Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 184

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(thành chủ Vị phủ)

“Sao nào? Thừa dịp ta còn chưa đổi ý.”

Vị Thiếu Quân nhíu chặt mày, “Thấy thế nào cũng là giao dịch mà ngươi chịu thiệt lớn, ngươi lại có âm mưu gì?”

Vệ Vô Hạ cười cười, cũng không trả lời, chỉ nói: “Lại nói dù sao ta cũng

là hậu nhân Vị gia, Vị Tất Biết cũng không coi là rơi vào tay ngoại

nhân, các ngươi suy nghĩ đi.” Nói xong hắn chắp tay, xoay người đi khỏi

đại sảnh.

“Này…”

Thanh âm Vị Thiếu Quân vang lên, đồng thời cũng có người ngăn lại đường đi của Vệ Vô Hạ.

Vệ Vô Hạ cúi thấp người, “Lão phu nhân khỏe chứ? Thiếu Quân còn nói ngài sẽ không đến, không nghĩ ngay tại phía sau.”

Cả người lão phu nhân cũng phát run, đôi môi run run nửa ngày, mới có thể phun ra một lời nói rõ ràng, “Ngươi là… Người là…”

“Ta là tôn tử của Bình nương.” Vệ Vô Hạ nhìn thẳng vào ánh mắt lão phu

nhân, “Ta còn nghĩ rằng lão phu nhân đã sớm đoán ra rồi chứ.”

“Ta đoán được…” Sắc mặt lão phu nhân nháy mắt trở nên bụi bại, “Nhưng ta vẫn luôn không muốn tin tưởng…”

Vệ Vô Hạ mỉm cười, quay đầu lại nói với Vị Thiếu Quân: “Cho các ngươi thời gian một buổi tối suy nghĩ.”

“Không cần lo lắng.” Vị Thiếu Dương không biết khi nào đã đứng cạnh cửa, tay

đỡ lấy lão phu nhân đang lảo đảo. “Chúng ta đồng ý.”

“Tốt lắm.”

Vệ Vô Hạ khẽ gật đầu. “Ngươi lập tức chuẩn bị một đại hội giám bảo (giám định bảo vật) để ngoại nhân đều biết đến, đồ cổ Vị Tất Tri một cái cũng không thiếu, lời đồn này tự nhiên sẽ biến mất.”

“Ta muốn biết

ngươi làm thế nào lấy được hai chiếc chìa khóa khác của khố phòng.” Đây

là điều Vị Thiếu Dương vẫn canh cánh trong lòng. Thái độ làm người của

Vị Thiếu Huyên đơn thuần dễ lừa gạt, nhưng hai vị nguyên lão khác đều là những nhân vật khôn khéo tuyệt đỉnh, sao có thể khinh xuất như vậy bị

lừa mất chìa khóa.

Vệ Vô Hạ không từ chối vấn đề này. “Tất nhiên là mua được.”

Sắc mặt Vị Thiếu Dương trầm xuống. “Ta tin tưởng bọn hắn luôn trung thành và tận tâm với Vị Tất Tri.”

“Bọn họ quả thật trung tâm, nhưng người nhà bọn họ trung tâm sao. Nghĩ muốn

đạt được điều gì thì chỉ cần cố gắng, ắt sẽ đạt thành. Như vậy,” Vệ Vô

Hạ cười cười, “Đợi ngày may ký kết xong hiệp ước, xin mời các ngươi dọn

ra khỏi tòa nhà này, vật tùy thân có thể mang theo, những thứ khác thì

không được.”

Hắn vui đùa, nhưng những người ở đây cũng chẳng cười được, nhưng lời nói của Vệ Vô Hạ còn chưa nói xong, “Lão phu nhân… Ta

hy vọng ngài có thể lưu lại.”

Vị Thiếu Dương lập tức che trước mặt lão phu nhân, “Ngươi muốn gì?”

