Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 135

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vị Xuân Bình bĩu môi nói: “Cái cô em chồng của muội như thế nào thì muội cũng tự biết rồi đó, có phải là người thành thật gì đâu. Được nửa đường thì đuổi kịp ta nói muốn cùng ta đến Vị phủ, suốt chặng đường chê ta đi chậm, lại còn đòi này đòi kia, cô ta cũng không mang bạc theo, toàn

dùng bạc của ta tiêu pha tốn kém.”

Vị Thủy Liên nghe những lời ca thán này cũng không đủ kiên nhẫn nữa liền nói chen vào: “Ta không quỵt bạc của tỷ đâu, muội ấy tiêu bao nhiêu ta

sẽ trả lại hết cho tỷ được chưa, mau nói con bé đâu rồi? Muội ấy trốn

nhà đi, đại ca con bé lo cuống hết cả lên.”

-Vậy muội cũng đừng gấp loạn lên như vậy chứ. Năm ngày trước con bé đó

trộm của ta hai mươi hai lượng bạc, bỏ mặc ta tự mình đi trước rồi, nói

là muốn đến thành Vân Trữ thăm đường, ta còn cho rằng cô ta đã đến đây

từ lâu lắm rồi mà.

-Cái gì!

Mặt Vị Thủy Liên tái nhợt kinh hãi, vừa buồn bực vừa phẫn nộ, chỉ là

không biết chị ta bực mình phẫn nộ vì lo cho cô em chồng kia hay do tức

Vị Xuân Bình trông người không cẩn thận.

-Muội yên tâm, con bé ấy không có thân thích gì trong thành Vân Trữ này, cuối cùng cũng phải tìm về với muội thôi.

-Muội ấy là một tiểu cô nương lang thang một mình bên ngoài sao ta có thể yên tâm được chứ?

Vị Thủy Liên thật muốn điên lên mất, ngồi một chỗ cũng không yên, chỉ hận không thể ngay lập tức bay đi tìm người.

-Vậy cũng không thể oán trách ta như vậy chứ.

Vị Xuân Bình lẩm bẩm một câu, không bằng lòng với thái độ của Vị Thủy

Liên những cũng không dám thái độ ra mặt, dùng tay quạt quạt gió: “Bà

nội, lúc nào đến giờ ăn cơm đây? Cháu từ sáng đến giờ chưa được ăn gì

hết.”

Vị Thủy Liên hừ một tiếng, không thèm để ý đến Vị Xuân Bình nữa, quay

sang nói cùng Hách Liên Dung: “Đệ muội*, muội thử phái vài người đi tìm

khắp trong ngoài thành xem thử, Phiêu Phiêu còn nhỏ, không biết chừng

lại gặp phải điều gì bất trắc.” (Đệ muội: em dâu)

Hách Liên Dung nghe vậy cũng đành gật đầu: “Vậy nhị tỉ vẽ bức họa, muội cho người đi tìm thử xem sao.”

Vị Xuân Bình nghe hai người họ nói chuyện với nhau như vậy thì không

khỏi có chút ngạc nhiên bất ngờ, liền quay ngay sang lão phu nhân ngồi

bên cạnh không kiêng nể gì ai thốt lên một câu: “Cái gì? Hiện tại tất cả mọi việc trong nhà đều do nhị đệ muội quản lý sao?”

Vị Thủy Liên cười cười, nét mặt hiện rõ vẻ khinh thường: “Đúng vậy, về

sau đừng mong đợi gì Thục Cần kia nữa, hiện tại do A Dung làm đương

gia.”

Vị Xuân Bình như không thể hiểu nổi, ghé sát bên cạnh lão phu nhân hỏi:

“Sao lại vậy chứ? Có phải Thục Cần phạm lỗi gì nghiêm trọng lắm ư? Cháu

đã sớm biết cô ta không phải người có thể đảm nhận vị trí đương gia mà,

bà thấy cháu nói có chuẩn không?”

Nàng ta nói câu đó đúng lúc Ngô thị từ ngoài cửa bước vào, nếu nói cô ta không nghe được những lời này ai mà tin chứ, nhưng Ngô thị vẫn tỏ vẻ

như không nghe thấy, vô cùng khách khí với Vị Xuân Bình: “Đại tỷ trên

đường đã vất vả rồi, lần này nhất định phải ở đây lâu một chút.”

Vị Xuân Bình nhìn cô ta cười cười, cũng không có ý định đứng dậy, ánh

mắt đảo đến bên người Hách Liên Dung: “Đệ muội, ta không ăn được hành,

muội nói với phòng bếp một tiếng kẻo lát nữa ăn cơm lại phiền phức.”

Hách Liên Dung vâng một tiếng, lại hỏi thêm xem Vị Xuân Bình có kiêng

khem những gì khác không, sau đó liền sai Bích Liễu đi báo cho phòng

bếp. Vị Xuân Bình vô cùng hài lòng với thái độ của Hách Liên Dung: “Nhị

đệ muội thật chu đáo, cái nhà này sớm nên để muội quản lí rồi.”

