Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 160

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vị Xuân Bình không thể ngờ Ngô thị sao có thể tùy tiện bán đứng mình như vậy, nói như vậy trước mặt cả nhà chẳng

khác nào thể hiện rõ chị ta là con người hay đưa chuyện? Cũng may cả nhà hiểu rõ tính thích bát quái của chị ta nên cũng không khinh thường,

ghét bỏ gì, có điều với những gì Ngô thị nói lúc này tất cả đều vô cùng

kinh ngạc.

Kinh hãi nhất phải là Vị Đông Tuyết, nàng ấy hai mắt mở to, không hiểu sao bản thân mình lại trở thành chủ đề bát quái, còn cái gì mà “một nam nhân”, gì nữa mà “không rõ lai lịch”!

Không cần biết là vế nào cũng đủ phá hỏng thanh danh của Vị Đông Tuyết, trong tình cảnh như này, nàng ngay cả

thanh minh cho mình cũng không nói nên lời, chỉ biết run rẩy lắp bắp:

“Đại tẩu, tẩu… sao tẩu có thể…”

Có điều trước mặt nhiều người như vậy, Vị Đông Tuyết không thể lên tiếng chất vấn, chỉ có thể nắm chặt hai tay

đến trắng bệch, cắn chặt môi, đôi mắt bắt đầu ửng đỏ, rơm rớm.

“Đông Tuyết, có gì cứ bình tĩnh nói.”

Hách Liên Dung liếc nhìn Vị Xuân Bình, suy xét xem có nên hồi lại suy

nghĩ cái gì mà người nhà nên vui vẻ ở cùng một chỗ.

“Muội, muội không…”

“Vậy nói sao về điều mà đại tỷ nhìn

thấy?” Ngô thị ung dung đến chỗ của mình ngồi xuống, không nhìn Vị Đông

Tuyết mà trực tiếp ngắt lời nàng ấy: “Đại tỷ nói muội có chỗ trú mưa

cũng không chịu vào, cứ một mực đi theo nam nhân kia, mặc cho mưa to gió lớn, cuối cùng cũng không biết đi đến chỗ nào nữa, trong phủ có phái xe đi tìm cũng không thấy muội, mãi về sau mới thấy muội về, cô nam quả nữ ở với nhau cả đêm, nếu chuyện này truyền ra không những hỏng chuyện

tuyển tú, biết đâu quan phủ lại truy xét phủ ta nữa thì hay!”

“Haiz, ta đâu có nói như vậy…” Vị Xuân

Bình tuy rằng miệng phản bác lại như vậy nhưng cũng không nói rốt cuộc

mình đã nói những gì, có chút không tự nhiên nhìn Ngô thị hiển nhiên

muốn biểu hiện là sao cô ta nói trắng ra như vậy, câu nào cũng bồi thêm

chữ “đại tỷ nói…” làm cho chị ta vô cùng bị động.

Vị Thủy Liên nghe xong liền nổi nóng, lườm Vị Đông Tuyết quát: “Có thật vậy không?”

“Muội…” Vị Đông Tuyết nắm chặt tay, căng thẳng đến mức không nói được câu nào, hoang mang lo sợ nhìn Hách Liên Dung.

Hách Liên Dung vội lên tiếng: “Tối qua

mưa to là chuyện ngoài ý muốn, Đông Tuyết đâu thể hẹn trước với người

khác, càng không thể đi theo một người lạ mặt, có lẽ chỉ là tình cờ cùng đường tìm chỗ trú mưa thôi, đại tỷ lúc đó đang ở chỗ nào vậy? Sao lại

biết hai người họ ở cùng một chỗ với nhau? Hơn nữa sao tỷ biết chỗ đó

không có ai khác ngoài họ, chỉ có Đông Tuyết và người đó “cô nam quả

nữ”?

Vị Xuân Bình cũng vộ vàng biện minh: “Ta đâu có nói như vậy? Chỉ nói là tối qua Đông Tuyết về hơi muộn mà thôi.”

“Chẳng phải sáng nay đại tỷ nói vậy sao!” Câu này của Ngô thị càng đẩy Vị Xuân Bình vào thế khó xử, còn mình thì

nhàn nhã nâng chén trà lên uống, tỏ vẻ không chút liên quan. Hẳn lúc này Vị Xuân Bình cực kì hối hận vì đã buôn chuyện với Ngô thị, cũng khó

lòng biện minh chỉ đành hậm hực nói: “Cô cũng không thể nói Đông Tuyết

như vậy được.”

