Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 106

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Vệ …công

tử?” Vị Thiếu Quân càng nhấn mạnh ngữ khí, đón lấy ống trà rồi xoay xoay trong tay, quay đầu lại nói đùa với Hách Liên Dung: “Nàng nói sao hắn

giống keo dính vậy? Vậy mà cũng có thể tìm đến tận đây!”

“Có lẽ lần

trước cáo biệt bà nội có nói với hắn.” Hách Liên Dung nhìn bộ dạng cau

có của Vị Thiếu Quân mà bật cười: “Sao hả? Muốn trốn không?”

“Cười cái

gì mà cười!” Vị Thiếu Quân lập tức nổi đóa: “Đây là nhà của tan ha! Trốn hắn cái đầu!” Hắn vừa nói vừa đưa lại ống trà cho Vị Quảng: “Đi nói với hắn tìm sai nhà rồi, đuổi hắn đi!”

Vị Quảng có hơi băn khoăn: “Nhưng mà…Vệ công tử nói rằng đến thăm lão phu nhân…”

“Nói là

chuyển nhà rồi!” Vị Thiếu Quân không giữ được kiên nhẫn quát ầm lên,

“Mấy cái người vớ vẩn linh tinh đấy mà cũng dẫn vào phủ, ông có biết

được hắn người tốt hay kẻ xấu không?”

Vị Thiếu

Quân dù sao cũng là cậu ấm trong nhà, thái độ của hắn đã biểu lộ rõ ràng như vậy Vị Quảng cũng không dám cứng rắn lí luận liền cầm ống trà đi về hướng cũ.

Vị Thiếu Quân hừ một tiếng nói với Hách Liên Dung: “Tên tiểu tử đó không tốt đẹp gì đâu, nàng phải cẩn thận.”

Hách Liên

Dung nghĩ hắn cố tình gây sự: “Huynh trưởng thành chút đi, người ta có

lòng tới vấn an lão phu nhân, liên quan gì đến huynh? Việc gì phải từ

chối.”

“Ta không tin hắn có lòng tốt đến như vậy.” Vị Thiếu Quân bĩu bĩu môi, lầm rầm một câu: “Chỉ sợ ý đồ không như lời hắn nói…”

“Lại thì

thầm cái gì vậy? Chúng ta đến Giáng Tuyết cư hẹn Đông Tuyết hôm nào đến thăm Trân Di, tiện thể tìm một vị đại phu xem bản bí tịch kia.” Chỉ cần là việc không liên quan đến Vệ Vô Hạ, Vị Thiếu Quân đều cam tâm tình

nguyện. Hách Liên Dung cũng không để tâm lắm đến việc Vệ Vô Hạ đến bái

phỏng, tuy rằng hành vi của Vị Thiếu Quân vô cùng thất lễ nhưng có lẽ

khi đến Vệ Vô Hạ cũng đã sớm dự liệu trước chuyện này.

Việc sau này đã chứng minh, Vệ Vô Hạ đúng là đã có chuẩn bị trước.

Sáng sớm

hôm sau Hách Liên Dung cùng Vị Thiếu Quân đến Giáng Tuyết cư, lúc gặp Vị quản gia, Hách Liên Dung cũng đặc biệt hỏi thăm chuyện hôm qua, kết quả Vị quản gia nói khi ông mang ống trà trở lại cửa lớn thì Vệ công tử đã

sớm đi rồi.

Nhìn xem,

người ta đã sớm đoán được Vị Thiếu Quân bụng dạ hẹp hòi không mời hắn

vào cửa bởi thế nên để lại lễ vật liền rời đi, điều này cũng thể hiện rõ người ta tính tình trọng nghĩa cao thượng, còn ai kia đúng là ích kỉ

hẹp hòi mà.

“Đấy là hắn thức thời, lườm ta làm gì?” Vị Thiếu Quân cũng giương mắt trừng lại

nhưng trừng chưa đến hai giây đã phải cụp lại trước đôi mắt long lanh

quyết liệt của Hách Liên Dung, không cam tâm tình nguyện nói tiếp: “Hắn

đi chính là nói rõ hắn cũng biết tùy tiện đến nhà người ta, không ngại

mang tới phiền phức sao? Việc như vậy ta không thể làm được?”

Hắn nói với vẻ rất hiên ngang lẫm liệt, Hách Liên Dung lắc đầu cười cười cũng không muốn tranh luận cùng hắn nữa. Vị Đông Tuyết lại hơi tò mò cứ gặng hỏi

Hách Liên Dung nguyên do, nàng chỉ nhăn nhó mặt mày, tuy rằng k nói ra

nhưng biểu hiện cũng đầy vẻ không tán thành.

