Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 121

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thân thể

Hách Liên Dung căng thẳng, nhẹ nhàng từ chối, hai tay đặt trên vai Vị

Thiếu Quân, không biết là muốn đẩy hắn ra hay vẫn là kéo hắn tới gần. Lý trí Vị Thiếu Quân tại lúc bốn phiến môi nhẹ nhàng va chạm thì đã không

còn thấy bóng dáng tăm hơi, hơi thở tràn ngập hương vị ngọt ngào khiến

cho hắn chỉ còn biết liều lĩnh đoạt lấy.

Vị Thiếu

Quân hôn thật lâu, giống như càng đòi hỏi lại càng thấy không đủ vậy,

cho đến khi Hách Liên Dung không thở nổi mà quay mặt đi, Vị Thiếu Quân

mới tiện thể hôn lên vùng má tuyết trắng của nàng, khẽ liếm lỗ tai của

nàng, khiến cho Hách Liên Dung khẽ nức nở.

Tận tình

trêu đùa nàng, cho đến khi nàng cực kỳ bất an mà vặn vẹo thân mình giống như đang kháng nghị, Vị Thiếu Quân mới bằng lòng buông tha cho cái lỗ

tai của nàng, dọc theo cổ hướng xuống phía dưới, không còn cái gì mà cẩn thận với ôn nhu, kéo xuống xiêm y trên người nàng, gặm nhấm đầu vai của nàng, xương quai xanh nữa… Cuối cùng chuyển tới đỉnh núi đang ngạo nghễ của nàng.

Cách một

chiếc yếm mỏng manh, Hách Liên Dung chỉ cảm thấy một dòng điện lưu

truyền tới trước ngực, khuyến tán tới toàn thần rồi quay lại nơi bụng,

dẫn tới nàng bị châm lên một cỗ xúc động, hô hấp càng thêm khó khăn.

Nghe tiếng

than nhẹ động tình của nàng, Vị Thiếu Quân xoa một bên cao ngất còn

không thỏa mãn, tay lại ôm lấy một bên mềm mại khác, giống như đứa nhỏ

ham chơi tận tình chơi đùa, tại lúc Hách Liên Dung một lần nữa rên rỉ

thành tiếng, một lần nữa hôn lên đôi môi nàng, một tay đem đỉnh núi anh

châu trêu chọc càng thêm đứng thẳng, một tay đưa đến bên cần cổ của

nàng, cởi xuống nút buộc của yếm nàng.

Hình dáng

xinh đẹp hoàn toàn bại lộ ra ngoài, bàn tay phủ trước ngực Hách Liên

Dung rời đi khiến cho nàng hít thở dễ dàng hơn, tuy nhiên, một lát sau,

Vị Thiếu Quân lại một lần nữa phủ trên người nàng, hắn đã cởi bỏ xiêm y, thân thể trần trụi ép chặt trên người Hách Liên Dung, cùng nàng không

ngừng cọ xát, đôi môi lần nữa ngậm lấy một bên hồng anh, ngón tay thon

dài lặng lẽ trượt xuống, chạm tới nơi sâu thẳm giữa hai chân Hách Liên

Dung, tìm kiếm viên trân châu mẫn cảm nhất kia.

Hách Liên

Dung thở hổn hển, cắn môi dưới, hai chân gắt gao co lại một chỗ, không

cho ngón tay Vị Thiếu Quân tiếp tục tiến tới, “Không…”

“Thả lỏng,

ta sẽ không làm nàng bị thương.” Vị Thiếu Quân căn bản không biết chính

mình rốt cuộc đang nói cái gì, chỉ nghĩ dỗ dành nàng, để cho mình có thể tiến tới nơi thần bí kia nhanh hơn.

“Không….” Thanh âm kháng nghị của Hách Liên Dung lại lớn hơn chút nữa, hai tay che trước ngực, cuộn tròn người lại, “Chúng ta…”

“Liên

Dong….” Vị Thiếu Quân cầm lấy cổ tay Hách Liên Dung bắt bọn nó rời đi,

môi khẽ tiến tới chỗ mềm mại mẫn cảm trước ngực nàng. Ngực Hách Liên

Dung khẽ run rẩy, thân mình lại khẽ rướn lên, nhưng vẫn cắn chặt môi

dưới, không để bản thân thoát ra tiếng rên rỉ.