Vị Thủy Liên càng tức giận, chỉ sợ tâm

huyết của mình đổ xuống sông xuống bể: “Được rồi, được rồi. Để muội ấy

tự nói, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì!”

Vị Đông Tuyết lúng túng mở miệng: “Muội…muội đúng là có cùng…cùng một vị công tử trú mưa…”

“Cái gì!” Đông Tuyết chưa kịp nói xong Vị Thủy Liên đã nhảy dựng lên: “Sao muội có thể không biết liêm sỉ như

vậy! Thanh danh bản thân chẳng đáng là gì nhưng nếu truyền ra ngoài

không phải là liên lụy đến cả gia đình hay sao!”

“Muội…” Vị Đông Tuyết như sắp rơi nước mắt đến nơi: “Muội không…”

Lúc này Nghiêm Yên mới ho nhẹ một tiếng

khiến mọi người chú ý, chậm rãi lên tiếng: “Chỗ Đông Tuyết trú mưa tuy

rằng có một vị công tử xa lạ nhưng muội và Vệ công tử cũng có ở đó.”

Đây chính là sự thật, lửa giận của Vị

Thủy Liên lập tức được dập tắt, nén giận lườm Vị Xuân Bình đến nửa buổi, toàn là suy đoán chủ quan bịa đặt mà chị ta có thể nói như thật.

Vị Xuân Bình bị Vị Thủy Liên lườm như vậy cũng không cách nào biện minh, vô cùng bất mãn với hành vi của Ngô thị, cũng lập tức tặng cho cô ta cái nhìn dữ dội, oán hận.

Vị Đông Tuyết lúc này mới coi như trút

được gánh nặng, cảm kích nhìn Nghiêm yên, xụt xịt cái mũi, hận muốn chết cái tính cứ căng thẳng là nói không nên lời của mình.

Hách Liên Dung lại vẫn vô cùng ngạc

nhiên, Nghiêm Yên tối qua rõ ràng là đi cùng Vị Thiếu Dương cho dù có vì mưa mà lạc nhau nhưng đâu đến mức trùng hợp ở cùng một chỗ với Vệ Vô

Hạ?

Có điều trước mắt vấn đề nam nam nữ nữ

cũng coi như khá nhạy cảm, Hách Liên Dung cũng không muốn hỏi nhiều, lão phu nhân từ nãy vẫn nghiêm sắc mặt không liên tiếng đột nhiên trách Vị

Xuân Bình: “Đông Tuyết dù sao cũng là em gái của cô, mấy chuyện vô căn

cứ này sao có thể hồ đồ đổ lên đầu con bé? Cũng may hiện tại đều là

người một nhà, nếu để người ngoài nghe được, không cần biết là chuyện

thật hay giả, mặt mũi Vị gia chúng ta cũng bị mất sạch!”

Vị Xuân Bình vội bao biện: “Cháu đâu có

nhìn thấy Vệ công tử cũng ở đó, đều là do hạ nhân nói lại, có người

ngoài cháu đâu dám nói những chuyện như thế này.”

Lão phu nhân hừ một tiếng, cuối cùng vẫn

không hài lòng: “Thủy Liên, cô cũng chẳng ra sao, toàn làm những chuyện

rảnh rỗi không đâu, tự dưng bắt Đông Tuyết tham gia cái tuyển chọn vớ

vẩn này nọ! Cũng không biết em mình có phải hòn ngọc quý hay không!”

Haiz, rõ thật là đau đầu, hóa ra lão phu

nhân vẫn không từ bỏ ý định tác hợp cho Vệ Vô Hạ với Đông Tuyết, nghe

giọng bà đầy sự tiếc hận, chỉ sợ là vô cùng hài lòng về Vệ Vô Hạ.

Lại chờ thêm lúc nữa Vị Tất Tri cho người về báo cả vị Thiếu Quân, Vị Thiếu Dương và Vị Thiếu Huyên đều không về

dùng cơm được, lúc này mọi người mới đứng dậy vào sảnh ăn, trong lúc đó

không tránh khỏi lời ra tiếng vào phẫn nộ trước hành vi của Vị Xuân

Bình, để đổi chủ đề, chị ta lại quay sang hỏi Nghiêm Yên vì sao bọn họ

lại ở cùng một chỗ với Vệ Vô Hạ, Nghiêm Yên chỉ nói bị lạc mất Vị Thiếu

Dương, sau đó tình cờ gặp được Vệ Vô Hạ, khéo léo đáp lấy lệ cho qua vấn đề này.