Vị Thiếu

Quân cũng làm ngơ đi trước ra cửa lớn đã thấy ngay trước cửa Vị phủ có

một chiếc xe ngựa-là xe Vị Thiếu Dương thường dùng. Một người gia đinh

thấy bọn họ liền hỏi: “Nhị thiếu gia có cần dùng xe ngựa để tiểu nhân

sai người đi chuẩn bị thêm một chiếc?” Vị Thiếu Quân khoat tay: “Không

cần đâu.” Chỗ bọn họ muốn đi đến đương nhiên không thể để người trong

phủ biết đến.”

Đang nói đến đó, vài người kia lại cúi người, phia sau vang lên tiếng nói: “Nhị ca, nhị tẩu, tứ muội.”

Hách Liên

Dung quay đầu lại thấy Vị Thiếu Dương đang bước ra từ cửa giữa, hôm nay

hắn mặc chiếc áo đen thêu chỉ vàng, không giống với ngày thường hay mặc

những màu sắc nhạt gợi cảm giác nho nhã thư sinh mà hiên ngang bước đến

mang theo một cỗ khí anh tuấn mạnh mẽ bao trùm. Lại quay đầu nhìn vị

đứng bên cạnh, rõ ràng hình dáng, chiều cao tương đương nhưng với cái

kiểu đứng nghiêng nghiêng ngả ngả lại có vẻ thấp hơn Vị Thiếu Dương hai

phân. Lại thêm hắn mặc áo khoác trắng viền hoa, bên trong là áo hồng

nhạt tương ứng, nhìn thế nào cũng thấy bay bướm lòe loẹt, thảo nào Bích

Liễu nói người trong phủ chưa bao giờ nhận nhầm hai huynh đệ bọn họ.

“Muốn đi

đâu? Để đệ đưa mọi người cùng đi.” Vị Thiếu Dương vừa nói vừa đi đến

cạnh bọn họ, Vị Thiếu Quân lắc đầu: “Đệ đi đi, chúng ta đi chơi.”

Gì…Hách Liên Dung thật sự bội phục kiểu tinh thần này của Vị Thiếu Quân, nói đùa như thật.

“Hửm?” Vị Thiếu Dương nghe hắn nói vậy ngược lại thấy rất hứng thú: “Đi đâu?”

Nghe Vị

Thiếu Dương hỏi vậy, Vị Đông Tuyết không tự chủ được lại bắt đầu khẩn

trương nắm chặt tay Hách Liên Dung. Hách Liên Dung cười cười: “Ra ngoài

thành đi dạo chút thôi, đệ không cần để tâm quá, mau đi làm đi!”

Vị Thiếu

Dương cũng nhìn thấy sự hoảng loạn của Vị Đông Tuyết nên cười cười: “Như vậy đi, đệ đưa mọi người đến đường lớn rồi mọi người lại tìm xe đi

tiếp.”

Vì Vị Thiếu Dương đứng đối diện Hách Liên Dung và Vị Đông Tuyết nên nàng nhìn thấy

trong nụ cười của hắn không hề có chút hiếu kì, điều này khiến nàng hơi

ngẩn ra, vì sao không có được câu trả lời mà vẫn không cảm thấy hiếu kì

hay sao? Lẽ nào…Vị Thiếu Dương đã biết Đông Tuyết muốn ra ngoài làm gì

hay sao?

Hách Liên

Dung ngẩn ngơ một lúc khiến Vị Thiếu Quân vô cùng bất mãn: “Này này này, có đi nữa hay không? Có nhìn nữa cũng không nhìn ra đóa hoa nào đâu.”

Hách Liên

Dung lườm hắn một cái rồi lại từ chối ý tốt của Vị Thiếu Dương lần nữa

nhưng hắn vẫn kiên quyết không chịu: “Cứ làm theo ý đệ đi!”

Sự kiên

quyết của Vị Thiếu Dương khiến Hách Liên Dung thấy hơi tò mò còn Vị

Thiếu Quân lại có chút nóng vội: “Sao đệ phiền phức quá vậy?”

“Không thì

chơi một trò chơi đi.” Sau khi Hách Liên Dung ngăn cản Vị Thiếu Quân

đang chuẩn bị nói tiếp liền vươn tay rút một cây trâm trên đầu Vị Đông

Tuyết xuống rồi cũng rút một cây khác của mình xuống nắm chặt chỉ để lộ

ra đầu cây trâm: “Cái này tên là trò chơi thượng đế, ai rút được cây

trâm ngắn hơn sẽ được làm thượng đế, có quyền yêu cầu người thua phải

thực hiện một việc gì đó, đương nhiên người thua phải tuân theo lời của

thượng đế.”

Vị Thiếu Quân cùng Vị Thiếu Dương đều nhìn nhau một cái rồi lên tiếng hỏi: “Thượng đế?”

