Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ngươi không tới gặp Thiếu Quân sao?” Hách Liên Dung hết sức khiến mình có vẻ chân thành, “Từ trước tới nay ta không thích giả dối, cũng không thích làm mấy chuyện thử lòng người khác.”

Bạch Ấu Huyên có chút thụ sủng nhược kinh, cũng có chút nóng lòng muốn thử, “Nhị thiếu ăn cái gì? Sẽ không phải là sủi cảo chứ?”

Hách Liên Dung ngượng ngập đồng thời cũng có chút kinh ngạc, “Chính là sủi cảo, sao ngươi biết?”

Bạch Ấu Huyên chợt trở nên cực kỳ kinh

ngạc, nàng vừa rồi cũng chỉ là thuận miệng nói, không nghĩ tới lại nói

đúng, “Như thế nào có thể…. Nhị thiếu ghét ăn sủi cảo nhất, như thế nào

lại ăn?”

“Ghét ăn nhất? Vì sao?” Hách Liên Dung đột nhiên nhớ lại, nàng vào Vị gia lâu như vậy, cũng là thực sự chưa ăn sủi cảo lần nào.

Bạch Ấu Huyên dường như thực sự rất

kinh ngạc khi Hách Liên Dung không biết chuyện này, do vậy lúc nói

nguyên nhân cũng rất do dự, “Cũng không phải là Ấu Huyên cố tình tỏ vẻ,

chính là nhị thiếu không muốn Ấu Huyên để lộ chuyện này, thiếu nãi nãi

vẫn nên đi hỏi nhị thiếu, được không?”

Hách Liên Dung lộ ra một chút vẻ mặt đã hiểu, nói như vậy, nguyên nhân Vị Thiếu Quân không thích ăn sủi cảo,

người khác cũng không biết, thậm chí ngay cả người Vị gia cũng vậy, như

vậy chuyện này chính là “bí mật hai người”. Nguyện ý cùng đối phương

chia sẻ bí mật không muốn người khác biết, quan hệ giữa hai người là có

thể đoán được.

Hách Liên Dung gật gật đầu, nhưng không hề tồn tại ý muốn đi hỏi Vị Thiếu Quân. Bạch Ấu Huyên thấy Hách Liên

Dung lại trầm mặc, lại dần cảm thấy mất tự nhiên. Nàng không muốn Hách

Liên Dung nảy sinh ấn tượng không tốt với nàng, cũng không nguyện ý

khiến Hách Liên Dung cảm thấy nàng cố ý khoe khoang, chần chờ thật lâu

mới mở miệng nói: “Nhị thiếu phu nhân như vậy hẳn là biết trận cháy lớn ở Vị gia mười năm trước đi?”

Bạch Ấu Huyên chỉ hỏi thử, rất sợ Hách

Liên Dung cũng không biết ý tử hàm ẩn trong chuyện này, thẳng đến khi

Hách Liên Dung gật đầu mới nhẹ nhàng thở ra, “Trận cháy lớn kia tuy là

nhị thiếu gây ra, lại khiến hắn không kịp trở tay, lửa cháy đổ thêm dầu

là do người khác làm, mà toàn bộ nguyên nhân gây nên chính là do mấy cái sủi cảo.”

Hách Liên Dung lúc này mới cảm thấy

kinh ngạc, mục đích lão phu nhân mang nàng theo chính là vì muốn nàng

hỏi ra chân tướng năm đó. Nàng cũng từng hỏi qua Vị Thiếu Quân, nhưng

không có kết quả. Hiện tại, xem ra chuyện lão phu nhân nhờ không thuộc

phạm vi năng lực của nàng, nàng làm nhiều chuyện phức tạp như vậy, Bạch

Ấu Huyên thế nhưng đã biết từ lâu.

“Khi đó, nhị thiếu còn chưa tới mười

bốn tuổi, trời sinh thông minh lại được Vị lão gia yêu thích, trở thành

người thừa kế Vị gia là chuyện chắc chắn. Tuy nhiên, hắn chung quy vẫn

không phải con của đại phu nhân, cho nên cho phu nhân nhận làm con thừa

tự, mới có tư cách thừa kế. Đại phu nhân có hai nữ nhi, nhị tiểu thư từ

nhỏ đã được nhận định rằng có thiên phú đối vởi đồ cổ, nếu Vị lão gia

không có con trai, sẽ phá vỡ quan niệm thế tục để nhị tiểu thư làm người thừa kế Vị gia. Cũng chính bởi vì chuyện này, nhị tiểu thư đối với nhị

thiếu luôn tràn ngập thù địch, thường xuyên cùng với tam tiểu thư trêu

chọc nhị thiếu, chẳng bảo lâu trêu chọc đến nghiện. Về sau, nhị tiểu thư càng ngày càng thấy thú vị, lại biết được nhị thiếu thích ăn sủi cảo

nhị phu nhân làm, liền bảo hạ nhân làm sủi cảo mang tới cho nhị thiếu.

