Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 162

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thiếu Quân nghe đến “giữ lấy chàng”, đáy

mắt liền bừng sáng một ngọn lửa, ép môi mình xuống, “Thắng hay không

thắng, để xem biểu hiện đêm nay của nàng trước đã!”

Khêu gợi lửa tình, có đôi khi chỉ cần một ánh mắt, một cái hôn thật khẽ.

Hỏa diễm nóng rực nhanh chóng lan tràn

khắp thân thể hai người, đốt cháy tất cả ý chí. Vị Thiếu Quân không chút trình tự cởi xuống quần áo của hai người, nửa ôm nửa dìu Hách Liên Dung đến bên bàn, vứt chiếc áo lót của nàng bên cạnh, mạnh mẽ áp nàng xuống

trên bàn, “ba” một tiếng chụp lấy nơi căng tròn đẫy đà của nàng, ngay

khi Hách Liên Dung kinh hô một tiếng, sử dụng nốt bàn tay còn lại, xé

tan những vật che lấp nơi hạ thân nàng.

Cảm giác được tầm mắt nóng rực phía sau

kia đang dừng lại nơi thần bí mềm mại nhất của mình, Hách Liên Dung có

chút bất lực thở gấp, bất giác mở rộng hai chân, hai tay nắm chặt tấm

vải trải trên bàn, không rõ ràng đang muốn cầm lấy nó, hay đang muốn xé

tan nó.

Vị Thiếu Quân một tay xoa nắn thắt lưng

Hách Liên Dung, tay kia lại tiến tới giữa khe hở nơi nụ hoa nhẹ nhàng

trêu trọc, một bên cảm thán sự nhẵn nhụi non mềm của nó, một bên lại

nhịn không được mà chà đạp nó, đầu ngón tay ma sát trêu trọc vài lần,

cuối cùng ở một nơi hơi lõm xuống dùng sức một chút, không tốn nhiều sức lực, xuân thủy đã bị hắn dẫn ra, ướt nhẹp toàn bộ lòng bàn tay của hắn.

Thì ra đây chính là chuyện mà Hách Liên

Dung dùng đủ mọi cách để giấu diếm, Vị Thiếu Quân cười khẽ, đầu ngón tay tiến sâu vào một chút nữa, cúi người xuống sát bên tai Hách Liên Dung

nói nhỏ, “Là nó rất mẫn cảm… hay là nàng đã rất khẩn cấp muốn giữ lấy

ta?”

Thân thể bao lấy đầu ngón tay của hắn,

Hách Liên Dung không ngừng run rẩy, căn bản không thể trả lời câu hỏi

của hắn. Vị Thiếu Quân cũng chẳng muốn nghe câu trả lời của nàng, đầu

ngón tay lại chậm rãi tiến vào, tại nơi chặt chẽ kia thăm dò vài lần,

vùng đào nguyên thần bí tràn ngập hương thơm trắng mịn kia khiến cho hắn nhịn không được rút tay ra, mạnh mẽ đem chính mình thâm nhập vào thân

nhiệt mềm mại mê người kia.

Đây là một trận chiến không thể dễ dàng

chấm dứt, mỗi một lần tiến lên đều tràn ngập khoái ý chinh phục liều

chết không tha, mỗi một lần đón ý hùa theo đều mang theo nhạc điệu mê

người, Hách Liên Dung tựa như con thuyền nhỏ đơn độc giữa biển khơi, bất lực bị từng con sóng nâng lên ngụp xuống, chỉ còn biết run rẩy, chỉ có

rên rỉ, cuối cùng khi lên tới đỉnh, bị đánh tan thành nghìn mảnh, ngay

cả hô hấp cũng không thể.

Vị Thiếu Quân ngừng lại, thở gấp cảm thụ

từng trận co rút từ nơi chặt chẽ kia truyền đến, hai tay nhanh chóng ôm

lấy vòng eo nhỏ nhắn trước mặt, nâng đỡ hai chân của nàng, không để nàng ngục xuống. “Sao có thể nghỉ ngơi đâu, lần này không có nhanh vậy đâu,

chờ ta cùng nhau.”

Hách Liên Dung hiểu được ý tứ của hắn, cố gắng điều chỉnh lại hô hấp, chờ Vị Thiếu Quân, chờ hắn cùng nàng đi đến nơi cực lạc kia. Nhưng mà… cơ thể nàng đại khái thực sự rất thích tư

thế này…..

Vị Thiếu Quân cũng phát hiện điều này. Ở

lần thứ hai khi nàng lên tới cao trào, ngay khi chưa hết khoái ý thì

nhanh chóng rút khỏi thân thể nàng, ôm lấy nàng, hung hăng cắn lên môi

nàng.

