Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 78

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bạn bè phản bội khiến cho lòng người đau thương, người yêu phản bội khiến lòng người lạnh giá, người thân phản bội khiến ta chua xót

trong lòng. Hẳn lúc này Vị Thiếu Quân thấy chua xót trong lòng, bởi vì

người nhà hắn, vì sự tranh đấu hư ảo giả dối mà khiến những vật liệu gỗ

tự tay hắn chọn lựa, khiến niềm tin vừa trỗi dậy trong hắn một phen

thiêu rụi, đốt hết bao tâm huyết.

Hách Liên Dung rất muốn nói gì đó nhưng không dám mở miệng,

nàng sợ một khi đã mở miệng sự chua xót sẽ chạy từ cổ lên mắt, biến

thành một cục diện không thể lường trước được.

Vị Thiếu Quân nhìn chằm chằm vào mắt nàng đột nhiên nở nụ cười: “Sao hả? Nói vậy có phải cũng khiến nàng đồng tình hay không?”

Hách Liên Dung không rõ ý tứ trong câu này, Vị Thiếu Quân tự

tìm một tư thế thật thoải mái, nhe hàm răng trắng đều cười nói: “Trở về

nói lại lần nữa với Thiếu Dương, không biết chừng có thể đổi chút bạc.”

Sự chuyển biến bất ngờ của Vị Thiếu Quân khiến Hách Liên Dung khó lòng thích ứng kịp, nàng không buồn nói gì ngồi lại chỗ cũ, quay

đầu nhìn ra cửa sổ, nửa ngày không buồn nói một câu.

“Làm sao vậy?” Vị Thiếu Quân ngáp một cái, lại nằm xuống ngắm Hách Liên Dung rồi cười khẽ: “Có phải vừa rồi nói rất cảm động đúng

không?”

“Nói quá kém.” Hách Liên Dung không quay đầu lại: “Ngươi đúng là kẻ không thành thật.”

Rõ ràng khổ sở đến chết đi còn lên giọng cường điệu không

biết xấu hổ, đôi khi yếu đuối một chút cũng chẳng chết ai, diễn kịch như vậy, cho rằng nàng là kẻ ngốc sao?

Không thành thật ư? Vị Thiếu Quân thấy hơi khó hiểu rồi lại cười khẽ: “Đều thế…đều thế cả.”

Khi Hách Liên Dung quay đầu lại Vị Thiếu Quân đã xoay lưng về phía nàng giống như lại ngủ tiếp. Hách Liên Dung nghĩ lại lời nói của

hắn, hóa ra…bọn họ đều cho người kia là kẻ ngốc

Xe ngựa ra khỏi thành Vân Trữ vẫn chậm rãi đi, đợi đến lúc

giữa trưa mới thấy xe lão phu nhân đến, lúc này đã cách thành rất xa,

lão phu nhân không muốn vào thôn nghỉ trọ, chỉ nghỉ ngơi tại chỗ một

lúc, dùng đồ ăn đã chuẩn bị trước.

Hồ thị đến thăm Vị Thiếu Quân, hắn vẫn đang ngủ, sốt cũng đã

hạ, Hồ thị cũng hơi yên tâm trở về nói lại với lão phu nhân, lão phu

nhân cũng an tâm bảo Hách Liên Dung đánh thức hắn rồi cho uống hai viên

thuốc rồi mới tiếp tục khởi hành, lúc trời xâm xẩm tối mới đến Trung

Thủy trấn phụ cận Tuyên Pháp tự.

Nói Trung Thủy trấn phụ cận Tuyên Pháp tự cũng không đúng lắm bởi Tuyên Pháp tự ở trên núi Cô Nhạn, mà Trung Thủy trấn cách phụ cận

núi Cô Nhạn hai canh giờ đi đường, hơn nữa địa hình trên núi phức tạp,

đến đó chỉ có một đường đi, dần dà Tuyên Pháp tự trở thành đặc trưng cho núi Cô Nhạn, đến núi Cô Nhạn cũng có nghĩa là đến Tuyên Pháp tự.

Chờ đến lúc bọn họ tìm và sắp xếp xong chỗ nghỉ ở khách điếm, trời đã tối đen, Vị Thiếu Quân vẫn mơ mơ màng màng, không biết là do

bệnh hay ngủ nên không xuống lầu ăn cơm, lão phu nhân liền phân phó đem

đồ ăn lên lầu, để Hách Liên Dung và Vị Thiếu Quân tận hưởng thế giới hai người.

