Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 150

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ta biết, nếu nàng không phải gả cho ta, nàng sẽ không nhìn thấy một

Vị Thiếu Quân khác biệt như bây giờ, nhưng… ta vẫn không kìm được mà

muốn nhiều hơn nữa.”

Nhìn hắn cực lực kìm nén sự bất an, yếu đuối trong lòng, tim Hách Liên Dung đau nhói vô cùng, cổ họng đắng nghẹn.

Là vậy sao? Hóa ra nguyên nhân khiến hắn không vui vẻ, hạnh phúc lại là do nàng.

Có lẽ ngay từ lúc ban đầu nàng đã không đặt niềm tin tuyệt đối vào tình

yêu này, bởi nàng sợ hãi, cuộc nói chuyện với Mộ Dung Phiêu Phiêu ngày

hôm nay đã nói lên tất cả, đối với tình yêu này, nàng vẫn luôn khép kín

bảo vệ chính mình.

“Đêm nay ta đến Vị Tất Tri, sáng sớm mai đã phải đi luôn.” Tâm trạng của Vị Thiếu Quân buồn bã đến cực điểm, thậm chí có gì đó như nản lòng

thoái chí, đến tủ quần áo vơ bừa vài bộ, lúc đi ra khỏi cửa mới dừng

bước chân: “Đúng rồi, phía Trần gia thư cục bên kia ta đã qua rồi, Trần

Bình Thường tuyệt đối là một quân tử hiếm hoi còn sót lại trên thế gian

này, tuy hơi cổ hủ, có điều lại vô cùng xứng đôi vừa lứa với Đông Tuyết, cha hắn cũng vừa trở lại, có lẽ cũng sắp đến phủ tính đến chuyện thông

gia, nàng lưu tâm chút, đừng để những người khác làm hỏng chuyện này.”

Nhìn bóng dáng hắn mỗi lúc một xa cách, Hách Liên Dung cười khổ một tiếng, người làm hỏng chuyện… chỉ có mình nàng mà thôi.

Cuối cùng mối lo lắng hòa nghi trong lòng Hách Liên Dung cũng không

thành sự thật, Mộ Dung Phiêu Phiêu sang ngày hôm sau vẫn ở lại phủ, Vị

Thủy Liên không cho phép cô ta rời đi, bởi vì Vệ Vô Hạ.

Mục đích của Vị Thủy Liên hiển nhiên rất rõ ràng, chị ta vĩnh viễn luôn

tìm kiếm tiền đồ tươi sáng nhất cho bản thân mình, ngay cả đối với bạn

bè, người thân cũng không nằm ngoài mục đích này.

Mộ Dung Phiêu Phiêu đương nhiên không buồn quan tâm đến quyết định của

Vị Thủy Liên, thậm chí ác ý phá hoại mối quan hệ tốt đẹp giữa cô ta và

Vệ Vô Hạ, mở miệng chống đối, mặt mày nhăn nhó, hậm hực là những chiêu

không thể thiếu, Vệ Vô Hạ từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ nụ cười ôn hòa,

như vậy mới khiến Vị Thủy Liên an tâm đôi chút nhưng cũng không chịu nổi quá mười ngày đành phải để Mộ Dung Phiêu Phiêu rời đi trước, cùng Vị

Xuân Bình về nhà.

Vị Xuân Bình tuy không muốn vậy bởi mục đích về nhà ngoại lần này của

chị ta cũng muốn ở lại lâu hơn nữa nhưng dưới áp lực của Vị Thủy Liên

chị ta cũng không tình nguyện phải rời đi, mang theo một người phiền

phức là Mộ Dung Phiêu Phiêu.

Những người nên đi cũng đều đã đi cả, Vị phủ nhất thời có hơi yên ắng,

vắng lặng, Hách Liên Dung cũng đã quen hơn với công việc đương gia, có

điều trong lòng nàng vẫn còn khúc mắc không gỡ bỏ được khiến nàng luôn

rơi vào trạng thái buồn bã, mệt mỏi.

Đã mười ngày trôi qua. Vị Thiếu Quân rời đi mười ngày, cũng không buồn

gửi một mảnh thư về cho nàng. Có phải hắn vẫn còn tức giận hay không?

Hay liệu có phải hắn đã không thể nhân nhượng thêm với nàng nữa, không

còn nhẫn nại để chờ tấm chân tình không biết lúc nào mới xuất hiện từ

nàng, có phải hắn muốn từ bỏ sau khi thất vọng vì sự vô tâm của nàng?

