Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hách Liên Dung càng nghĩ càng mâu thuẫn.

Cả người nàng dường như chìm hẳn vào suy nghĩ vớ vẩn của mình, chờ nàng

phục hồi tinh thần lại, bên ngoài trời đã tối.

Haiz? Không ai tới bắt gian phu dâm phụ.

Tâm Hách Liên Dung nhảy nhót một chút, như vậy xem ra, như vậy lời Vị

Thiếu Dương nói là thật, hắn nói ở Vị gia toàn bộ do hắn định đoạt,

không ai dám quản hắn, đương nhiên cũng sẽ không người dám quản chuyện

hôm nay.

Đang lúc Hách Liên Dung nghĩ mình may

mắn, lại có người đẩy cửa phòng bước vào, là một nha hoàn áo xanh

mang theo hai lục y nha hoàn khác vào phòng.

Hách Liên Dung hoảng sợ, vẫn không hề

nhúc nhích tại nguyên vị trí nhìn các nàng, sợ các nàng là tới bắt gian

phu, ai ngờ các nàng lại hành lễ “ Nhị Thiếu phu nhân.”

Hách Liên Dung lúc này mới buông xuống sợ hãi, thế nhưng ít nhiều cũng có chút xấu hổ, sự kiện cưỡng hôn kia

cũng là rất nhiều người nhìn thấy a, còn có vài nha đầu mặc thanh mặc

lục

Nha hòa áo xanh cầm đầu kia thấy

Hách Liên Dung bất động tại chỗ thì cười khẽ tiến lên hầu hạ nàng

cởi bỏ hỉ phục: “ Hầu gái Bích Liễu là nha hoàn nhất đẳng hầu hạ nhị

thiếu gia, nhị thiếu phu nhân sau này có chuyện gì cứ sai bảo nô

tỳ.”

Bích Liễu bộ dáng chừng hai mươi tuổi,

không cao lắm, dáng vẻ cũng coi như thanh tú, nói năng tuy nhanh

nhảu nhưng vẫn có thể làm cho người ta nghe được rõ ràng, đôi mắt to

linh động nhìn rất có cảm tình.

Thay hỉ phục xong, Bích Liễu sai hai lục y nha đầu kia đem tới chậu nước cho Hách Liên Dung rửa mặt, còn mình thì

trải lại chăn giường, song quay đầu lại hướng Hách Liên Dung nói: “Nhị

thiếu gia buổi tối chỉ sợ sẽ không trở lại, thiếu phu nhân cũng đừng

đợi nữa, nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai còn phải đi tiếp lão phu nhân

cùng các vị phu nhân.”

Các vị….phu nhân ? Hách Liên Dung trầm

mặc, nghe Bích Liễu nói như vậy vẫn là nhịn không được hỏi: “Tổng cộng

có bao nhiêu vị phu nhân? Hôm nay lúc bái đường tựa hồ chỉ có một vị

phu nhân nhận quà tặng, một vị khác là lão phu nhân đi?”

Vị lão gia năm năm trước tạ thế, cho nên Hách Liên Dung hôm nay phải đi bái bà nội cùng một bà mẹ chồng

“Hôm nay ở đại sảnh chính là đại phu

nhân, ngoài ra còn có nhị phu nhân cùng tam phu nhân, mẹ ruột nhị thiếu

gia là nhị phu nhân……”

Bích Liễu nói đến đây liền dừng lại một

chút, Hách Liên Dung cũng hiểu được. Nói trắng nhị phu nhân chính là

tiểu thiếp. Trường hợp kiểu này cũng là tự nhiên trong cổ đại thôi.

“Có bao nhiêu thiếu gia cùng tiểu thư

trong phủ?” Hách Liên Dung tận lực hỏi. Kỳ thật nàng hiện tại chính là

muốn hỏi tên chết tiệt Vị Thiếu Dương rốt cuộc là vị đại nhân nào trong

nhà.

“Vị phủ có bốn vị thiếu gia, bốn vị tiểu

thư. Còn có một vị biểu tiểu thư. Là cháu gái của đại phu nhân.” Điều

Bích Liễu vừa nói làm cho tai Hách Liên Dung ù ù cạc cạc.

“Bích Liễu hiện tại nói thiếu phu nhân

cũng không nhớ được hết . Chờ ngày mai đến gặp mặt mọi người sau

đó từ từ nhớ cũng không muộn.”

Xem Bích Liễu có ý tứ chấm dứt đề tài,

Hách Liên Dung nuốt khan. Vẫn là không nhịn được hỏi tiếp: “Vậy… Vị

Thiếu Dương…… là ai?”

“Là tam thiếu gia.” Bích Liễu cười nói:

“Thiếu phu nhân mới đến Vân Trữ được mấy ngày nhưng cũng nghe qua danh

tiếng của Tam Thiếu gia?”

“Tam……” Đó không phải là em chồng nàng

sao?…… Nàng không phải là nhị tẩu hắn sao?…… Hách Liên Dung nghĩ ngợi

mà buồn bực muốn chết.

Bích Liễu không cảm giác được sự khác

thường của Hách Liên Dung, tiếp tục nói: “Có điều nhị thiếu gia cùng

tam thiếu gia ở Vân Trữ đều là nhân vật nổi danh, hiện tại nhị thiếu gia thành thân, tương lai sẽ càng nhiều người đến muốn cầu thân

cùng tam thiếu gia.”