Lời này lại khiến Hách Liên Dung có chút ngại ngùng, thứ nhất do nàng

cũng chẳng có năng khiếu hay kinh nghiệm làm đương gia gì, hơn nữa Ngô

thị vẫn còn ngồi đây, vội khẽ liếc nhìn Ngô thị, chỉ sợ nàng ta tự ái.

Ngô thị ngược lại chỉ cười cười với Hách Liên Dung: “Đệ muội, tối qua về vấn đề vải vóc màn trướng dường như có chỗ còn chưa nắm rõ, lát nữa ta

sẽ giảng giải tỉ mỉ lần nữa cho muội.”

Hách Liên Dung mặc dù đã tìm được thầy nhưng trước mắt cũng không tiện

từ chối, cũng cười đáp lễ lại. Lại qua lúc nữa, Nghiêm thị, Vị Đông

Tuyết cùng vài người nữa cũng lục tục kéo đến gặp mặt chào hỏi với Vị

Xuân Bình những cũng không nói nhiều gì, phải tới khi Dương thị đến Vị

Xuân Bình mới như tìm được tri kỉ, từ trang sức vòng vèo đến chuyện nữ

công gia chánh, không có đề tài nào hai vị này không am hiểu tường tận

còn hơn cả chuyên gia, động đến vấn đề nào là ba hoa không dứt khiến Vị

Thủy Liên tức đến độ cũng chẳng thèm chào hỏi ai liền cứ thế đùng đùng

ra khỏi phòng.

Vị Thủy Liên chưa đi được bao lâu lại có thêm người nữa đến, hóa ra là Vệ Vô Hạ.

Vệ Vô Hạ thân mật cười chào: “Nghe nói đại tiểu thư quay về phủ thăm

người thân, tại hạ làm khách ở phủ lẽ ra nên sớm đến chào hỏi.”

Sau đó liền hành lễ với Vị Xuân Bình, hai mắt chạm nhau, Vị Xuân Bình cứ nhìn chằm chằm Vệ Vô Hạ mà tấm tắc khen: “Vệ công tử đúng là nhân tài

hiếm thấy, không biết gia đình thuộc chốn kinh thương hay quan trường.”

Vệ Vô Hạ khiêm tốn trả lời, Vị Xuân Bình lại hỏi tiếp: “Trong nhà công tử có mấy người? Đã có hôn ước gì chưa?”

Vệ Vô Hạ xấu hổ lúng túng một lúc mới đáp lời: “Trong nhà tại hạ có bà

nội, mẫu thân và tỷ tỷ, bởi vì quanh năm bôn ba bên ngoài nên vẫn chưa

lập thê thiếp gì.”

-Được, được.

Vị Thủy Liên càng nhìn càng ưng ý, quay sang nói với lão phu nhân: “Bà

nội, bà xem Vệ công tử luận về tướng mạo hay nhân phẩm đều xuất sắc hơn

người, trong nhà cũng chưa lập thê thiếp gì, không phải cùng với Đông

Tuyết nhà ta hợp thành trời sinh một đôi hay sao?”

Mặt Vị Đông Tuyết lập tức đỏ bừng: “Đại tỷ…”

Lão phu nhân đối với việc này lại tỏ ra vô cùng vui mừng: “Sao bà không sớm nghĩ đến chứ…”

Vệ Vô Hạ nghe vậy vội đáp: “Lão phu nhân, tiểu thư của Vị phủ tại hạ không dám trèo cao.”

Điều này vượt ngoài dự đoán của Hách Liên Dung, không phải kì quái vì Vệ Vô Hạ ngay lập tức từ chối mà vì trong thái độ cấp bách của hắn có chút gì đó bất an, khác biệt với vẻ ung dung tiêu sái thường thấy trước đây.

Vị Xuân Bình tỏ vẻ thấu hiểu lòng người liền gỡ rối: “Nhưng công tử có ưng ý Đông Tuyết nhà ta không?”

Mặt Vị Đông Tuyết lúc này càng đỏ, không nói được câu nào, Hách Liên

Dung ngồi bên cạnh hơi nhíu mày liền vội tiếp lời: “Đại tỷ, Đông Tuyết

còn nhỏ, trong nhà cũng chưa ai nghĩ đến chuyện này, tỷ đột nhiên đề cập đến nhỡ chẳng may khiến Vô Hạ lúng túng khó xử thì chúng ta cũng khó ăn nói.’

Vị Xuân Bình hơi bĩu môi, mặc dù không tán thành lời Hách Liên Dung nói

nhưng cũng không tiếp tục gán ghép đôi này nữa, lại chỉ vào Nghiêm Yên

cười nói: “Nếu như không phải Yên nhi cùng Thiếu Dương từ nhỏ quấn quýt

không rời thì Vệ công tử cùng Nghiêm Yên cũng đẹp đôi đấy chứ.”

Hách Liên Dung không còn biết nói gì nữa, xem ra chức nghiệp bà mai này

cũng phải có tư chất trời ban, Vị Xuân Bình không còn gì phải nghi ngờ

nữa đúng là thiên phú bẩm sinh.