“Đừng cự

tuyệt ta.” Vị Thiếu Quân lôi kéo tay Hách Liên Dung tiến tới phần thân

dưới của mình, để cho nàng có thể cảm nhận xu thế hiện tại của mình, cúi người nói bên tai nàng, “Không chỉ mình nàng trúng mị dược, ta cũng

nhịn không nổi.”

“Không…”

Hách Liên Dung khóc lên, muốn rút tay lại, lại bị Vị Thiếu Quân giữ lại, bắt ép dừng ở nơi nóng rực kia. Cho đến khi thế tấn công của hắn một

lần nữa xuất hiện, cường ngạnh chen vào giữa hai chân Hách Liên Dung.

Đầu ngón tay luồn vào trong tiết khố, chạm được vào một nơi mềm nhắn ấm

áp.

“Không!” Hách Liên dung rốt cuộc hét lên một tiếng. “Vị Thiếu Quân, chúng ta…. Không thể!”

Hách Liên

Dung lúc trước dù là rên rỉ hay nhẹ khóc cũng rất mơ mơ hồ hồ, đột nhiên lại quát lên như vậy, dọa cho Vị Thiếu Quân hoảng hốt. Hắn nâng mắt

lên, đối diện với hai mắt đang mở to của nàng, thần trí rất thanh tỉnh,

đâu có chút vẻ mê mang nào?

Vị Thiếu

Quân kinh ngạc không thôi, dừng lại tất cả động tác. Hách Liên Dung đã

cầm lấy xiêm y ngồi sụp xuống, cúi đầu ôm trước ngực, thân mình run rẩy. “Thực xin lỗi.”

“…..A?” Tay Vị Thiếu Quân kéo lấy nàng, “Nàng làm sao vậy?”

Hách Liên

Dung nghiêng người tránh khỏi bàn tay Vị Thiếu Quân, cúi đầu. Bộ dáng

rất giống như đang ảo não vì đã làm sai chuyện gì vậy. “Ta không uống

nhiều rượu như vậy đâu.”

“Gì cơ?” Vị Thiếu Quân không có nghe rõ.

“Ta không

uống nhiều rượu như vậy!” Hách Liên Dung nhắm mắt lại lớn tiếng nói: “Bà nội chính thức để ta trở thành đương gia, ngày mai ta còn phải phát

biểu trước mặt hạ nhân trong phủ, sao có thể cùng Kim Bảo uống nhiều

rượu như vậy! Trừ bỏ ba chén lúc đầu, số rượu sau đó phần lớn đều bị ta

nhổ vào trong tay áo.”

“Cho nên….

Nàng cũng không có bị trúng mê dược đến mức thần trí không rõ?” Vị Thiếu Quân rốt cuộc tiêu hóa được lời của Hách Liên Dung.

“Vân thực

tỉnh táo.” Hách Liên Dung cũng không dám ngẩng đầu, trời mới biết nàng

tự dưng phát điên cái gì, vốn định giả say tránh Tiền Kim Bảo, không thể ngờ rằng lại nghe thấy lời của bọn họ nói với Vị Thiếu Quân. Tuy nói có bọn họ ở đây không tiện đột nhiên tỉnh táo lại, nhưng sau khi bọn họ

rời đi nàng không lập tức nói với Vị Thiếu Quân, thậm chí còn ỡm ờ mượn

rượu giả điên, mặc hắn giở trò với mình không nói, bản thân mình lại có

thể đắm chìm trong đó, không thể tự thoát ra được.

“Cho nên…”

Vị Thiếu Quân đột nhiên tiến lại gần, nâng mặt nàng lên. Hách Liên Dung

nào dám nhìn vào hắn, nhanh chóng nhắm chặt hai mắt, nghiêng đầu tránh

đi, “Thực xin lỗi.”

“Cho nên nàng vừa rồi phản ứng nhiệt tình như vậy cũng là sự thật?”