Hách Liên Dung đương nhiên cùng Vị Thiếu Quân đến gian phòng

của hai người, nàng rất muốn kháng nghị nhưng cũng tự hiểu mình chẳng có địa vị để mà kháng nghị. Tuy rằng đã lâu như vậy, lão phu nhân đương

nhiên không hẳn không biết bọn họ còn chưa viên phòng nhưng hiển nhiên

bà lại không am hiểu ý người đến mức đó.

Cùng đi theo tiểu nhị bưng đồ ăn lên lầu vào phòng họ, Vị Thiếu Quân đã lên từ bao giờ, ngồi ngáp bên giường.

Đợi tiểu nhị kia đi ra ngoài, Hách Liên Dung gọi Vị Thiếu

Quân một tiếng xong cũng không buồn chờ hắn tự mình ngồi xuống ăn cơm.

Vị Thiếu Quân lảo đảo ngồi cạnh Hách Liên Dung nhưng không ăn cơm mà chỉ nhìn nàng, hếch mặt về phía giường chỉ chỉ: “Đêm nay nàng ngủ cùng ta?”

Hách Liên Dung không buồn ngẩng mặt: “Nếu không ngươi ra ngoài mà ngủ.”

Vị Thiếu Quân hơi nhíu mày cười xấu xa, Hách Liên Dung cũng

không để ý đến hắn, hai người cơm nước xong xuôi liền gọi tiểu nhị đến

thu dọn bát đĩa, nàng mượn khách điếm bếp để sắc thuốc, để Bích Vinh

trông rồi lấy nước cho cả hai rửa mặt.

Việc này nàng có thể chờ Bích Vinh đến làm nhưng Hách Liên

Dung không cao quý đến mức chờ Bích Vinh sắc thuốc xong, hầu hạ lão phu

nhân rồi mới đến hầu hạ bọn họ, sợ rằng cũng đã đến nửa đêm.

Đầu tiên đưa khăn mặt cho Vị Thiếu Quân lau mặt trước rồi bảo tiểu nhị mang thêm một bộ chăn nữa đến. Nhìn Hách Liên Dung trải hai

chiếc chăn song song gọn gàng, Vị Thiếu Quân há hốc mồm.

“Nàng thật muốn ngủ như thế này?”

Hách Liên Dung đã cởi xong giày lên giường: “Có bà nội ở đây, đêm nay ta phải ngủ trong phòng này, nếu ngươi muốn ngủ trên mặt đất ta cũng không để ý.”

“Vì sao ta phải ngủ trên mặt đất?” Vị Thiếu Quân tuy rằng bất mãn nhưng ngữ khí cũng không mạnh bạo, tầm mắt tuần tra qua lại giữa

mặt đất và trên giường, đang tính xem có thể ngủ trên mặt đất hay không.

Hách Liên Dung đột nhiên muốn cười, nàng quả thật đã cười ra

tiếng, dưới đôi mắt đầy dấu chấm hỏi của Vị Thiếu Quân ném một bộ chăn

gối xuống đất, một mình thoải mái chiếm giường lớn.

Hóa ra tên u hồn kia cũng không có dũng cảm như bề ngoài, một thiếu gia phóng đãng như vậy lại lùi bước trước giường nữ nhân, nói ra

chắc chẳng ai tin, hơn nữa nàng lại là thê tử trên danh nghĩa của hắn.

Lười biếng duỗi người thoải mái, Hách Liên Dung trở mình nói: “Ngươi ngủ muộn một chút, lát nữa Bích Vinh mang thuốc tới.”

Vị Thiếu Quân chớp mắt mấy cái, lặng người lĩnh hội sự việc mới hỏi với vẻ không thể hiểu nổi: “Hình như ta mới là người bệnh?”

Cái chăn trên giường run run hai cái, Vị Thiếu Quân vội thu

hồi dáng vẻ ngẩn người, dùng sức ném lại cái khăn vào chậu nước, bước

vọt đến giường xốc chăn của Hách Liên Dung lên, quả nhiên thấy nàng đang cố nhịn cười, rõ ràng hai mắt còn hơi giật giật nhưng vẫn giả vờ ngáy

nho nhỏ như đang ngủ. (=’’’=)

Cho rằng hắn là kẻ ngốc à ? Vị Thiếu Quân đá giầy leo lên giường, xoay người lật Hách Liên Dung ra định cúi xuống hôn nàng.

