Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 126

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vị Thiếu

Quân cùng nàng đối diện một lúc lâu không một tia do dự nói : “ Ta rất

rõ rang chính mình đối với không phải là tình yêu nam nữ , ta cũng từng

nghĩ tới cho ngươi một danh phận, không phải làm thiếp mà là làm vợ, vì

ta biết rõ ngươi không thể tìm được nơi nương tựa tốt sau này”

“ Vị…….thê? “ bất giác nước mắt Bạch Ấu Huyên cơ hồ trào ra , nhưng nàng vẫn cười gật đầu “ Làm vợ ?”

“Đúng vậy,

nhưng hiện tại không thể, ngay cả làm thiếp cũng không được “ nhìn thấy

nàng khóc, Vị Thiếu Quân cũng không có an ủi, chỉ đứng ở phía trước nhìn nàng “ Bởi vì ta đã có thê tử “.

Nước mắt

Bạch Ấu Huyên chảy ra tưởng chừng như vô tận, tựa như đem hết tất cả

chua xót ủy khuất của những năm qua khóc ra hết một lần , Vị Thiếu Quân

vẫn chờ nàng , đợi nàng bình tĩnh lại dựa vào trên thùng xe xuất thần

mới hỏi lại : “ Ngươi về sau có tính toán gì không ? “

“ Ta ?”

Bạch Ấu Huyên lúc này mới hoàn hồn, hơi hơi bình tĩnh lại , đứng lên lau nước mắt nói : “ Ngươi có còn nhớ trước kia ở Đoàn Tụ Các có người kêu

Tiêm Hồng cô nương ? “

Vị Thiếu

Quân suy nghĩ nửa ngày lại lắc đầu, Bạch Ấu Huyên cười cười nói : “ Mấy

năm trước nàng đi đến Hoài Nguyên, tuy là làm thiếp, nhưng trước đó mấy

tháng chính thê lại bệnh chết, phu quân lại không có cưới người khác,

trong nhà nàng cũng coi như có địa vị, ta tính lần này đi nương nhờ nàng trước mắt như thế, sau này lại tính tiếp “

Vị Thiếu

Quân gật gật đầu, sờ soạng người nửa ngày mới lấy ra một khối ngọc bội

đưa cho nàng : “ Ta….không có thói quen mang theo bạc …”

Bạch Ấu

Huyên cũng không có cầm lấy, chỉ lấy tay chỉ về hành lý của mình : “ Bên trong phần lớn là ngươi cho ta, không có 8 vạn thì cũng là 5 nghìn, dù có đánh gãy chân ta , ta sống cũng không thể tệ được. “

Vị Thiếu

Quân lại gật gật đầu, trong lúc nhất thời hắn cũng không biết nên cùng

nàng nói cái gì , bất giác Bạch Ấu Huyên nhịn không được tươi cười vội

kêu Đinh Lan lên xe, cùng Vị Thiếu Quân nói : “ Tạm biệt, sau không hẹn

ngày gặp lại, đa tạ ngươi hai năm qua đã chiếu cố đến ta, chúc ngươi

cùng nhị Thiếu phu nhân bạch đầu giai lão “.

“ Ngươi

cũng cẩn thận “ Vị Thiếu Quân lui về sau từng bước, nhìn Bạch Ấu Huyên

hai mắt đẫm lệ mà trong lòng không khỏi cảm than . Hắn lúc trước nghĩ

rất tốt, mà hiện tại lại chậm trễ nàng nhiều năm như vậy. Bạch Ấu Huyên

cũng không có buông mành xe xuống mà cùng Vị Thiếu Quân nhìn nhau . Cho

đến khi xe ngựa bắt đầu chuyển động, hắn mới nhịn không được hỏi : “ Vệ

Thiếu Hạ thay ngươi chuộc thân, ngươi vì cái gì không đi theo hắn ? “

“ Hắn chuộc thân cho ta, kêu ta đến tìm người. Ngươi lại đuổi ta đi, kêu ta tới tìm hắn …”. Bạch Ấu Huyên cười khổ : “ Các ngươi đều là nhân trung long

phượng , Bạch Ấu Huyên không xứng , không dám trèo cao…” Nói xong, nàng

buông màng mang theo tia lưu luyến cuối cùng. Biết rằng hai người không

thể đi chung trên một con đường.

