Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 134

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vệ Vô Hạ hơi rướn mày một chút, Vị Thiếu Quân lắc nhẹ bức thư trong tay, không nhanh không chậm nhét lại vào phong thư: “Ngươi vừa nói sáng sớm

nay thư được gửi gấp đến, thương nhân bình thường không có cách nào thúc giục được quan phủ cho ngựa cấp bách gửi đến. Ta nhờ ngươi mang thư đến kinh thành chỉ mất tám ngày, không chỉ nhanh chóng có hồi âm lại mà

phản ứng của người trong cung cũng hoàn toàn như mong đợi, điều đó nói

rõ Cao công công tự mình nhận thư, làm việc hết công suất, cho dù cô ta

là sủng phi trong hậu cung, ta cũng không cho rằng đó là nhờ công trạng

của hơn một vạn lượng bạc.”

Đối với phỏng đoán của Vị Thiếu Quân, Vệ Vô Hạ không thừa nhận cũng

không phủ định, chỉ cười khẽ: “Đúng là thần thông quảng đại, Vị huynh

sao biết không phải là nhờ tác dụng của đống bạc kia?”

-Ta không phải thần thông quảng đại gì hết, là ngươi thần thông quảng đại.

Sắc mặt Vị Thiếu Quân hơi trầm xuống: “Ngươi tiếp cận chúng ta rốt cuộc là có mục đích gì?”

Vệ Vô Hạ vẫn không đổi sắc cười khẽ, ngâm nga một lúc mới trả lời: “Ta

đích thực có một số việc không thể nói rõ với Vị huynh, có điều làm

người ai chẳng có bí mật, ta với huynh quen biết nhau đều là ngẫu nhiên

tình cờ cả, với những việc giấu giếm Vị huynh, xin cho ta được cáo lỗi.

Còn về mục đích ư, kết thêm một người bạn nào có hại gì, nhất thiết phải nghiêm trọng đến như vậy hay không? Hơn nữa xem ra trước mắt việc Vị

huynh cần nhờ đến ta còn nhiều lắm.”

Vị Thiếu Quân nhìn hắn, bàn tay gõ nhẹ lên bức thư trên bàn, gật gật

đầu: “Ngươi đúng là rất có ích, có điều ta trời sinh lạnh bạc, không sợ

nợ người khác ân tình, nếu ngươi muốn đổi trác, nhờ vả gì ở ta thì mau

chết tâm đi.”

Vệ Vô Hạ phì cười: “Tại hạ xem trọng nhất là cá tính thẳng thắn của Vị

huynh, còn đáng quý gấp vạn lần so với những kẻ tiểu nhân giả dối.”

-Tâng bốc vừa thôi ông tướng.

Tuy nói vậy nhưng đối với lời nịnh hót của Vệ Vô Hạ, Vị Thiếu Quân cũng

thấy lâng lâng sung sướng, con người ai chẳng có chút hư vinh.

-Đúng rồi, Vị huynh chiều tối qua có gặp vị cô nương họ Mộ không?

Vị Thiếu Quân hừ cười gật gật đầu: “Sao thế? Lại bị ăn đòn hả?”

-Đương nhiên không rồi, ta chỉ đang nghĩ, cô ta có quan hệ họ hàng với

tuần phủ phu nhân, loại thiếu nữ có thân phận như vậy rất kiêu căng ngạo mạn, lại thấy cô ta dám nữ cải nam trang ban ngày ban mặt đến lầu xanh

đánh nhau giành hoa khôi, giờ lại giả trang nô tì trà trộn Vị phủ, chỉ

sợ là một đại tiểu thư vô pháp vô thiên, cô ta lại coi hai chúng ta như

kẻ thù. Sau này không biết sẽ còn xuất ra thủ đoạn gì nữa, theo tại hạ

thấy chúng ta vẫn nên sớm thông báo cho tuần phủ phu nhân biết, tương

lai cứ cho như có chuyện gì ngoài ý muốn chúng ta cũng còn có cửa biện

bạch.

- Này…này…này!