Nghiêm Tuyết ngược lại không tỏ ra lúng túng như Vị Đông Tuyết, nhẹ

nhàng cười đáp lại: “Đã phiền đại biểu tỷ phải lo lắng cho muội rồi.”

Sự thoải mái tự nhiên của Nghiêm Yên, trái ngược hoàn toàn với sự thẹn

thùng của Đông Tuyết lại hấp dẫn ánh nhìn của Vệ Vô Hạ, Nghiêm Yên cảm

nhận được ánh nhìn của hắn thì ngẩng cao đầu nhìn lại, đồng thời cười

nhẹ, lập tức giải tỏa không ít lúng túng ngại ngùng trong căn phòng này.

Có điều lão phu nhân được Vị Xuân Bình khơi dậy hứng trí dường như vẫn

đang muốn vì các cô cháu gái chưa xuất giá mà hao tổn tâm lực, Hách Liên Dung sợ lão phu nhân nhất thời tâm huyết dâng trào mà quyết định hôn sự cho Vị Đông Tuyết , vậy thì không xong mất, bèn lập tức kiếm chuyện

phân tán tâm tư của lão phu nhân: “Đúng rồi bà nội, Thiếu Quân nói chàng muốn tiếp tục việc kinh doanh tửu lâu, chàng đã nói chuyện này cũng bà

chưa?”

Quả nhiên lão phu nhân hứng thú với việc của Thiếu Quân hơn Đông Tuyết,

vừa nghe vậy mặt mày đã vui mừng hớn hở: “Thật không? Vậy thì tốt quá

rồi, tối nay ta nói với Thiếu Dương để nó đưa ít bạc cho Thiếu Quân.”

Lão phu nhân nói xong liền quay sang khoe với Vị Xuân Bình: “Thiếu Quân

hiện tại cũng đã có tiền đồ sáng sủa rồi, muốn tự gây dựng sự nghiệp

kinh doanh buôn bán của riêng nó.”

Lão phu nhân bận khoe khoang với Vị Xuân Bình, Hách Liên Dung vộ nháy

mắt ra hiệu cho Vị Đông Tuyết chuồn sớm, khi Vị Đông Tuyết thành công

lặng lẽ rời khỏi phòng nàng mới thở phào nhẹ nhõm, xem ra hôn sự của Vị

Đông Tuyết không thể trì hoãn được nữa, phải nhanh chóng bảo Vị Thiếu

Quân đi thăm dò ý tứ Trần Bình Thường kia mới được.

Lại ngồi thêm một lúc nữa Hách Liên Dung đứng dậy tìm cớ chuồn đi, để

lại Vị Xuân Bình cùng Dương thị ba hoa tán dóc cạnh lão phu nhân. Vệ Vô

Hạ cũng cùng lúc rời đi, cười khổ cùng nàng: “Đại tiểu thư Vị phủ quả

nhiên nhiệt tình xông xáo.”

Hách Liên Dung cũng đồng tình thông cảm cho hắn: “Ta cũng là lần đầu

được lĩnh giáo, nhưng nhiệt tình thái quá cũng không phải việc xấu gì.”

Vệ Vô Hạ gật gật đầu, hiếu kì hỏi: “Vừa rồi tẩu tử lo lắng cho hôn sự

của tứ tiểu thư như vậy, thật khiến cho ta kinh ngạc, liệu có phải… tẩu

tử cho rằng ta không xứng với tứ tiểu thư đúng không?”

-Với điều kiện của công tử có gì phải sợ không xứng với bất cứ nữ nhân nào? Nhưng Đông Tuyết là ngoại lệ duy nhất.”

Vệ Vô Hạ khẽ dẩu môi, sau đó cười rất mờ ám: “Cái đó còn chưa chắc. Phụ nữ đã có chồng tại hạ cũng không thể lấy được.”

Hách Liên Dung hơi sửng sốt rồi phì cười trêu ghẹo hắn: “Cái đó còn phải xem công tử có nguyện ý hay không nữa.” Nói xong lại thấy có chỗ không

phải, hiện tại vẫn là cổ đại, lại cũng không thoáng như Tây Việt, câu

đùa kiểu này vẫn là không nên nói ra.

Vệ Vô Hạ cũng không tiếp tục vấn đề này, lại lái sang vấn đề khác: “Có

phải trong lòng tứ tiểu thư đã có người khác rồi hay không?”

-Chuyện này liên quan đến danh tiết nữ nhi, khôg thể bàn tán lung tung được.

Hách Liên Dung nói câu này với hắn xong cũng không muốn tiếp tục đề tài

trai gái yêu đương này nữa đang muốn tìm cớ rời đi thì Vệ Vô Hạ lại lên

tiếng: “Tẩu tử, tại hạ vẫn còn chuyện chưa rõ. Tại hạ được biết Vị phủ

nổi tiếng về đồ cổ, sáng nay lại thấy Vị huynh đối với ngọc cổ vô cùng

am hiểu hứng thú, vậy sao huynh ấy lại muốn kinh doanh tửu lâu? Không

phải hơi chệch hướng so với tài năng của huynh ấy hay sao?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Phu Bất Lương
Chương 135

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 135
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...