“ Cô nương

….” Đinh Lan ở trong xe ngựa vội vã nhìn thoáng qua cửa xe phía sau nói : “ Nhị thiếu gia còn chưa đi đâu . Không bằng cô nương quay về cầu xin

nhị thiếu gia. Có lẽ hắn sẽ thay đổi chủ ý. “

“Cảm tình

không phải là thứ có thể cầu xin “ Mắt Bạch Ấu Huyên lại đẫm lệ, nhưng

gương mặt nàng lại thập phần bình tĩnh : “ Tâm của hắn không có ở chỗ

ta, cho dù cầu được bây giờ cũng không cầu được cả đời. Đinh Lan, chúng

ta tuy là nữ nhân nhưng vẫn muốn có chút tôn nghiêm , tôn nghiêm của một nữ nhân. Như vậy mới có thể khiến cho người khác kính trọng” . Bạch Ấu

Huyên lau nước mắt , nhìn không chớp lên màn xe nói : “ Không bằng hiện

tại chúng ta nghĩ xem tương lai nên làm cái gì, tay làm hàm nhai. Sau

đó, tìm một nam nhân tốt để gả, chung sống cả đời. Làm cho hắn xem ngươi là trân bảo …….Mặc kệ có hay không tiễn đều hảo . Như vậy mới là hạnh

phúc đi? “

Hạnh phúc?

Khi Bạch Ấu Huyên nói xong từ đó trong long nhất định là đã có toan

tính. Có lẽ một ngày nào đó nàng sẽ chân chính buông được Vị Thiếu Quân . Buông hết thảy mọi chuyện ở Vân Trữ Thành để đi tìm hạnh phúc chân

chính thuộc về nàng , nhưng ít ra không phải là bây giờ …

Không chỉ

có nàng, Vị Thiếu Quân cũng thường phân vân suy tính . Hắn vẫn nghĩ

chính mình đối với Bạch Ấu Huyên chính là thưởng thức, hai năm qua bên

cạnh nàng ít nhiều cũng sinh ra cảm tình. Nhưng hắn hiểu đó chân chính

không phải là tình yêu nam nữ , mà hoặc là hữu tình hoặc là thói quen mà thôi. Tóm lại hiện tại trong long hắn hiện tại có chút lo lắng . Nhìn

xe ngựa dần dần đi xa, nghĩ trong long sẽ nhẹ nhõm một hơi, nhưng ngược

lại tâm lại thêm nặng nề.

“ Vị huynh”

Vị Thiếu

Quân quay đầu lại nhìn thấy Vệ Thiếu Hạ đang bước xuống từ một xe ngựa

khác. Vị Thiếu Quân xua tay kêu dừng lại , phân phó xe ngựa quay đầu.

“ Vị huynh không đuổi theo Bạch cô nương ?”

“Đuổi theo, nhưng nàng đã đi rồi” Đối với chuyện này Vị Thiếu Quân cũng không có

nhiều lời, nhìn đến vết thương trên mặt Vệ Thiếu Hạ bật cười : “ Họ Mộ

kia còn ở lại ?”

Vệ Thiếu Hạ cực kỳ bất đắc dĩ gật đầu nói : “Đi rồi, cũng không biết ở đâu nhảy ra một vị ôn thần …”

Là loạn hoa đào mới đúng đi ! Vị Thiếu Quân nghĩ vậy nhưng cũng không có nói ra.Cái tên tiểu tử họ Mô kia da thịt trắng nộn, trên người đầy mùi son phấn

không nói, lại còn đeo hoa tai. Hắn cảm thấy nam nhân kia thực sự là quá biến thái đi….

“ Quay về

khách điếm thu dọn chu đáo một chút đồ vật quay về phủ ở đi” Vị Thiếu

Quân miễn cưỡng dựa vào thành xe ngựa thình lình thốt ra lời này làm cho Vệ Thiếu Hạ sửng sốt một lúc.

