Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Phu Bất Lương

Chương 168

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau lúc đó, Hách Liên Dung cùng Vị Thiếu

Quân ăn ý, không ai nhắc lại việc này dù Vị Thủy Liên thường thường nói

đến, Vị Thiếu Quân lười cùng nàng nhiều lời, chỉ cần Hách Liên Dung hiểu được hắn, hắn nên chuyện gì cũng không để ý.

Vị Thủy Liên ý thức được ý đồ của mình bị người ta để ngoài tai, tất nhiên không phục, thường xuyên thao Mộ Dung

Phiêu Phiêu chạy tới chỗ lão phu nhân tố khổ. Lão phu nhân vốn cũng thấy việc này không ổn nhưng Mộ Dung Phiêu Phiêu không biết vì sao luôn mang bộ dáng không chút tinh thần, rốt cuộc khiến lão phu nhân buông tâm đề

phòng.

“Phiêu Phiêu là tiểu thư khuê các, bị

người ta đối đãi như vậy là vạn lần không ổn, lại bị nhiều người nhìn

thấy như vậy, bảo nàng mai này biết chốn đi đâu? Nhìn bộ dáng hiện tại

của nàng cũng thực làm cho người ta đau lòng… Thiếu Quân, cháu vẫn suy

nghĩ một chút đề nghị của nhị tỷ cháu, bình thê thì có sao, vẫn là A

Dung lớn nhất, cũng không ủy khuất nàng.” Lão phu nhân nói xong, Vị

Thiếu Quân cũng thật lâu không có phản ứng gì, liền nhìn về phía Hách

Liên Dung, “A Dung, cháu cảm thấy được không?”

Hách Liên Dung cười cười, “Tôn tức không có ý kiến.”

Chuyện này từ thủy tới chung, Hách Liên

Dung cũng không ở trước mặt mọi người nói ra câu trả lời thuyết phục,

tất cả đều vứt cho Vị Thiếu Quân giải quyết đi.

Cuộc chiến tình yêu chưa bao giờ là giữa

nữ nhân với nữ nhân, mà là nữ nhân cùng nam nhân, quan trọng hơn là, ai

có thể chinh phục nam nhân này, vậy kẻ đó chính là người chiến thắng.

Lão phu nhân thả lỏng tâm tình nhìn về

phía Vị Thiếu Quân, trên mặt Vị Thủy Liên cũng có chút tươi cười, Vị

Thiếu Quân lại nhìn chằm chằm Mộ Dung Phiêu Phiêu thật lâu không nói

được lời nào, “Ngươi liền cứ vậy mà muốn làm thiếp của ta sao?”

Câu nói này củ Vị Thiếu Quân không thể

nói là không tốt, Mộ Dung Phiêu Phiêu ngẩng đầu, mấy ngày qua, lần đầu

tiên nhìn thẳng vào mắt Vị Thiếu Quân, cắn chặt môi, “Ngươi đối với ta

làm ra chuyện như vậy, theo lý nên phụ trách.”

“Nếu ngày đó ôm ngươi vào là một hạ nhân đâu?”

“Nếu thật như vậy, ta cũng sẽ…”

Mộ Dung Phiêu Phiêu nói đến đây, liền

không nói tiếp, trong mắt lại bắt đầu có nước mắt lưu động, Vị Thiếu

Quân không chút thay đổi sắc mặt, nhìn chằm chằm nàng, vỗ thật mạnh lên

bàn, “Được! Tùy ý thành hôn!”

Vị Thiếu Quân nói vậy khiến cho Vị Thủy

Liên rốt cuộc mỉm cười. Sắc mặt Mộ Dung Phiêu Phiêu lại càng thêm tái

nhợt, giống như nàng vẫn chưa từng khỏe lại vậy.

Sau khi rời đại sảnh, Hách Liên Dung

không hỏi Vị Thiếu Quân câu nào. Vị Thiếu Quân cũng không giải thích. Đề tài giữa hai người vẫn dừng trên người Ngô thị. Mấy ngày này thái độ

của Vị Thiếu Huyên khác thường, trở nên hoạt bát, nói nhiều, tươi cười

cũng nhiều, mắt nhìn Ngô thị vẫn tràn đầy nhu tình, lại hơn vài phần

chắc chắn. Ngô thị đối với Vị Thiếu Huyên cũng không lại mắng khẽ không

kiên nhẫn, mỗi khi nhìn thẳng hắn, mười lần thì có tám lần đỏ mặt. Bộ

dáng không được tự nhiên kia thoạt nhìn quả thực so với bộ dáng trước

kia đáng yêu hơn nhiều lắm.

“Đại ca quả thực sinh mãnh. Hắn nói bọn

họ mỗi ngày đều…” Vị Thiếu Quân tiến gần bên tai Hách Liên Dung nói ra

con số, nói xong lại lắc đầu, “Ta còn phải cố gắng.”

Hách Liên Dung đỏ mặt, xoay qua… thấp giọng nói: “Ngươi cũng đâu kém a.”