Khi môi hắn gần chạm xuống, Hách Liên mở to mắt : « Vị Thiếu Quân. »

Vị Thiếu Quân khẽ ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt đắc ý nhìn

nàng, Hách Liên Dung không chút hoang mang nói : « Có một việc ta thật

cảm kích ngươi. » Vị Thiếu Quân dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng, nàng

cười cười : « Sau khi ta gả cho ngươi đã xảy ra rất nhiều việc, chẳng có việc gì là vui vẻ… »

Sắc mặt Vị Thiếu Quân chợt trở nên khó coi, Hách Liên Dung

tiếp túc nói : « Thế nhưng dù cho ngươi làm ra bao chuyện không hay ho,

ngươi cũng không bắt ta thực hiện nghĩa vụ thê tử, có thể là ngươi khinh thường ta, nhưng ta vẫn thật cảm kích ngươi. »

Về vấn đề này Hách Liên Dung cũng thật nghi hoặc, lấy chồng

là một việc tất yếu, nàng cũng không có quyền khước từ, nhưng gả cho một tên trượng phu u hồn hắn lại cố tình như không có hứng thú, mặc kệ xuất phát từ nguyên nhân gì vẫn khiến cho người ta tức giận.

Hách Liên Dung thậm chí còn nghĩ tới hay là Vị Thiếu Quân vì

Bạch Ấu Huyên mà thủ tiết ? Một kẻ không phải nàng không lấy, một người

không phải chàng không gả, bất đắc dĩ ông trời trêu ngươi, thân phận

kém, phu quân bị ép lấy người khác, bao nhiêu thề non hẹn biển đều hóa

thành mộng đẹp chỉ đành chống một cách tiêu cực, soạn nên một bản tình

khúc bi thương.

Tóm lại mặc kệ Hách Liên Dung đoán lung tung thế nào, động

tác cuối cùng của Vị Thiếu Quân cũng không tiếp tục tiến tới nữa, chiêu

này đúng là đòn sát thủ, một khi đã nói câu này, dù là kẻ mặt dày đến

đâu cũng không tiếp tục được nữa huống chi Vị Thiếu Quân vẫn cần vớt vát lại mặt mũi.

Bích Vinh mang thuốc đến gõ cửa đến nửa ngày cũng không thấy

ai ra mở cửa đành nhẹ nhàng đẩy vào, cửa mở, nhìn thấy Vị Thiếu Quân hai người trên giường với bộ dạng chàng trên nàng dưới.

Bích Vinh đỏ mặt muốn rời khỏi phòng, Vị Thiếu Quân cũng phát hiện ra nàng, vẻ mặt hậm hực đứng dậy cho nàng ta bước vào. Bích Vinh

không dám ngẩng đầu bước vào phòng, đặt bát thuốc xuống rồi ù té, xoay

người vào phòng lão phu nhân nhỏ giọng bẩm báo những gì vừa nhìn thấy.

Lão phu nhân hơi kinh ngạc rồi sau đó gật đầu cười nói với Hồ thị : « Ngày mai trời vừa sáng, chúng ta đi trước, để hai đứa ở lại mua chút đồ vật rồi đi tiếp. »

Hồ thị ngạc nhiên nói : « Vật gì vậy, không phải đã mang đủ rồi sao ? »

Lão phu nhân khoát tay : « Người trẻ tuổi để bọn chúng ở chung với nhau nhiều một chút. »

Hồ thị cười cười lại hơi suy tư : « Nhưng Nhị thiếu đối với nhị thiếu phu nhân… »

« Ngưởi trẻ tuổi, khó tránh khỏi va chạm. » Lão phu nhân dứt

lời đứng dậy để Bích Vinh thay áo : « Về phòng đi, sáng sớm mai lên

đường. »

Vị Thiếu Quân cuối cùng ngủ trên mặt đất một tối, tuy rằng

Hách Liên Dung có chừa chỗ cho hắn nhưng cuộc đời hắn vẫn là lần đầu

tiên trải chăn nệm nằm đất, ngày hôm sau thức dậy thấy người đau đau, sờ sờ lên trán lầm bầm : « Lại bị bệnh… »

Hách Liên Dung không còn trên giường, sau khi thức dậy mới

biết được tin lão phu nhân đã đi rồi, để lại cho nàng một danh sách mua

mấy thứ linh tinh, nói là để cúng bồ tát.

Ý của lão phu nhân là để Hách Liên Dung và Vị Thiếu Quân mua

đồ rồi ở trấn thêm một ngày, để Vị Thiếu Quân dưỡng bệnh. Hách Liên Dung nghĩ đặt mua thì đặt mua, dưỡng bệnh thì dưỡng bệnh, sao đến cả xe ngựa cũng mang đi ? Nàng còn phải mang theo một người bệnh, càng nghĩ càng

thấy khả nghi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Phu Bất Lương
Chương 78

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 78
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...