Không có tiếng vui đùa ầm ĩ của hắn, thiếu mất một kẻ ba hoa chích chòe, mồm mép trơn tru như hắn, Thính Vũ hiên lại khôi phục lại sự tĩnh lặng

như trước đây, tĩnh lặng đến mức lạnh lẽo. Cũng giống như trước đây lúc

hắn lang bạt bên ngoài, chỉ có mỗi mình Hách Liên Dung. Đây là điều

trước đây Hách Liên Dung từng mong mỏi kì vọng, nhưng hiện tại… lúc nào

hắn mới trở về đây? Đây là lần đầu tiên Hách Liên Dung tha thiết trông

mong đến như vậy, mong mỏi hắn xuất hiện đứng bên giường mỗi đêm, để

sáng hôm sau khi mở mắt nàng có thể nhìn thấy khuôn mặt hí hửng, nụ cười xấu xa chọc người ta phát giận của hắn.

Mười lăm ngày. Điều hi vọng, mong mỏi thì chẳng thấy đâu, thứ không mong muốn lại kéo đến.

Vị phủ tiền tài giàu có sung túc, phúc lợi cho gia nhân chưa bao giờ qua loa đại khái, đồ ăn thức uống, vải vóc luôn phải chọn hàng thượng hạng, Hách Liên Dung cứ y như các mục được liệt ra mà làm, nhưng đột nhiên

nàng phát hiện có chỗ không đúng, vẫn còn chưa đến cuối tháng nhưng mức

tiền định ra cho tháng này còn lại chẳng bao nhiêu. Nàng kiểm tra lại sổ sách một lượt cũng không phát hiện ra có khoản nào chi tiêu vượt mức

quy định, đều là những khoản chi thường ngày hợp lý.

“Sao lại có thể như vậy được?” Hách Liên Dung lật đi lật lại sổ sách xem xét, đôi mày nhíu chặt lại: “Có phải trong nhà có thêm người đến nên

chi tiêu tốn kém?”

Vị Quảng kính cẩn đứng trước bàn, nhận lấy sổ sách trong tay Hách Liên

Dung xem lại một lượt mới lên tiếng: “Sau khi nhị tiểu thư đến tất cả đồ đạc đều được đổi mới, có nhiều đồ trong tháng này mới chuyển đến, ngân

sách buộc phải tính vào trong tháng này, còn cả khi đại tiểu thư và Mộ

Dung cô nương đến cũng phải chi trả thêm nhiều khoản, nhưng lượng chi

tiêu này tháng trước đã tính toán kĩ rồi.”

“Cũng có nghĩa là cho dù bọn họ có đến số tiền định trước cho tháng

này cũng đã đủ dùng?” Hách Liên Dung nhìn số tiền dư còn lại trong tháng chỉ còn một trăm năm mươi lượng thì không khỏi đau đầu nhức óc. Còn năm ngày nữa mới hết tháng, chỗ bạc ít ỏi này thậm chí không đủ dùng cho

nhu cầu cơ bản trong một ngày, hơn nữa mùa hè cần phải tăng thêm chi phí cho các phòng, đó là còn chưa tính đến tiền nước, tiền đá lạnh, nhiều

khoản linh tinh phát sinh ngoài ý muốn khác. Nàng là đương gia, hiển

nhiên có thể đến phòng thu chi lấy thêm bạc bổ khuyết nhưng bình thường

mọi tháng trước đều chỉ dùng ngần đấy bạc, sao đến lượt nàng lại thiếu

nhiều bạc đến như vậy?

“Thiếu phu nhân, vài ngày trước đặt vải vóc tại Tường Vân hiên vẫn còn chưa trả hết tiền.”

“Thiếu bao nhiêu?”

“Đã đặt mười cuộn vải thường, sáu cuộn thượng hạng, hai cuộn tơ lụa, hai cuộn sa mỏng, tất cả là hai mươi cuộn, xuất ra hai mươi lượng đặt cọc,

còn phải trả nốt hai trăm ba mươi lượng nữa.”

Không cần hỏi cũng đoán ra bởi vì nguyên nhân thay đôi vải vóc theo

mùa nên số bạc này sớm đã được tính vào mục chi tiêu trong tháng này,

nếu chỉ là chi tiêu thông thường nhất định không thể thiếu hụt quá nhiều như vậy.

Chị ta đã tiêu hết tiền vào mục nào đây?

Hách Liên Dung cho Vị Quảng lui đi, tìm kiếm sổ sách tháng trước, đối

chiếu từng mục một với tháng này, dường như không phát hiện ra chỗ nào

có vấn đề, lại tìm xem số liệu tháng trước nữa rõ ràng vẫn giống hệt vậy khiến Hách Liên Dung không mò được chút manh mối nào.

