Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 183

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thiếu Dương trầm mặc thật lâu, “Nhưng như vậy sẽ không còn là Mộ Dung phiêu Phiêu.”

“Ai sẽ để ý? Ta ngay cả nhà cũng không có.” Mộ Dung Phiêu Phiêu dứt lời đi

nhanh hơn, rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt Vị Thiếu Dương.

Vị

Thiếu Dương có chút chần chừ nhưng rồi lại đuổi kịp, “Kỳ thật nàng không nhất định phải gả cho ta, chuyện tối hôm đó chúng ta đều rất rõ ràng.”

“Ngươi cũng không muốn thú ta?” Trong măt Mộ Dung Phiêu Phiêu nhiều hơn chút đùa cợt.

“Ta không muốn ép nàng.” Vị Thiếu Dương khẽ thở dài, “Không lâu nữa ta sẽ

nói với mọi người, buổi tối hôm đó, cả hai người chúng ta đều thanh

tỉnh, căn bản không phát sinh chuyện gì?”

“Ngươi sẽ không sợ ta đổi ý quấn quýt lấy Vị đại ca sao?”

“Nếu như nàng thật sự không sợ thương tâm.” Vẻ mặt Vị Thiếu Quân không chút

xao động, “Nhị ca tuy rằng có tiếng đào hoa, nhưng trong lòng huynh ấy

chỉ có mình nhị tẩu.”

“Ngươi cũng vậy sao?” Nhìn thấy mặt Vị

Thiếu Dương nháy mắt căng thẳng, Mộ Dung Phiêu Phiêu cười cười, “Ta

đoán, ta vẫn không hiểu vì sao ngươi lại từ bỏ Nghiêm cô nương mà bước

vào vũng bùn này, càng nghĩ, thì càng thấy đây là khả năng lớn nhất,

không thể nào bởi vì ngươi thích ta.”

“Phiêu Phiêu…”

“Chậm mất rồi.” Mộ Dung Phiêu Phiêu cười to hơn chút, cũng đã thấy được bóng

dáng trước kia. “Ta cho nhị tỷ ngươi xem qua chứng cứ.”

“Chứng cứ?”

“Ừ.” Mộ Dung Phiêu Phiêu chỉ chỉ nơi ngực. “Ta biết tỷ ấy rất hoài nghi.

Ngay tại trên người tạo chút dấu vết, làm cho tỷ ấy tưởng là… hôn ngân.”

Vị Thiếu Dương giật mình một chút, tai lập tức đỏ lên, Mộ Dung Phiêu Phiêu cảm thấy kinh ngạc, lặng lẽ hạ mắt, sau đó cười khẽ. “Đó là có một lần

ta tới tìm… nhị tẩu, đã từng nhìn thấy trên gáy tẩu ấy. Nam nữ trong lúc đó đều như vậy đi?”

Nhận thấy được vẻ giễu cợt của nàng, Vị Thiếu Dương nhẹ hắng giọng, rồi sau đó bật cười. “Ta chỉ hy vọng nàng không hối hận.”

“Tất nhất định sẽ gả cho ngươi.” Mộ Dung Phiêu Phiêu nhẹ giọng nói: “Ngươi không thích có người quấy nhiễu. Ta… cũng vậy.”

Vị Thiếu Dương nhìn vào trong mắt nàng, đám mây đen che phủ kia dường như

nhẹ tiêu tán, liền nhẹ nhàng cúi xuống, “Ta tiễn nàng trở về.”

Lại nói về Vị thiếu, từ lúc mọi người trong đại sảnh tan đi, Hách Liên Dung liền nhìn chằm chằm vào hắn, giống như đang hoài nghi điều gì.

“Làm sao vậy?”

“Chàng thực sự biết nơi cất bảo bối kia?”

Vị Thiếu Quân xem thường, “Sao có thể.”

“Nhưng nhị tỷ nói thực khẳng định a, còn không tiếc dùng mỹ nhân kế.”

Vị Thiếu Quân dừng bước, không có biện pháp nhìn nhìn Hách Liên Dung, “Ta vẫn nghĩ nàng không quan tâm đến chuyện đó.”

“Ta không quan tâm a.” Hách Liên Dung không được tự nhiên, cường ngạnh nói, “Hiện tại đang nói là chuyện bảo bối mà.”