“À…Thần

tiên, thượng đế là một vị thần tiên, cái trò này cũng còn gọi là trò

chơi thần tiên nữa.” Hách Liên Dung liền sửa lại tên trò chơi, dù sao

đầu năm nay có liên quan đến chữ “Đế” cũng nên cẩn thận một chút.

“Được đấy.” Vị Thiếu Quân vừa nói vừa không chút do dự chọn cây trâm của Hách Liên

Dung, nàng liền cười hắn: “Đợi lệnh đã, đồ ngốc!”

Vị Thiếu

Quân vừa kinh ngạc Hách Liên Dung đã xòe tay nắm cây trâm còn lại ra,

quả nhiên cây trâm của Vị Đông Tuyết ngắn hơn một chút, hắn liền kêu gào cho rằng mình bị mắc lừa: “Nàng rõ ràng biết ta nhất định sẽ chọn cây

trâm của nàng nên cố ý nói chọn cái ngắn hơn thì thắng.”

“Ta cũng

đâu dám chắc là do huynh tự chọn đấy chứ.” Thật ra Hách Liên Dung cũng

hơi dựa vào trực giác của mình, cũng không biết vì sao nàng cho rằng Vị

Thiếu Quân nhất định sẽ chọn cây trâm của mình.

Không để ý

đến Vị Thiếu Quân vừa bất bình vừa ấm ức, Hách Liên Dung tủm tỉm cài lại cây trâm cho Vị Đông Tuyết rồi nói với Vị Thiếu Dương: “Đệ phải nói ta

là thần tiên.”

“Ta là thần tiên.” Vị Thiếu Dương nói theo một câu khóe miệng không nhịn được khẽ nhếch lên, có lẽ cảm thấy hơi ấu trĩ.

“ Thần tiên muốn ra lệnh cho chúng ta làm gì đây?” Hách Liên Dung cười hì hì: “Bất

luận là mệnh lệnh gì cũng được, giả dụ như…bắt hắn trồng cây chuối đi

lại ba vòng.”

Nhìn ngón tay Hách Liên Dung chỉ vào mình, Vị Thiếu Quân nhăn nhó: “Nàng vốn dĩ muốn đùa giỡn ta!”

“Ai bảo

huynh thua? Chơi là phải chịu chứ.” Hách Liên Dung cũng không phải muốn

Vị Thiếu Quân thua, thật ra nàng chỉ muốn biết Vị Thiếu Dương muốn làm

cái gì mà thôi.

Vị Thiếu

Quân cũng không lên tiếng nữa, hắn cũng biết luật lệ của việc cá cược,

Vị Thiếu Dương nhìn hai bọn họ cười cũng không ra yêu cầu gì quá mức mà

chỉ để bọn họ lên xe. Lúc xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, Vị Thiếu Quân đột nhiên hỏi: “Vì sao đệ nhất định phải đưa chúng ta đi?”

Hách Liên Dung thầm kinh ngạc, cứ tưởng chỉ mỗi mình nàng nhận thấy.

Vị Thiếu Dương cười cười: “Không phải cũng tiện đường sao, hơn nữa cũng chỉ đưa ra đến đường lớn thôi mà!” Đương

nhiên Hách Liên Dung không tin vào lý do thoái thác của hắn, không lâu

sau liền thấy một chiếc xe ngựa khác vượt qua cùng với lời nói của phu

xe.

Xe ngựa đi

chậm lại một chút, lái xe quay vào trong nói: “Tam thiếu gia, nhị tiểu

thư nói người đến chỗ tuần phủ phu nhân trước, lúc sau mới đến Vị Tất

Biết.”

Vị Thiếu Dương ừ một tiếng: “Được rồi!”

Sao người ở xe phía sau lại là Vị Thủy Liên? Hách Liên Dung nhìn về phía Vị Thiếu

Quân thấy hiện lên trong mắt hắn cũng mang theo sự nghi vấn giống mình.

Ljai một

lúc nữa xe ngựa dừng lại, đã tới đường lớn, lúc này Vị Thiếu Dương không nói nhiều để mấy người bọn họ xuống xe, nói lời cáo biệt rồi thúc giục

xe lên đường.

Hách Liên Dung cùng Vị Thiếu Quân nhìn nhau, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Huynh nói…có phải đệ ấy biết rồi không?”

“Có lẽ

vậy.” Vị Thiếu Quân nhàn nhã tựa như không quan tâm lắm đến việc này:

“Nếu không vừa rồi nhị tỷ nhìn thấy ba chúng ta đi ra ngoài, với tích

cách của bà đó còn không phải muốn truy nguyên tận gốc sao, muốn tra ra

chuyện này cũng dễ thôi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...