Vệ Vô Hạ nhún nhún vai, “Ta chỉ muốn nghe lão phu nhân nói lại chuyện năm

đó thôi, nghe xem… nhị thúc ta như thế nào an nhàn sung sướng mà sinh

ra, lớn lên, như thế nào thuận buồm xuôi gió tiếp quản Vị Tất Tri, như

thế nào phụ từ tử hiếu, hãm hại người khác.”

“Vệ Vô Hạ, người

đừng được một tấc lại muốn tiến thêm một thước!” Vị Thiếu Quân đi từ

trong sảnh ra, “Người chỉ là một lão thái bà, ngươi sao phải làm khó

người? Muốn nghe chuyện xưa phải không? Ta ở lại, ta nói ngươi nghe!”

Sau khi Vệ Vô Hạ nở nụ cười, “Ta thực sự rất thích tính cách của Vị huynh, nhưng ta đối với nam nhân không có hứng thú.”

“Nếu ngươi cứ kiên trì như vậy thì giao dịch bị hủy.” Vị Thiếu Dương kiên

định nói, “Tình hình Vị Tất Tri đã kém đến không thể kém hơn, ta sớm đã

chuẩn bị tâm lý, cũng không nhất định phải cứu vãn bằng mọi giá.”

Vệ Vô Hạ nâng cao mi, “Ngươi không hối hận?”

“Thiếu Dương…” Lão phu nhân rốt cuộc lộ ra chút cảm xúc, nắm chặt phật châu trong tay, thở thật dài, “Cứ theo lời hắn đi.”

“Bà nội!”

Vị Thiếu Dương cùng Vị Thiếu Quân đồng thời lên tiếng, lão phu nhân khoát

khoát tay, “Vị Tất Tri là tâm huyết của ông nội cháu khi còn sống, ta

cũng đã nhín thấy cha cháu vì nó mà trả giá rất nhiều, cũng cực vất vả,

không thể cứ bị hủy như vậy, hắn cũng là hậu nhân Vị gia, giao cho hắn,

so với hủy trên tay ngoại nhân tốt hơn nhiều.”

“Bà nội hồ đồ

quá!” Vị thiếu lập tức nhảy dựng lên, “Bà cho rằng hắn có hứng thú với

bà nghĩa là thích bà sao? Hắn muốn tra tấn bà a! Nắm tóc cậy móng, phải

tàn nhẫn bao nhiêu thì tàn nhẫn bấy nhiêu!”

“Bà nội, chúng cháu

tuyệt đối sẽ không để bà ở lại.” Vị Thiếu Quân bên kia đều nói những

chuyện tận đẩu tận đâu, Vị Thiếu Dương bên này lại nói lời nói đầy chính nghĩa, nhưng lại không có chút cảm giác không hòa hợp nào.

“Cứ

theo lời ta mà làm!” Lão phu nhân đột nhiên quát một tiếng, ngăn lại

thanh âm của hai người xong mới nhắm mắt lại, chậm rãi lần phật châu

trong tay, “Nhiều năm như vậy, ta vẫn luôn gặp ác mộng, vẫn nhớ tới Bình nương, nghĩ tới đứa nhỏ đáng thương kia, cho nên ta mới ngày ngày tụng

kinh, cầu tâm bình an, nhưng bóng dáng bọn họ vẫn cứ đuổi theo ta, khiến ta đêm không thể ngủ, cuộc sống hàng ngày cũng không bình an. Hiện tại

tốt rồi, cuối cùng cũng đuổi tới, ta có thể giải thoát rồi.”

Lời

nói của lão phu nhân khiến cho Vị Thiếu Quân cùng Vị Thiếu Dương im

lặng, nụ cười của Vệ Vô Hạ nhạt đi một chút, “Ta đối với chuyện hành hạ

lão nhân gia không có hứng thú, thế nhưng ta vẫn cần lão phu nhân ở lại, nếu các ngươi lo lắng, có thể tìm người ở lại với nàng. Không bằng…

Nghiêm cô nương đi?” Vệ Vô Hạ hơi hơi nâng mi, “Suy nghĩ chút đi.”