Vệ Vô Hạ vừa nói Vị Thiếu Quân vừa ngắt lời: “Nói cho đúng chút, cô ta

và ngươi gây thù chuốc oán với nhau, không phải là chúng ta. Hôm qua cô ả đến xin lỗi ta, còn tìm ngươi để báo thù, hoa đào nát của ngươi, đừng

có lôi ta vào chứ!”

Vệ Vô Hạ cũng chẳng cãi lại chỉ cười cười: “Nhưng theo như ta thấy, hứng thú của cô ta với huynh so ra còn hơn ta rất nhiều, hơn nữa cô ta dường như còn có chút hiểu lầm với tẩu tử. Chiều tối qua còn hỏi thẳng ta

chuyện của tẩu tử, đáng tiếc ta cũng không biết nhiều lắm, không thể

giải thích cho cô ta hiểu.”

- Đáng tiếc cái con khỉ!

Vị Thiếu Quân theo thói quen vò đầu bứt tai người trước mặt, trêu ghẹo

xong mới ý thức được đó là Vệ Vô Hạ, một người hắn không nghĩ sao có thể thân thiết với hắn liền bĩu môi: “Không được, cần phải chú ý một chút,

đúng rồi, không phải ngươi có quan hệ với quan phủ hay sao? Ngươi đi

đánh tiếng là được rồi, sớm đuổi cái con nhỏ tiểu thư đó đi.”

Vệ Vô Hạ cũng đành gật đầu: “Vậy cứ theo lời Vị huynh nói, ta liền đi

nghe ngóng xem sao đã, nếu tuần phủ phu nhân còn ở Vị thành, tất cả cứ

để Vô Hạ lo.”

- Yên tâm, không làm phiền ngươi nữa.

Vị Thiếu Quân nói rồi đi ra khỏi cửa: “Ta còn có việc, ngươi cứ tự nhiên.”

Vệ Vô Hạ cũng ra khỏi cửa nhưng đã chẳng thấy bóng dáng Vị Thiếu Quân

nữa, đang định nhanh chóng rời đi liền dừng bước chân quay đầu lại đi

vào phòng, đến bên cạnh hộp đựng ngọc của Vị Thiếu Quân liền mở ra lấy

lá bùa ba lớp xem một chút, nhẹ nhàng bóc tách. Đây chỉ là một lá bùa

cầu an rất bình thường, nếu cho chút bạc thì nhà chùa sẽ viết thêm tên

người cần xua đuổi tà ma quỷ quái, trong lá bùa này cũng có tên người,

lại không phải tên của Vị Thiếu Quân.

Vệ Vô Hạ chỉ hiếu kì vì sao Vị Thiếu Quân lại trân trọng lá bùa này đến

vậy, giờ mối hoài nghi đã sáng rõ, hắn ngẩng đầu vừa đúng lúc tầm mắt

rơi lên giường thấy chỉ có một bộ chăn đơn gối chiếc, Vệ Vô Hạ lại thêm

một chút tò mò, đôi vợ chồng này… xem ra có bí mật gì đây.

Lại nói Vị Thiếu Quân sau khi ra khỏi Thính Vũ Hiên liền nhanh chóng đi

tìm Hách Liên Dung, muốn đưa thư cho nàng xem, nhưng trong hoa viên lại

gặp được Vị Thiếu Dương, xem hướng đi dường như là đang muốn đến Thính

Vũ Hiên.

-Nhị ca.

Vị Thiếu Dương dừng bước: “Đệ đang muốn tìm huynh có việc.”

-Ta cũng có việc muốn tìm đệ.

Vị Thiếu Quân muốn bàn với hắn về việc trùng tu tửu lâu: “Có điều giờ ta cần đi tìm nhị tẩu của đệ đã, một lát nữa sẽ tìm đến đệ sau.”

Nghe mấy tiếng “nhị tẩu của đệ” nói rất trơn tru thuận mồm, Vị Thiếu

Dương cười khẽ, có lẽ không cần căn dặn huynh ấy cũng đã không còn nhớ

đến Bạch Ấu Huyên kia rồi, đó cũng là lẽ đương nhiên, Bạch Ấu Huyên đi

rồi, trong lòng của Vị Thiếu Quân đương nhiên chỉ có Hách Liên Dung.