“Cuộc thi

hoa khôi đã kết thúc, nhưng ta chưa thể cho ngươi đi được, phải chắc

rằng lá thư này bình yên tới kinh thành mới được, nếu có hồi âm không

chừng lại cần dung đến ngươi ”

Vệ Thiếu Hạ trầm ngâm một trận : “đi quý phủ làm phiền như vậy liệu có phiến phức đến huynh không?”.

“ Ta cũng

rất ngại phiền toái” Vị Thiếu Quân cũng không che giấu sự thiếu kiên

nhẫn của mình với Vệ Thiếu Hạ “ Bất quá, tiểu tử kia nói hắn cùng tuần

phủ phu nhân có liên quan, việc này có vẻ phiền toái, theo ta biết được

lần này tuần phủ phu nhân trở về thăm người thân là tình cờ đi ngang

qua, nàng dẫn theo cháu gái của mình đến kinh thành tham gia tuyển phi , còn phải ở lại đây ít nhất hai tháng.”

Vệ Thiếu Hạ hơi nhăn mày nói : “ Tuyển phi? Không phải sau khi quan phủ tuyển chọn xét duyệt mới thống nhất chọn một người tiến cung sao?”

“ Người ta

không phải là có người ở trên sao? Không cần qua tuyển chọn của quan địa phương, trực tiếp tiến vào kinh thành tham gia trận chung kết” ( làm

như đá banh ấy, chung kết với chả bán kết =.=)

Thần sắc Vệ Thiếu Hạ đột nhiên có chút cổ quái , gật gật đầu : “ Cháu của tuần phủ phu nhân, cũng coi như có chút địa vị”.

“ Cho nên

đừng nhiều lời, tuần phủ phu nhân chưa đi, tên tiểu tử kia có thể cũng

sẽ không đi, ngươi ở bên ngoài , khó đảm bảo một ngày nào đó hắn sẽ

không tìm ngươi giết người diệt khẩu, ta còn thượng chờ tín đi” Vị

Thiếu Quân hôm qua một đêm không ngủ, buổi sang lại phải chịu nhiều sức

ép cơ thế có chút mệt mỏi, ngáp một cái nói : “ Tiểu tử, ta cảnh cáo

ngươi, đến phủ của ta đừng tưởng như là trở về nhà của chính mình , muốn làm gì thì làm đâu.?”

Vệ Thiếu Hạ cười cười xem nhẹ câu cảnh cáo phía sau của hắn, cười nói : “Đa tạ Vị huynh quan tâm”

“Đúng rồi, ngươi chừng nào thì cùng Thiếu Dương công chúa có kết quả a~?” Vị Thiếu Quân nhắm mắt lại hỏi một câu.

“ Chính là

do náo loạn lần trước dẫn tới hiểu lầm, tại hạ đi qua thăm người quen,

Thiếu Dương công chúa cũng có biết người quen đó nên có tình cờ quen

biết”.

“ Cũng

không phải là trùng hợp, Thục Ấu Huyên kia còn nhớ rõ ba vạn lượng kia

a” Vị Thiếu Quân nói xong liền nhắm mắt ngủ “ Tới rồi bảo ta”.

Vị Thiếu

Quân nằm xuống xe ngủ, Vệ Thiếu Hạ liền tựa vào thành xe , đầu ngón tay

nhẹ nhàng mà mạnh mẽ gõ trên đầu gối, khóe miệng mặc dù đang cười nhưng

trong mắt lại mang theo mấy phần nghiền ngẫm.

Này có tính là “Đắc lai toàn bất phí công phu” ( Công dã tràng???)

Mặc kệ như thế nào đi nữa, Vệ Thiếu Hạ lần này cũng không còn đường lui, thống khoái mà đi vào Vị phủ .

Đối với

việc Vệ Thiếu Hạ tới phủ, hoan nghênh nhất đó chính là lão phu nhân,

kinh ngạc nhất là Hách Liên Dung, nàng như thế nào cũng không hiểu tại

sao Vị Thiếu Quân lại chủ động muốn cho Vệ Thiếu Hạ vào Vị phủ ở. Chẳng

lẽ là muốn nhân cơ hội này ám hại hắn? Hai người này chắc cũng không có

thâm cừu đại hận đến mức như vậy đi?.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Phu Bất Lương
Chương 126

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...