“Cầu thân với hắn?” Hách Liên Dung

thật muốn nhìn xem rốt cuộc là mắt ai bị mù, cái loại dám xuống tay với cả nhị tẩu, biến thái như vậy mà cũng đổ xô muốn cầu

thân hay sao?

Bích Liễu thấy Hách Liên Dung ngạc nhiên thì cười khẽ: “Tam thiếu gia chính là nhân vật xuất sắc như vậy,

trước đây bà mối kéo đến phía cổng chính Vị gia cũng rất nhiều nhưng Tam thiếu gia luôn khước từ nói muốn nhị thiếu thành thân

trước. Xem ra cũng sắp đến lượt tam thiếu.”

“Xuất sắc?” Hách Liên Dung bắt đầu hoài

nghi những điều Bích Liễu nói, rốt cuộc có nên tin hay không, thế nhưng ngẫm nghĩ lại gật gật đầu: “ Dung mạo đích thật rất xuất sắc.” Chính

là nhân phẩm không tốt!

“Tam thiếu gia không chỉ có dung mạo

xuất chúng, học thức phẩm hạnh đều là nhất, hiện tại tiếp quản hơn

phân nửa việc làm ăn của Vị gia chính là tam thiếu gia, thậm chí còn

mở rộng phát triển hơn trước rất nhiều.”

Hách Liên Dung biết Vị gia là thương

nhân.Vị trí công cao chấn chủ không phải ai cũng đều gánh vác được,

cho nên tổ thượng của Vị gia sớm đã từ quan quy ẩn, nhưng bảo lưu lại

tước vị, hàng năm cũng có lấy bổng lộc của triều đình, sống qua ngày

cũng khá thoải mái. Thế nhưng cổ đại tập tước có quy định, mỗi một thế hệ truyền lại, tước vị tương ứng đánh xuống một bậc, bổng lộc cũng ít

đi, cho nên chỉ có thể mưu sinh bằng đường khác, đổi nghề thành thương

nhân, mà thế hệ này Vị thị thật sự trở thành thương nhân a, chính là Vị

Thiếu Dương!

Hách Liên Dung không nói gì, là Vị Thiếu

Dương ngụy trang quá mức thành công sao? Tất cả mọi người không phát

hiện hắn rất biến thái sao? vẫn là nói này anh tuấn có thừa còn phẩm

hạnh nhất lưu? Hắn có sao?

“Sự việc ban ngày các ngươi…… Đều thấy

hết?” Hách Liên Dung khó khăn mở miệng, nàng không phải muốn chứng

minh Vị Thiếu Dương nhân phẩm như thế nào, nàng chỉ muốn biết họ

đánh giá chuyện này ra sao

“Ban ngày……” Bích Liễu sửng sốt, sau đó

cười cười: “Không có gì, chúng nô đều xem vậy đã thành quen, nhị

thiếu phu nhân không phải xấu hổ.”

“Hả?”

Hách Liên Dung kinh hãi nhìn Bích Liễu

che miệng cười khẽ: “Nô tỳ còn tưởng rằng thiếu phu nhân ở Tây Việt,

việc này còn chưa là gì đâu.”

Hách Liên Dung dại ra lắc đầu không

ngừng, Tây Việt tuy rằng cởi mở nhưng cũng không thoáng đến nông nỗi

này. Chị dâu em chồng, bọn họ cũng chấp nhận? Còn nói là đã

quen??

“Loại chuyện này…… Thường xuyên phát sinh?” Hách Liên Dung cảm thấy chính mình cũng không biết nói bất cứ cái gì nữa.

Bích Liễu hé miệng cười, cũng không trả

lời, Hách Liên Dung tựa như bị thái sơn áp đỉnh, dại ra hỏi câu cuối

cùng : “Vậy…… Lão phu nhân cùng các phu nhân…… Cũng không quản sao?”

“Lão phu nhân cùng các phu nhân đương

nhiên là không nhìn thấy, các vị ấy nhiều lắm chỉ là nghe thấy, cho nên cũng sẽ không…… Thiếu phu nhân? Nhị thiếu phu nhân?”

Hách Liên Dung khoát tay: “Không có việc gì, ta không sao.” Chỉ bị chấn kinh hoảng sợ.

Bích Liễu cười cười: “Không có việc gì là tốt rồi, nhị thiếu phu nhân nghỉ ngơi đi, sáng mai Bích Liễu lại đến.”

Hách Liên Dung gật gật đầu, nàng hiện tại chỉ lẳng lặng suy tư, hẳn là có hiểu lầm gì đó. Nhất định có!

Thời đại này tuy rằng không phải Đường,

Tống, Nguyên, Minh, Thanh nhưng tử tưởng phong kiến cũng vẫn vậy,

đương nhiên quan trọng nhất chính là Hách Liên Dung không muốn tin

tưởng chính mình lại bước vào một cái gia đình như vậy, cho nên, nhất

định có hiểu lầm!

Kiên trì giữ vững ý tưởng này, Hách Liên

Dung lúc này thật vất vả mới ngủ được, sau nàng lại làm một giấc mộng,

mộng Võ Tòng cùng Phan Kim Liên, nàng lập tức cảnh giác đứng lên, Võ

Đại Lang đâu? Choồng nàng đâu……

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...