-Nhị ca tìm nhị tẩu ư?

Vị Thiếu Dương do dự một lúc mới lấy cái túi nhỏ đeo bên hông đưa cho Vị Thiếu Quân: “Đây là đồ nhị tẩu lúc trước đi dạo cùng Hàn phu nhân có

đặt mua, tẩu ấy quên mất không lấy, Hàn phu nhân nhờ ta đưa cho nhị tẩu, dạo đó đệ bận quá nên quên mất, sáng sớm hôm nay mới chợt nhớ đến.”

Vị Thiếu Quân cầm lấy sờ sờ một chút liền biết là đồ trang sức, tiện tay giắt vào bên hông mình: “Đệ lát nữa đến Vị Tất Tri hả, một lúc nữa ta

sẽ đến gặp đệ sau.”

Ánh mắt của Vị Thiếu Dương cứ dừng mãi bên hông Vị Thiếu Quân, không nói một lời chỉ thở dài khe khẽ, sai đó mới ngẩng đầu nhìn Vị Thiếu Quân

cười khẽ: “Được.”

-Đúng rồi…

Vị Thiếu Quân vừa đi liền quay lại: “Cái tên họ Vệ kia, chỗ tiền đệ cho hắn mượn nhớ đòi hết lại đó.”

Vị Thiếu Dương cười phì một tiếng: “Đệ biết rồi.”

Vị Thiếu Quân vỗ vai Vị Thiếu Dương xong liền thoát cái biến đi đâu mất, nhưng hắn lại không thấy Hách Liên Dung trong đại sảnh, lật tung khắp

các viện lên mãi mới tìm được vợ yêu, hắn nâng bức thư như vật quý giao

cho nàng, khuôn mặt tràn ngập chờ đợi khen thưởng.

Hách Liên Dung vô cùng ngạc nhiên: “Nhanh đến vậy sao?”

Nàng mở thư ra xem một lượt, lại nhìn cái mặt đắc ý của Vị Thiếu Quân thì không khỏi bật cười: “May nhờ có chàng đó.”

Vị Thiếu Quân không biết xấu hổ gật gật đầu: “Sau này muốn làm gì cứ nhờ đến ta là xong ngay.”

-Chàng làm cách nào vậy?

Hách Liên Dung đối với tốc độ truyền đến như bay của lá thư này thì có

chút nghi ngờ, Vị Thiếu Quân nhún nhún vai: “Việc này nàng không phải

lo.”

Hách Liên Dung vẫn vô cùng hiếu kì, đang muốn hỏi tiếp liền thấy một

nhóm gia nhân chạy đến: “Thiếu phu nhân, đại tiểu thư đã về rồi, đang

đến chỗ của đại lão phu nhân.”

Hách Liên Dung giật mình hỏi lại: “Là ai vậy?”

- Đại tiểu thư…

Vị Thiếu Quân liếc Hách Liên Dung một cái tỏ rõ sự coi thường: “Đại tỷ của chồng nàng.”

Hách Liên Dung gật gật đầu, nàng cũng từng được nghe qua đại danh của vị này, cùng được gả đến một vùng với Vị Thủy Liên, nhưng từ đó cũng dễ

nhận thấy hai người này cũng chẳng thân thiết gì, đường xa như vậy cũng

không hẹn nhau cùng đi, còn đợi người kia đi trước người sau mới đến.

Vị Thiếu Quân dường như nhìn thấu tâm tư Hách Liên Dung: “Đại tỷ vốn

muốn cùng nhị tỷ quay về nhưng cũng phải được nhị tỷ đồng ý mới được,

hai người bọn họ, một người khinh nghèo, một người yêu phú quý, chỉ cần

có tiền có quyền, bọn họ sẽ đội lên đầu ngang như mẹ mình mà sùng bái.”

Hách Liên Dung phiền muộn trong lòng, đó chẳng phải nói bà chị này yêu tiền lắm sao: “Chàng không thích tỷ ấy hả?”

-Có cái gì mà thích hay không thích, khi tỷ ấy xuất giá ta vẫn còn bé xíu, từ trước đến nay cũng chẳng qua lại nhiều.

