến, nhưng đa phần không ai biết người nhảy lầu chết kia tên gọi là gì.

Đường Quốc Phi nói: “Hắn là bạn học của chúng tôi.”

Tuy rằng bọn họ không thân với Triệu Đại Phi, nhưng tốt xấu gì cũng chung một lớp, ngẫu nhiên cũng nói chuyện mấy câu, hơn nữa Triệu Đại Phi học tập không tồi, thường xuyên được giảng viên gọi tên đầu tiên.

Thời gian lâu dài, muốn không biết ba chữ Triệu Đại Phi cũng khó.

Từ Kiến Triều bừng tỉnh gật đầu.

Hạ Nhạc Thiên gõ gõ mặt bàn, nhắc nhở nói: “Anh nói tiếp đi.”

Từ Kiến Triều nuốt nuốt nước miếng, nói: “Bọn tôi và Triệu Đại Phi ở chung một phòng ký túc xá, trong khoảng thời gian này hắn vẫn luôn nói cổ rất đau.”

Đám người Đường Quốc Phi sửng sốt, quay sang nhìn nhau.

Cổ đau thì liên quan gì đến quỷ?

Vẻ mặt Từ Kiến Triều đột nhiên trở nên vô cùng sợ hãi: “Ban đầu chúng tôi đều cho rằng hắn bị sái cổ, nhưng sau đó…… Sau đó hắn lại nói lúc hắn soi gương, nhìn thấy có người bám trên vai hắn.

Sau đó!! Sau đó nói rằng hôm nay hắn phải chết!!”

Cảnh này chỉ là tưởng tượng thôi cũng nổi da gà.

Đường Quốc Phi sợ tới mức a một tiếng, thanh âm phát run, “Sau đó thì sao?”

Từ Kiến Triều thở hổn hển, dùng hết can đảm nói ra câu nói kế tiếp, trừng lớn đôi mắt tràn đầy tơ máu, “Chúng tôi cho rằng hắn nói giỡn,nhưng hôm trước hắn thật sự chết rồi!!”

Đường Quốc Phi sợ tới mức không dám nói nữa.

Từ Kiến Triều thống khổ kéo tóc, “Sau khi Đại Phi chết, Mã Nhậm Nghị cùng phòng lại nói hắn đau da đầu, sau đó......”

Hắn thở dốc kịch liệt trong chốc lát, cố gâng kìm nén cảm giác sợ hãi, nhưng tơ máu trong đáy mắt lại càng ngày càng nhiều, trừng đôi mắt bị nhuộm đỏ tiếp tục nói: “Hắn cũng giống như Đại Phi, thấy trong gương có người ghé vào trên vai hắn, túm lấy tóc của hắn nói hôm nay hắn phải chết!!”

Đường Quốc Phi đã sợ đến xanh mặt, cánh tay run rẩy túm lấy quần áo Hạ Nhạc Thiên.

Hạ Nhạc Thiên phức tạp liếc mắt Đường Quốc Phi, yên lặng đem ly trà nhét vào trong tay Đường Quốc Phi, thuận tiện đem góc áo của mình rút về.

Cậu không chơi gay.

Đường Quốc Phi cảm nhận ấm áp từ ly nước truyền đến, sắc mặt chậm rãi hồi phục lại, hắn cảm kích nhìn Hạ Nhạc Thiên: “Lão tam, cảm ơn cậu.”

Hạ Nhạc Thiên lắc đầu.

Bọn Trương Kiều Minh vẫn nghiêm túc ngồi nghe, thậm chí bị lời kể của Từ Kiến Triều hù tới mức cả người lạnh lẽo.

Từ Kiến Triều đắm chìm trong sợ hãi, vô thức dụi đôi mắt bị phủ kín tơ máu, tiếp tục nói: “Sau đó đến buổi tối, tôi tận mắt nhìn thấy hắn đột nhiên từ trên giường ngã xuống, da đầu vừa vặn mắc trên móc nối, sống sờ sờ bị lột xuống.”

“Sau, sau đó thì sao?” Lão Tứ hỏi.

Từ Kiến Triều nhanh chóng cầm lấy ly nước, muốn xua tan lạnh lẽo trên người: “Sau đó, sau đó....”

Hắn cứ lặp lại hai chữ này, làm sao cũng không nói được câu tiếp theo.

Hạ Nhạc Thiên nói thay hắn: “Sau đó, anh phát hiện anh là người tiếp theo!”

Từ Kiến Triều bỗng chốc ngẩng đầu, hô hấp dồn dập nói: “Đúng vậy, hôm nay.....là tôi, hôm nay tôi nhất định sẽ chết.”

Hắn không muốn chết!

Hắn vừa khẩn trương vừa sợ hãi, tay lại không tự giác dụi mắt, trong miệng cứ lẩm bẩm lặp đi lặp lại: “Làm sao bây giờ, đêm nay nhất định tôi sẽ chết, nhất định sẽ chết.”

Hạ Nhạc Thiên nhìn chằm chằm đôi mắt đỏ bừng của Từ Kiến Triều, hỏi: "Hôm nay anh có hay soi gương không?"

Từ Kiến Triều lắc đầu kịch liệt: "Tôi không dám, tôi không dám nhìn! Tôi sợ mình giống như bọn Đại Phi nhìn thấy quỷ trong gương!!”

Nói không chừng, nói không chừng chỉ cần không soi gương, sẽ không phải chết.

Đúng, nhất định là vậy!!

Hạ Nhạc Thiên giả vờ vô tình cầm lấy thìa, nhẹ nhàng lật qua đối diện với Từ Kiến Triều.

Mặt thìa hiện lên ảnh ngược một nữ quỷ áo đỏ, đang nhìn chằm chằm...!nhìn chằm chằm vào cậu!

Sắc mặt Hạ Nhạc Thiên khẽ biến, nhanh chóng ngẩng đầu.

Sau lưng Từ Kiến Triều căn bản không có gì!!

Thì ra nữ quỷ kia, vẫn luôn bám vào vai Từ Kiến Triều.

*****

Lời tác giả: có người hỏi tôi vì sao hai người kia không ra được.

Vì họ đã giết người ở trong, cho nên bị đồng hóa thành một bộ phận của quỷ giới, vì thế họ không ra được nữa..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: .
Chương 1
Chương 2: .
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5: .
Chương 5
Chương 6: .
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...