Lại cho Bích Liễu lấy số liệu chi tiêu vài tháng gần đây, Hách Liên Dung mặt mày ủ dột đi đến Nghênh Xuân hiên.

Lúc nàng đến Vị Đình Ngọc đang ngồi dưới tán cây râm mát trong sân

thưởng thức trà, nhìn thấy nàng thì có chút ngạc nhiên: “Ta còn cho rằng vài ngày nữa cô mới đến tìm ta.”

“Cô cô sớm đã biết cháu sẽ gặp phải khúc mắc này?” Hách Liên Dung vô

cùng phiền não đưa sổ sách cho Vị Đình Ngọc xem: “Trong khoảng thời gian này cô cô đã giúp đỡ cháu không ít, qua số liệu này hiển nhiên là hiểu

rõ khoản chi tiêu có vấn đề.”

Vị Đình Ngọc tùy tiện giở vài trang trong ba quyển sổ Hách Liên Dung

mang đến, nhếch cười: “Cô có biết trong ba quyển sổ này, quyển tháng này là dày nhất không?”

Hách Liên Dung lắc đầu, lại nhìn vào sổ sách, quả nhiên tháng này là dày nhất, tháng trước mỏng hơn một chút, tháng trước nữa là mỏng nhất.

“Bởi vì tháng này cô lên làm đương gia, tháng trước là Thủy Liên, tháng trước nữa là Thục Cần.”

Hách Liên Dung càng cảm thấy khó hiểu: “Lẽ nào lúc đại tẩu làm đương gia thì chi tiêu đỡ tốn kém nhất?”

“Cô có rảnh thì giở lại sổ sách năm năm trước đây mà xem, lúc đó còn dày hơn của cô bây giờ nhiều.”

Hách Liên Dung vẫn chưa hiểu, Vị Đình Ngọc ngồi dậy lật sổ sách tháng

này của Hách Liên Dung ra, sau đó lại lật tháng của Ngô thị, chỉ vào

từng mục đối chiếu: “Cô phát hiện ra sự khác biệt gì chưa?”

“Khi đại tẩu còn làm đương gia thì khoản chi tiêu ít đi rất nhiều.”

Vị Đình Ngọc gật đầu: “Cô ta gom thành nhóm, những mục nào giống nhau

đều quy về một mục, chỉ viết số liệu chung chung, làm như vậy sổ sách

nhìn rõ ràng ngắn gọn hơn nhiều.”

“Thế nhưng… nếu kiểm tra sổ sách…”

“Chính bởi vậy cô ta còn có thêm quyển sổ khác nữa.”

“Vậy…” Hách Liên Dung như nghĩ ra gì đó, cắn chặt hai môi, nhẫn nhịn không muốn nói ra.

Vị Đình Ngọc cười cười: “Quyển này cũng không phải số liệu giả, thật ra

mà nói, Thục Cần làm đương gia nhiều năm như vậy, tuy rằng có lúc cay

nghiệt nhưng cũng không gây ra lỗi lầm to tát gì. Cô ta làm vậy chỉ để

nhớ hôm nay chi ra nhiều như nào thì hôm sau phải bù lại, bảo đảm sự cân bằng trên mặt sổ sách.”

“Bù lại bằng cách nào?” Hách Liên Dung bắt đầu thấy rối loạn đến cực điểm.

Vị Đình Ngọc cũng không trả lời, chậm rãi thưởng thức trà, dường như tâm tình không để vào chuyện này.

“Có phải cháu cần tự bổ khuyết lấy?”

Vị Đình Ngọc lim dim đôi mắt, sau đó như thể than nhẹ một tiếng, hỏi

ngược lại: “Tháng này cô có thể bù khuyết, tháng sau thì sao? Tháng sau

nữa? Còn năm sau? Cô có bao nhiêu tiền đòi bù cho xuể?”

Hách Liên Dung nhất thời nghẹn giọng: “Nhưng cũng không thể cứ như vậy…”

“Đợi đến lúc cô học được cách bổ khuyết thì tự nhiên sẽ không như vậy

nữa.” Vị Đình Ngọc cười cười: “Đương gia không phải cái chức dễ làm, sổ

sách không cân bằng là chuyện thường gặp, lúc tiêu nhiều thì bổ khuyết

lại thành tiêu ít đi, sắp xếp các mục thu chi như nào cũng là một vấn đề lớn. Thục Cần tự mình tìm tòi mà ra, cô có ta dạy nên cũng bớt được quá trình này.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 150
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...