Trong đầu

Hách Liên Dung nổ “oanh” một tiếng, toàn bộ khuôn mặt đều bị thiếu cháy, Vị Thiếu Quân nhẹ nhàng nâng lên khóe môi, khẽ liếm lỗ tai của nàng,

“Thầm nghĩ, để chúng ta cùng không thất vọng… hay làm cho xong luôn đi,

Liên Dong, ta thật rất muốn nàng.”

Hắn nói

xong, bàn tay khẽ nắm lấy sau đầu nàng, bắt buộc nàng nhìn mình, không

hề nói nhiều, hôn lên môi nàng, một tay kia chui vào trong ngực nàng,

khẽ mân mê hai khối mềm mại của nàng.

Hách Liên

Dung phát ra một tiếng thở gấp, tay lẫn chân đều muốn đem hắn đá văng

đi, lại bị Vị Thiếu Quân áp chế, mắt thấy hắn muốn tiến thêm một bước

nữa, Hách Liên Dung vội la lên: “Ngươi không phải nói loại chuyện này

chỉ có thể làm cùng người mình thích sao? Hôm nay vốn là tới chúc mừng

Bạch cô nương, ngươi lại cùng ta làm loại chuyện này, trong lòng ngươi

không cảm thấy áy náy với Bạch cô nương hay sao?”

Vị Thiếu Quân dừng lại, hít một hơi thật sâu.

Hách Liên

Dung nghĩ hắn cuối cùng cũng thức tỉnh, nghiêng đầu cắn môi dưới, “Vừa

rồi là ta không đúng, ta cũng không biết vì lẽ gì lại để bản thân buông

thả như vậy, tuy nhiên ta không phải nghĩ muốn phá hoại tình cảm của

người cùng Bạch cô nương, ta chỉ là…. Ta chỉ là….”

Hách Liên

Dung suy nghĩ thật lâu, cũng không muốn thay mình biện hộ bất cứ điều

gì, gấp đến nổi bật khóc, “Tóm lại ngươi muốn làm thì cũng đi tìm Bạch

cô nương làm đi.”

“Liên

Dong.” Vị Thiếu Quân tuy nói không có động tác tiếp theo, nhưng cũng

không buông Hách Liên Dung, vẫn như cũ bám chặt lấy người nàng, “Ta nói

rồi, loại chuyện này chỉ có thể làm cùng người mình thích, cho nên loại

chuyện này ta không có làm cùng Ấu Huyên.” Thấy Hách Liên Dung giống như không nghe rõ, Vị Thiếu Quân lại nói lại lần nữa, Hách Liên Dung mới há hốc mồm, “Ai…. Ai tin….”

“Nàng có

thể đi hỏi nàng ấy.” Vị Thiếu Quân còn dị thường khẳng định. “Không sai, nàng ấy là nữ tử thanh lâu, ta bao nàng, hơn nữa một lần bao là hai

năm, nhưng ta chưa từng chạm vào nàng ấy.”

“Ai… Ai tin….”

“Bởi vì ta không thích nàng ấy, ta chỉ thưởng thức một phần cao thượng của nàng ấy, không hề liên quan tới tình yêu nam nữ.”

“Ai… Ai tin….” Hách Liên Dung lại lần nữa lặp lại câu nói ban đầu, chỉ là ngữ khí không còn quá khẳng định giống như lúc trước.

Vị Thiếu Quân hoàn toàn xem nhẹ lời nói của nàng, tiến lại gần nàng, thanh âm thật trầm, “Liên Dong, ta muốn cùng nàng làm.”

“Đừng….

Đừng náo loạn….” Hách Liên Dung đẩy hắn ra, lại bị Vị Thiếu Quân chế trụ hai tay, trước ngực đột nhiên hoang vắng, cảnh xuân vô hạn bại lộ trước mắt Vị Thiếu Quân, hai đóa hồng anh nhưng lại bị hắn nhìn chằm chằm mà

nở rộ, hai gò má Hách Liên Dung ửng hồng, vội quay mặt đi, toàn thân run rẩy, nhẹ giọng nói: “Đừng…. Đừng nhìn…”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Phu Bất Lương
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...