Nhị thiếu sau khi ăn xong bị tiêu chảy nặng, nhị tiểu thư lại tới nới

cho nhị thiếu rằng nhân sủi cảo là….” Bạch Ấu Huyên nói tới đây, chỉ khẽ vuốt trước ngực, lắc lắc đầu, ý nói mình không thể nói được, “Từ đó về

sau, nhị thiếu liền không hề ăn sủi cảo, không chỉ là sủi cảo mà bất kỳ

thứ gì có nhân, nhị thiếu cũng đều không thèm nhìn tới.”

Hách Liên Dung mặc dù không nghe được

xem rốt cuộc nhân sủi cảo kia được làm từ cái gì, nhưng trí tưởng tượng

của con người vô cùng lớn, các loại ý nghĩ đều hiện lên, chỉ cảm thấy dạ dày một trận dâng trào, vội vàng chuyển sang đề tài khác. “Ngươi nói

trận cháy kia vì vậy mà được dựng lên, như vậy là hắn vì muốn trả thù

nhị tỷ mới đốt thư phòng.?”

Bạch Ấu Huyên gật gật đầu. “Nhị thiếu

chính là muốn dọa nhị tiểu thư một chút thôi. Mỗi ngày nhị tiểu thư đều

tới thư phòng đọc sách. Nhị thiếu gọi tiên sinh đi khỏi, khóa cửa

phòng, đốt lửa ở cửa phòng. Sao biết được hai bên cửa đều bị người ta đổ dầu lên, vừa bén lửa, đã trở thành cục diện không thể cứu vãn. Lúc nhị

thiếu muốn đi tìm nhị tiểu thư, nhị tiểu thư đã bình yên vô sự xuất

hiện, nói tiên sinh căn bản không hề bị hắn gọi ra khỏi thư phòng, còn ở trong thư phòng. Nhị thiếu xông vào đám cháy, không tìm được tiên sinh, lại phát hiện lão phu nhân cùng có đại phu nhân mới có chuyện sau đó.”

Hách Liên dung nhíu mày lại, nói như

vậy, chính là Vị Thủy Liên đã biết trước kế hoạch của Vị Thiếu Quân, từ

sớm đã chạy tới nói với Vị Thiếu Quân tin tức giả, mới khiến cho Vị

Thiếu Quân chạy vào trong đám cháy. “Lúc trước, tưới dầu hỏa lên cửa thư phòng là nhị tỷ?”

Bạch Ấu Huyên không có phủ nhận. “Việc

này đều là Ấu Huyên cùng nhị thiếu quen biết thì nghe nhị thiếu nói, là

thật hay giả chẳng thể nào biết được. Tuy nhiên…. Nghĩ rằng nhị thiếu

chẳng có lí do lừa ta.”

Hách Liên Dung gật gật đầu, càng thêm

khó hiểu vì sao Vị Thiếu Quân lựa chọn giấu diếm sự thật. Nếu người phải chịu trách nhiệm cho trận cháy kia là Vị Thủy Liên, Vị Thiếu Quân nhiều nhất cũng chỉ bị trách mắng một chút, tuyệt đối sẽ có hậu quả là mất đi vị trí thừa kế. Vẫn là theo như lời Vị Thiếu Quân nói, hắn nghĩ rằng

sau chuyện đó tất cả cũng sẽ không hề thay đổi, cho nên biết thời biết

thế, chuyển cho người khác để tạo thành thay đổi thật lớn.

Không nghĩ tới sự thật năm đó lại như vậy. Nguyên nhân gây ra trận cháy lớn kia là vì hai tỷ đệ trả thù lẫn nhau.

Mà Vị Thủy Liên đại khái nghĩ Vị Thiếu

Quân nếu biết chuyện này tất nhiên sẽ nói ra, lúc trước chưa nói, tất

nhiên là do không biết sự thật phía sau, cho nên khi nhắc lại việc này

vô cùng thản nhiên, không hề có chút áy náy.