“Ta thật không biết…” Vị Thiếu Quân sờ sờ cằm, “Nàng vì sao lại khẳng định

như vậy? Chẳng nhẽ ta lại biết điều gì mà chính ta cũng không biết?”

“Cái gì…” Hách Liên Dung ngoáy ngoáy lỗ tai, “Không bằng đến hỏi Mộ Dung

Phiêu Phiêu? Nàng ấy chắc chắn biết nhị tỷ vì sao lại khăng khăng khẳng

định chàng biết.”

Vị Thiếu Quân đột nhiên nghiêm túc lại, mang

theo kinh hỉ, “Thật tốt quá, tương lai Vị Tất Tri sụp đổ, chúng ta cũng

không chết, có thể trước lúc lâm chung để lại mật lệnh cho con cháu đi.”

Hách Liên Dung vỗ vỗ hắn, tuy rằng thực vui mừng vì hắn rốt cuộc nở nụ cười

trở lại, nhưng trong lòng vẫn cứ lo lắng, “Vị Tất Tri thật sự không tốt

sao?”

Vị Thiếu Quân thở dài thật dài, “Vị Tất Tri từ lúc ông nội sáng lập đến nay, năm mươi năm, cũng đến lúc.”

“A?”

“Biết số trời đã định a, hiện tại chính là tận mệnh, nghe theo số trời, muốn

nói tiểu tử Vệ Vô Hạ kia thật sự cay độc, ngay cả một con đường nhỏ cũng không chừa cho chúng ta.”

Nhắc tới Vệ Vô Hạ, trong lòng Hách

Liên Dung luôn có một nút thắt, cươi cười thật đạm, “Ta biết chàng cùng

Thiếu Dương không đến cuối cùng sẽ không từ bỏ đâu.”

Vị Thiếu

Quân cười cười, gật gật đầu, “Nhưng mà, hôm nay nghỉ, Vị Tất Tri bên kia bị đòi nợ nhiều lắm, cứ đóng cửa đã, ta cũng có cơ hội ở bên nàng, vẫn

cứ cảm thấy nàng mấy ngày nay không tốt lắm đâu, sắc mặt vẫn tái nhợt

không chút huyết sắc, buổi chiều tìm đại phu tới xem sao.”

“Ta

không sao.” Hách Liên Dung vội nói: “Đại phu nên tìm, nhưng là để đến

xem mạch cho bà nội, mấy ngày nay bà nội bị dày vò đến sắp hỏng rồi.”

“Trong lòng có việc có thể không dày vò sao?” Nhắc tới việc này, Vị Thiếu Quân cũng không có cách nào, “Cứ như vậy đi, buổi chiều tìm đại phu, cho

nàng cùng bà nội đều xem.”

Hách Liên Dung sợ Vị Thiếu Quân nhận ra được điều gì, cũng không từ chối nữa, đến lúc đó tìm cớ tránh đi là được.

Vốn Hách Liên Dung vẫn còn đang nghĩ chuyện này, liền nhìn Vị Thiếu Quân

bao giờ thì cho người đi tìm đại phu, bản thân sẽ trốn như thế nào, cũng không chờ Vị Thiếu Quân có hành động gì, một người đã đến khiến bọn họ

quên mọi an bài.

“Vệ Vô Hạ?”

Từ trong miệng Vị Quảng nghe

được cái tên này, Vị Thiếu Quân chạy như bay về phía đại sảnh, vừa chạy

vừa nói với Vị Quảng: “Bảo tam thiếu tới tiền thính đi, nhưng người khác từ từ mà đợi!”

Vị Quảng lên tiếng, mới nhìn Hách Liên Dung, “Nhị thiếu gia nói…”

“Chính là chỉ để Thiếu Dương đến, đừng để người của các viện khác đến.”

Vị Quảng lúc này mới sáng tỏ, vội vàng đi.

Khi Vị thiếu chạy tới tiền tính, Vệ Vô Hạ đang đứng khoanh tay đưa lưng về

phía đại môn, nhìn trong sảnh một bức tranh thủy mặc, hình như có chút

cảm khái.