Vốn Nghiêm Yên thật ra là một lựa chọn thích hợp, nhưng Vệ Vô Hạ vừa nói như vậy, thì liền trở thành không thích hợp.

Rõ ràng có ý xấu a! Ngày Nghiêm Yên tham gia tuyển tú đã gần kề, tuy rằng

mọi người đều khuyên can, nhưng tựa hồ nàng đã quyết, cho nên sau đây

càng không thể gặp chuyện không may.

“Ta ở lại.” Đến buổi tối,

Hách Liên dung luôn cân nhắc mãi, rốt cuộc mở miệng, “Nương bởi vì

nguyên nhân thân phận không tiện ở lại, Yên biểu muỗi cũng không thể,

vốn ta cùng đại tẩu đều có thể, nhưng đại tẩu đang mang thai, cho nên ta là lựa chọn tốt nhất.”

Hồ thị cùng Dương thị cũng có cùng nguyên nhân giống Nghiêm thị không thể ở lại, dù sao, thời gian này, quả phụ

cũng rất khó khăn, còn lại Vị Xuân Bình, Vị Đông Tuyết lại càng không

thuộc đối tượng có thể lựa chọn.

“Ta ở lại còn có thể giúp các

ngươi lưu ý động tĩnh của hắn, ta có chung suy nghĩ với Thiếu Quân, hắn

trở về lần này, nhất định có mục đích.”

‘Chẳng lẽ là vì món bảo

bối kia?” Dương thị khẩn trương nói: “Thiếu Quân, ngươi rốt cuộc có biết thứ đó ở đâu không? Nếu biết, nói cho hắn, so với việc mất nhà tốt hơn

nhiều!”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Vị Thiếu Quân, Vị Thiếu Quân đau đầu, xoa xoa trán, “Mộ Dung Bao Công, nhị tỷ rốt cuộc nói thế nào? Dựa vào đâu tỷ ấy cho rằng ta biết cái đó ở

đâu? Ta ngay cả đó là cái gì cũng không biết.”

Mộ Dung Phiêu

Phiêu không nâng mắt, “Tỷ ấy nói khi lâm chung, công công từng trăn chối lại, đặc biệt gọi huynh vào trong phòng, tất nhiên là nói về chuyện

này.”

Vị Thiếu Quân cào quai hàm, suy nghĩ thật lâu, gật đầu nói: “Đúng rồi a, cha nói với mọi người cái gì? Trông nom Vị Tất Tri, đúng

không? Lại còn cường điệu nói cho Thiếu Dương một lần, vẫn là trông nom

Vị Tất Tri, đúng không? Cuối cùng gọi ta vào phòng, cũng vẫn là những

chữ này, chẳng qua nói hai lần, trông nom Vị Tất Tri, trông nom Vị Tất

Tri!” Vẻ mặt Vị thiếu mờ mịt, “Sao nào? Là ám hiệu gì sao?”

Hắn

vừa nói như vậy mọi người cũng mờ hồ, lại không một ai mở miệng hoài

nghi hắn không nói thật, điều này khiến Hách Liên Dung cực kỳ vui mừng.

Tuy rằng còn không biết mục đích của Vệ Vô Hạ, nhưng Hách Liên Dung ở lại

cùng lão phu nhân là chuyện đã định. Sáng sơm hôm sau, Vị thiếu từ sớm

đã dậy phát động mọi người chuyển nhà, khiến Hách Liên Dung rất kỳ quái, Vị thiếu cùng Vị Thiếu Dương quen biết không ít người, cho nên tìm được chỗ ở tạm thời cho mọi người thật dễ dàng, nhưng hắn không có lý do gì

tích cực như vậy, trừ khi, hắn có tính toán khác.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Phu Bất Lương
Chương 184

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 184
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...