“Thật sự là… không nghe lời mà!” Lại tìm

đến cái miệng đã ăn đến có chút sưng kia, thắt lưng hắn đột nhiên trầm

xuống, bắt đầu một trận chinh phục mới.

Bọn họ từ trên bàn trở lại giường, cho

đến khi Vị Thiếu Quân rốt cuộc cũng đã thỏa mãn được chính mình, Hách

Liên Dung không biết đã trải qua không biết đã nhìn thấy cực quang bao

nhiêu lần. Thân thể tựa như không xương nằm dưới thân Vị Thiếu Quân, run rẩy, thở dốc, ngay cả sức lực để mở mắt ra cũng không có. (cực quang:

ánh sáng mạnh, cũng có thể hiểu là ánh sáng nhìn thấy nơi cực bắc, ở đây được dùng để hình dung rằng Dung tỷ đạt tới cao trào… ta đoán vậy…)

Không muốn rút mình khỏi thân thể đã cho

mình phóng túng, Vị Thiếu Quân không lập tức đứng lên, ngược lại hạ thấp đầu để cạnh hõm cổ Hách Liên Dung, hô hấp hỗn loạn…. “Một ngày nào đó,

ta chắc chắn sẽ chết trên người nàng.”

Hách Liên Dung từ từ nhắm hai mắt. Hai gò má ửng hồng như bị lửa thiêu đốt. Đang muốn tiến đến trong ngực hắn ôn

tồn một chút, lại cảm thấy gió lạnh lùa qua bên cạnh mình, cố gắng mở

mắt ra nhìn, liền thấy Vị Thiếu Quân đang buông màn, rồi sau đó mặc xiêm y. Một lát sau quay trở về với một chậu nước, đặt bên cạnh giường, cẩn

thận giúp nàng rửa sạch thân thể.

Chỉ hơi chút động đậy này thôi cũng khiến Hách Liên Dung đau khắp người, nhắm mắt lại, hưởng thụ sự xoa nắn ấm áp của hắn. Khi khăn lạnh đi vào nơi mềm mại giữa hai chân nàng, chà lau

nhẹ nhàng khiến cho cả người nàng phát run, đồng thời, từ nơi đó cũng

truyền đến đau nhức nhè nhẹ cũng không thể khiến nàng phân tâm.

Vẫn là bị thương một chút đi? Hôm nay mới là lần thứ hai, đáng ra không nên kịch liệt như vậy, nhưng mà lúc đó…

ai mà khắc chế cho được?

Không cần mở mắt, Hách Liên Dung cũng có

thể đoán được hiện tại vẻ mặt Vị Thiếu Quân ảo não đến mức nào, bởi vì

âm thanh càng ngàng càng nhẹ, nhẹ nhàng lau như thể nàng là một con búp

bê dễ vỡ.

“Ta không sao…” Hách Liên Dung cuối cùng

không chịu nổi việc bị hắn đánh giá lâu như vậy, co người lại che đậy

hay chân, giống là một con tôm luộc vậy.

“Về sau ta sẽ tiết chế một chút.” Vị

Thiếu Quâ rầu rĩ nói, đứng dậy đơn giản tự chà lau, sau đó mới nằm xuống bên cạnh Hách Liên Dung, “Có đau hay không? Ta giúp nàng thổi thổi

nhé?”

Hách Liên Dung đỏ mặt liếc hắn một cái, “Không đứng đắn vừa thôi!”

Vị Thiếu Quân hôn hôn nàng, cười khẽ thành tiếng, “Nàng dạy dạy ta, ở trên giường thì phải đứng đắn kiểu gì a?”

Hách Liên Dung thật sự có chuyện đứng đắn muốn hỏi hắn, “Ta nghĩ ta biết nguyên nhân chàng không muốn quay về Vị Tất Tri.”

Vị Thiếu Quân trở nên trầm mặc, cũng cự

tuyệt trả lời, mà nghĩ nên thế nào mở miệng. Hách Liên Dung cũng không

thúc giục hắn, nhắm mặt lại tiến vào trong lòng hắn, như la đang ngủ.

“Lúc trước là chính ta từ bỏ Vị Tất Tri,

hiện tại Thiếu Dương cai quản nó rất tốt, ta không có lý do gì để trở

về… ngồi mát ăn bát vàng.” Vị Thiếu Quân cúi đầu nhìn Hách Liên Dung,

không chắc rằng nàng có nghe hay không, “Vị Tất Tri là vùng trời của

Thiếu Dương, không cần có thêm ai nữa đến cướp đi ánh sáng của đệ ấy,

nếu bởi vì ta mà khiến Thiếu Dương chịu ủy khuất, ta thà rằng từ bỏ đồ

cổ, nàng hiểu không?”