Vị Đông Tuyết vẫn buồn bã không vui, có lẽ vẫn bận tâm bởi chuyện vừa nãy, ăn cơm xong liền lặng lẽ rời đi.

Hách Liên Dung cũng âm thầm rời bàn ăn, đi xa một lúc mới lên tiếng gọi nàng lại.

Vị Đông Tuyết quay đầu, nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi, Hách Liên Dung vội vàng đến gần lau nước mắt cho nàng, nhẹ nhàng an ủi.

Vị Đông Tuyết ấm ức nói: “Muội không phải vì những lời đại tỷ nói mà đau lòng, mà bởi… bọn họ nghe như vậy nhưng

không hề lo lắng xem muội có bị nam nhân đó làm tổn hại hay không, có bị hắn ức hiếp hay không, chỉ lo xem có chuyện đó có bị truyền ra ngoài

ảnh hưởng đến việc tuyển tú, hoặc sẽ khiến gia đình bị hổ thẹn.”

Hách Liên Dung có chút buồn lòng, địa vị

của Vị Đông Tuyết trong nhà này vốn dĩ rất nhỏ bé, cho dù là lão phu

nhân cuối cùng cũng chỉ quan tâm đến vấn đề danh tiếng của Vị phủ. Hách

Liên Dung nắm tay Vị Đông Tuyết, cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể

vỗ về an ủi muội ấy, vỗ nhẹ lưng như muốn tiếp thêm chút sức lực cho

nàng.

“Khụ… khụ…khụ…”

Âm thanh trong trẻo từ phía sau truyền

đến, Hách Liên Dung buông tay quay đầu nhìn thấy Vị Thiếu Quân đang

nhoẻn miệng cười, bực mình vì hắn đã hẹn về ăn cơm nhưng lại thất hứa,

làm bộ giận dỗi mắng: “Không nói không rằng lén lút đến sau lưng, muốn

dọa chết người ta hay sao?”

Vị Thiếu Quân tiến đến chen vào giữa Hách Liên Dung với Vị Đông Tuyết: “Ta mà lên tiếng thì đâu bắt gian được một người quyến rũ nhị tẩu, một người lén sau lưng chồng… á!”

Hách Liên Dung véo mạnh hắn một cái,

không buồn để tâm đến tiếng than thở kêu đau khoa trương của hắn, kéo

tay Vị Đông Tuyết: “Mặc kệ hắn, ta đưa muội về.”

“Sao thế? Làm gì mà cứ xị mặt buồn rầu

vậy!” Vị Thiếu Quân kéo Hách Liên Dung lại, đứng sau lưng nàng, cằm tựa

trên vai vợ, hai tay cũng không không đứng đắn thành thật ôm eo nhỏ của

nàng, nhìn Vị Đông Tuyết hỏi: “Có chuyện gì không vui mau nói cho nhị ca biết, sao thế? Có phải lo tên Trần Bình Thường kia nửa đường bỏ cuộc

đúng không?”

Nhắc đến Trần Bình Thường, mặt Vị Đông

Tuyết hơi ửng đỏ, cúi gằm mặt không nói câu nào. Vị Thiếu Quân coi đó là thừa nhận, cười lớn đáp: “Yên tâm, không phải Vệ Vô Hạ đã đồng ý giúp

đỡ rồi còn gì? Nếu vẫn còn lo lắng, cũng đơn giản thôi, cứ tìm Trần Bình Thường đến đây cho hắn nhìn thấy cánh tay muội này, cổ này… hắn nhất

định sẽ khóc lóc cầu xin đòi lấy muội bằng được, lần trước ta tìm một cô nương thanh lâu đến thử hắn, ăn mặc mát mẻ một chút hắn suýt nữa tự đâm mù mắt mình.”

Tuy rằng câu nói của hắn đầy khoa trương

nhưng trong đầu Hách Liên Dung đã tự phác thảo được nhân cách đó, quân

tử a… hóa ra kết luận ban đầu của Vị Thiếu Quân từ đấy mà ra.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Phu Bất Lương
Chương 160

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 160
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...