“Nhị thiếu phu nhân?”

Hách Liên Dung lấy lại tinh thần, thấy

bộ sáng khẩn trương của Bạch Ấu Huyên, “Chuyện này…. Xin thiếu phu nhân

không cần nhắc đến cùng nhị thiếu, được không?”

Hách Liên Dung nhìn nàng, “Chuyện này? Nói chính là chuyện mười năm trước, hay là chuyện gặp ngươi?”

Bạch Ấu Huyên không ngờ Hách Liên Dung

lại hỏi như vậy, có chút thẹn thùng, nhẹ nhàng cắn môi dưới, “Đều phải,

chuyện Ấu Huyên xuất hiện lúc này xin thiếu thiếu phu nhân không cần nói với nhị thiếu, Ấu Huyên tự biết thân phận mình, tuyệt đối không thể….

Mang tới phiền phức cho nhị thiếu phu nhân.”

Hách Liên Dung thật sự cảm thấy tò mò,

lời này nghe thấy có chút ý tứ bộc bạch, cũng không nên do Bạch Ấu Huyên nói với nàng, đây là khiêu chiến hay là tuyên ngôn? Tin tưởng rằng sẽ

không có nữ nhân nào sẽ thích khi có người với nàng “Yên tâm, ta sẽ

không đoạt phu quân của ngươi”, cho dù là phu thê hữu danh vô thực giống như bọn họ. (hữu danh vô thực: giống có tiếng mà không có miếng)

Ngươi mang tới phiền phức cho ta? Ngươi dựa vào cái gì mà mang phiền phức tới cho ta?

Hẳn là đều nghĩ như vậy đi? Cho nên, chính mình có loại cảm giác này cũng không phải là chuyện kỳ quái.

Hách Liên Dung cho bản thân một câu trả lời, giương mắt nhìn về Bạch Ấu Huyên, tựa tiếu phi tiếu (cười như

không cười) nói: “Thì ra ngươi nghĩ như vậy, ta còn nghĩ xem nên hay

không cùng bà nội nói chuyện của ngươi, hiện tại xem ra không cần thiết, phải không?”

Sắc mặt Bạch Ấu Huyên chợt biến, nàng

nói như vậy cũng là có chủ ý riêng của mình, hy vọng ấn tượng của Hách

Liên Dung về nàng tốt một chút, chính là…. Là nàng nói sai rồi sao? Bạch Ấu Huyên nhìn không ra lời Hách Liên Dung nói là thật hay là giả, trên

mặt trắng toát nói không lên lời, cúi đầu không nói gì.

Hách Liên Dung lại cảm thấy kinh ngạc,

Bạch Ấu Huyên không để ý nguyện vọng của Vị Thiếu Quân nói với nàng sự

thật xảy ra năm đó, ý muốn lấy lòng đã hiện rõ không thể nghi ngờ, có

thể thấy được phương án tác chiến hôm nay của nàng ta là phương pháp

thân cận, nàng ta cũng đã tiến hành thực thành công, tuyệt đối không có

ly do trước lúc dời đi lại khơi dậy địch ý của mình với nàng ta. Vừa rồi Hách Liên Dung còn tưởng rằng nàng ta cố ý, cho nên mới sinh ra câu nói vừa rồi, ai ngờ, biểu hiện lúc này của nàng ta cùng suy nghĩ trong lòng Hách Liên Dung không hề giống giống. Hệt như một con búp bê trắng bạch

bị kinh hãi, ảo não mà tuyệt vọng, ngay cả loại tâm tình mâu thuẫn muốn

phá hỏng mọi thứ này của nàng ta cũng khiến cho người khác nhìn thấu,

không bỏ xót bất kỳ thứ gì.

Bạch Ấu Huyên chính là hoa khôi Đoàn Tụ các a, tình huống gì mà chưa từng thấy qua? Loại người nào mà chưa từng gặp qua? Như thế nào lại dễ dàng không biết làm gì như vậy? Nếu không

phải Bạch Ấu Huyên diễn rất tốt, như vậy nàng chính là được Vị Thiếu

Quân chăm sóc rất tốt, không gặp gió mưa, thành một kỹ nữ thực sự…. đơn

thuần.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Phu Bất Lương
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...