Lúc này mới đúng là lý do vốn nên có của

Vị Thiếu Quân, Hách Liên Dung không trả lời, khóe môi lại hiện tiếu ý.

Lý do như vậy… hắn chắc hẳn cũng chỉ nói cho mình biết đi.

“Vậy chàng bắt đầu từ số không, chẳng phải là đối đầu với Vị Tất Tri sao?”

“Cho nên ta mới nghĩ sau khi xây dựng

được chút nền tảng thì mở cửa hàng mới tại kinh thành.” Ngón tay Vị

Thiếu Quân cuốn lấy sợi tóc Hách Liên Dung, lại xoa nắn chơi đùa lỗ tai

của nàng, “Kinh thành là lãnh địa của Vệ Vô Hạ, lại có được bao bọc của

tỷ tỷ hắn, nhất định so với Vân Trữ tốt hơn nhiều.”

Hách Liên Dung rụt rụt cổ, đẩy tay hắn ra, “Chính là… ta cảm thấy…”

“Cảm thấy Vệ Vô Hạ không đáng tin?”

Hách Liên Dung gật gật đầu, “Trước kia

chàng lúc nào cũng nhìn hắn không vừa mắt, ai biết tự dưng lại cùng buôn bán với hắn, trong lòng chàng chắc chắn được không?”

“Ta chính là bởi vì nghĩ rằng với thân

phận của hắn chẳng có lý do gì hại ta, cho nên mới đáp ứng hắn a. Dù

sao, hiện tại cửa hàng là hắn mở, bạc tuy nói chúng ta chia đôi, nhưng

tiền cũng là chín phần, chẳng khác gì hắn tự bỏ ra, ta cũng chỉ là chân

chạy thôi…” Vị Thiếu Quân nhìn dáng vẻ nhăn mặt nhíu mày của Hách Liên

Dung không khỏi bật cười, vỗ vỗ đầu nàng, “Đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ đi.

Cho dù hắn có mục đích, cùng lắm thì coi như ta bỏ trắng những ngày bận

bịu đó thôi, có gì phải sợ.” (ẹc chém nhiều thế nhỉ>.

Ngẫm lại cũng thấy đúng, Vị Thiếu Quân

hiện tại giống như vô sản buôn bán vậy, dựa theo thân phận địa vị tiền

tài quyền lực của Vệ Vô Hạ tựa hồ không có lý do gì không đáng tin.

Nhưng mà Hách Liên Dung còn chưa thể ngủ, nàng còn có chuyện chưa hỏi, ngáp một cái thật dài, lại bắt đầu một đề

tài mới, “Chàng nói Trần Bình Phàm nếu đã biết chuyện Đông Tuyết muốn

chọn lựa, thực sự sẽ không đến cầu thân sao? Ta vẫn bảo bà mối che dấu

việc này, còn chưa nói với Trần gia đâu.”

“Hiện tại phải lo lắng không phải chuyện

Trần Bình Phàm có tới cầu thân hay không, mà là Đông Tuyết có thế hay

không.” Vị Thiếu Quân cắn môi nghĩ nghĩ, “Nếu hôm qua lúc Đông Tuyết

tránh mưa thực sự đã xảy ra chuyện gì… kia, mọi chuyện có thể hỏng bét,

muội ấy so với Trần Bình Phàm kia còn cố chấp hơn nhiều.”

Nghe hắn nói như vậy, Hách Liên Dung cũng trở nên lo lắng, “Ta ngay mai sẽ hỏi muội ấy, hẳn là… hẳn là không có

chuyện gì đâu nhỉ? Chàng không phải cũng đã nói sao, Yên biểu muội cùng

Vệ Vô Hạ cũng ở đó.”

“Không phải chuyện gì nghiêm trọng đâu…”

Vị Thiếu Quân lấy tay che lại hai mắt nàng, “Ngày mai hỏi muội ấy sẽ

biết thôi, đừng quá để tâm, mau ngủ đi.”

Hách Liên Dung gật gật đầu, nghĩ mai dậy sẽ lập tức đến chỗ Vị Đông Tuyết hỏi rõ ràng, ai biết…

Sáng sớm hôm sau, Hách Liên Dung vừa thức dậy, còn chưa kịp gọi Đông Tuyết lại đây, liền có hạ nhân tới thông

báo, “Trần gia thư cục Trần công tử tới chơi, nói là phải thu hồi hồng

thiếp cầu thân, đã được quản gia mời đến Thiên phòng, chờ nhị thiếu phu

nhân đi qua.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 162
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...