Vị Thiếu Quân đi cùng Hách Liên Dung được nửa đường liền đổi hướng đến

Vị Tất Tri tìm Thiếu Dương. Hách Liên Dung tiếp tục đến chỗ đại lão phu

nhân liền thấy một nha hoàn lạ mặt đứng trước cửa, dáng vẻ không giấu

nổi sự bơ phờ mệt mỏi thì biết là người của Vị Xuân Bình, liền cho Bích

Liễu an bài đi nghỉ ngơi một chút, lại phái người đến các viện thông báo rồi mới ung dung bước vào trong phòng.

-Bà nội.

Hách Liên Dung vừa bước vào phòng liền chào môt tiếng, đồng thời liếc

nhìn một vòng đúng lúc thấy một vị phu nhân đầu búi tóc cao đang đứng

quay lưng về phía mình,trên người mặc xiêm y đỏ lộng lẫy, trên áo thêu

đầy hoa bướm sống động, vô cùng nổi bật. Lúc đó nàng ta đang xem xét một cái bình trong phòng, một lúc sau mới đặt xuống nói với lão phu nhân:

“Cái bình này chỉ là đồ tầm thường, bà nội nên sớm đổi cái khác đi,

không phù hợp với thân phận chúng ta.”

Lão phu nhân cũng chỉ nghe mà không trả lời lại, vẫy tay gọi lại: “Cháu

uống chút trà đi, chẳng biết nhìn đến ai, chỉ chăm chăm xem đồ thôi.”

Lời này của lão phu nhân khiến Vị Xuân Bình không hài lòng lắm, nàng ta

vừa quay người lại thì gặp Hách Liên Dung, trước tiên khẽ cười sau đó

mới nói với lão phu nhân: “Bà nội cũng biết vị thế của gia đình chúng

ta, đến cái bình tầm thường như này cũng bày biện, cháu cũng chỉ nhìn

xem một chút thôi.” Nàng ta nói xong lại quay về phía Hách Liên Dung,

thân mật hỏi han: “Đây có phải nhị đệ muội không?” (*nhị đệ muội: ý chỉ

em dâu, vợ của cậu em thứ hai.)

Nàng ta đánh giá Hách Liên Dung, Hách Liên Dung cũng nhìn nhìn đánh giá

nàng ta. Vị Xuân Bình tầm hai bảy, hai tám tuổi, thân người rất cao, kế

thừa làn da trắng tinh tế của Vị gia, cằm nhọn, hai mắt hẹp dài nhưng

không khiến người ta có cảm giác sắc bén, ngược lại đôi mắt biết cười

lại khiến người khác sinh ra vài phần cảm giác thân thiết.

Hách Liên Dung hành lễ: “Không biết đại tỷ trở về, đã để tỷ phải chờ đợi lâu rồi.”

Vị Xuân Bình vội vàng đỡ nàng dậy: “Không dám, không dám, nghe nói muội

là một quận chúa, cũng là người có thân phận cao quý, sao có thể hành lễ với kẻ bình dân như ta được.” Nàng vừa nói vừa thân mật nắm tay Hách

Liên Dung, hai người khách sáo với nhau đến nửa buổi, Vị Xuân Bình tấm

tắc khen ngợi: “Nhị đệ cũng thật có phúc khí, không ngờ cái tên tiểu tử

lông bông này lại lấy được một người vợ hiền thục đoan trang như muội.”

Những lời dễ nghe cũng khiến người ta yêu thích, Hách Liên Dung khiêm

nhường một hồi, ấn tượng đầu tiên về Vị Xuân Bình coi như cũng không tệ, đúng lúc đó Vị Thủy Liên từ ngoài bước vào, nhìn thấy Vị Xuân Bình cũng chẳng buồn chào hỏi gì, nhìn khắp bốn phía, xác định chỉ có mình Vị

Xuân Bình đến mới hơi nhíu mày hỏi: “Phiêu Phiêu đâu? Trong thư không

phải tỷ nói nó cùng đi đến đây sao?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Phu Bất Lương
Chương 134

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 134
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...