Vị Thiếu Quân không chào hỏi, vào cửa, nhân tiện nói: “Ngươi không phải đến nói cho chúng ta biết ngươi muốn thu tay chứ?”

Vệ Vô Hạ cười khẽ nói, “Tất nhiên không phải.” Hắn quay đầu, nhìn từ đầu

đến chân Vị Thiếu Quân một lượt, “Không biết khí lực Vị huynh không

giống với người thường, hay tại hạ ra tay quá nhẹ, chỉ vài ngày ngắn

ngủi đã bình phục như cũ.”

“Đều là nội thương.” Vị thiếu khoanh hai tay trước ngực, “Có chuyện gì? Nói đi.”

Ánh mắt Vệ Vô Hạ lại thường thường nhìn ra ngoài cửa, Vị Thiếu Quân khoát

tay, “Ta không để bà nội lại đây, bất luận bà năm đó đã làm gì, hiện tại bà đã có tuổi rồi, không chịu được kích thích đâu.”

Vệ Vô Hạ lại trầm ngâm, “Tẩu tử thế nào?”

Vị thiếu hơi nâng cao mi, “Ngươi rốt cuộc tới để làm gì? Giải thích hay ăn năn? Ta còn chưa tính sổ với ngươi, ngươi cho dù đối phó với ta thì

thôi đi, cư nhiên ngay cả nữ nhân cũng không buông tha, ngươi có phải

nam nhân không!”

Sắc mặt Vệ Vô Hạ kém một chút, hắn quay đầu đi,

làm như đang nhìn bức tranh thủy mặc kia, lại như vô tình nói: “Sức khỏe tẩu tử tốt không?”

“Tin tức của ngươi thật linh thông.” Vị thiếu có chút bất mãn, “Muốn hay không tới thăm hỏi một lần a? Ngươi rảnh

nhưng mà ta không rảnh đâu!”

Thái độ của hắn khiến Vệ Vô Hạ có

chút ngạc nhiên, nghĩ lại cảm thấy đây là chuyện nằm trong dự đoán của

mình. Nếu người Vị gia ngay từ đầu không biết đến sự tồn tại của đứa

nhỏ, theo như tích cách của Hách Liên Dung, vô cùng có khả năng che dấu

chuyện này, “Vậy ta nói chính sự đi, ta muốn đem đồ cổ của Vị Tất Tri

trả lại cho các người.”

“Cái gì?” Vị thiếu tiến đến bên người hắn, nhìn kỹ, “Ngươi thực sự bị sét đánh? Điều kiện?”

Đối với việc hắn nói móc, Vệ Vô Hạ cũng không để ý, “Ta thay các ngươi bảo

toàn thanh danh của Vị Tất Tri, Vị Tất Tri từ nay về sau sẽ do ta tiếp

quản, ta muốn tất cả tài sản của các ngươi, kể cả từ đường Vị gia.”

Vị Thiếu Quân đứng thẳng dậy, trên mặt dần dần nghiêm túc, hơi căn cắn môi nghĩ nghĩ, “Ta còn nghĩ rằng ngươi muốn hủy diệt Vị gia chứ.”

“Lúc trước thì quả thực nghĩ vậy, chậm rãi nhìn những cố gắng vài thập niên

của Vị gia hóa thành một làn khói trắng, cho các ngươi nếm thử cảm giác, tư vị của chuyện dù cố gắng đến đâu cũng vẫn không đạt được.”

“Lúc trước? Hiện tại thì sao?”

“Hiện tại ta đổi ý rồi.” Vệ Vô Hạ nhẹ nhàng thở ra, “Ta nghĩ giấc mộng lớn

nhất của cha ta là nhận tổ nhận tông, người cũng sẽ không hy vọng sản

nghiệp Vị gia sẽ bị hủy trong chốc lát, vốn ta cũng tốn nhiều công sức,

về phần ngươi cùng Thiếu Dương, đều là nhân tài, có thể tiếp tục làm

việc ở Vị Tất Tri, nhưng thân phận sẽ khác đi, làm tốt có lẽ sẽ thăng

chức cho các ngươi làm chưởng quầy cùng nhị chưởng quầy.”

Vị Thiếu Quân bật cười, “Nghe qua thật sự là… tiền đồ sáng lạng.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 183
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...