Vị Thiếu Quân vừa lòng cười nhẹ ra tiếng, đáng muốn tiến qua chiếm chút tiện nghi, chợt nghe phía sau có người

gọi hắn. “Nhị ca.”

“Thiếu Dương? Có việc?”

Vị Thiếu Dương gật gật đầu, rồi lại nhìn Hách Liên Dung không chịu mở miệng.

Hách Liên Dung hiểu chuyện rời đi, trước khi đi nói với Vị Thiếu Quân, “Việc kia, nhớ nói rõ.”

Vị Thiếu Quân gật gật đầu, “Biết rồi.”

Tiễn bước Hách Liên Dung, Vị Thiếu Dương mới mở miệng, sắc mặt cực trầm, “Huynh thực sự muốn kết hôn với Mộ Dung Phiêu Phiêu?”

Vị Thiếu Quân từ chối cho ý kiến, nhún nhún vai, “Đệ tìm ta liền về chuyện này?”

“Đúng, huynh hẳn nên cự tuyệt.”

Vị Thiếu Quân hơi nâng mi, “Đệ cũng thấy đấy, ta cũng đã cự tuyệt tới tám trăm lần, nàng ta vẫn cứ lại đây.”

“Cho nên huynh liền thú nàng ta? Chịu trách nhiệm?”

“Thực tế ta cũng thực sự bế nàng ta…” Vị Thiếu Quân đột nhiên có hứng thú, “Như thế nào? Đệ không hy vọng ta thú nàng ta?”

“Huynh không thể thú nàng ta.”

Vị Thiếu Dương trảm đinh tiệt sắt khiến cho Vị Thiếu Quân bật cười, “Ta không thể thú nàng ta? Ai có thể? Đệ?”

“Tóm lại không thể là huynh.” Nhìn vẻ mặt của Vị thiếu, Vị Thiếu Dương cũng trở nên bực bội, “Huynh nên nhận thức rằng mình đã có thê, đối với nữ nhân khác nên kính nhi viễn chi (đứng

xa mà nhìn), đối nàng… đối với gia đình này phụ trách.”

Vị Thiếu Dương mặc dù lập tức sử lại khẩu khí, nhưng cũng đủ khiến Vị Thiếu Quân nghe ra. Một lúc lâu không nói,

sau đó mởi mở miệng, thái độ cực không kiên nhẫn, “Gia của ta cũng không mệt đệ quản.”

Vị Thiếu Dương cũng mất kiên nhẫn, mang theo chút đùa cợt, đáy mặt lại tràn ngập kiên định, “Lại thú một nữ nhân về giữ gìn?”

Vẻ mặt Vị Thiếu Quân lạnh dần, “Vậy đệ muốn thế nào?”

“Ít bởi vì mấy cái loại lý do vô căn cứ

này làm chuyện ngu xuẩn, bên cạnh huynh đã có nữ nhân tốt nhất, không

cho phép huynh lại tổn tương nàng.”

“Chuyện của chúng ta không cần đệ quản!” Vị Thiếu Quân nói, “Nói xong?”

Hắn không đợi câu trả lời đã xoay người

bước đi, Vị Thiếu Dương ở phía sau hắn xiết chặt nắm tay, “Nếu huynh bởi vì từng ôm Mộ Dung Phiêu Phiêu sẽ phụ trách, như vậy… ta từng hôn nàng, nên phụ trách thế nào?”

Vị Thiếu Dương còn chưa nói xong liền bị

Vị Thiếu Quân đánh một quyền lên mặt, lảo đảo bước về phía sau, lại lập

tức bị hắn túm cổ áo.

“Ta chỉ biết ngươi…” Vị Thiếu Quân hung

hăng đẩy Vị Thiếu Dương ngã trên đất, “Nàng là nhị tẩu của ngươi! Nhớ rõ sao? Là ngươi tự tay đem nàng đến bên ta!!!”

“Huynh làm sao biết… ta hối hận thế nào!” Vị Thiếu Dương lau lau hai má bị đánh, đứng dậy, trong mắt không có một tia do dự, “Nghe này, nếu huynh lại khiến nàng thương tâm, ta sẽ không

cho huynh cơ hội nữa.”

Vị Thiếu Dương đi rồi, Vị Thiếu Quân cắn

chặt hàm răng, đột nhiên nhấc chân ngoan tuyệt đá lên thân cây bên cạnh, một nhát này khiến cho không ít lá cây rụng xuống, lại cảm thấy lửa

giận trong lòng không chút giảm bớt, ngược lại càng thêm mãnh liệt.

Vào ban đêm, Vị Thiếu Quân ôm Hách Liên

Dung liều chết triền miên, lấy thủ đoạn kịch liệt chưa từng có khiến

Hách Liên Dung khóc lóc cầu xin, cũng không thấy hắn có ý muốn dừng lại, giống như bị ma làm, trong miệng cứ thấp giọng lặp đi lặp lại một câu,

“Nàng là của ta, Liên Dong… Nàng là của ta…”

Hách Liên Dung lần đầu tiên vì thân thể

đau nhức mà nằm trên giường cả ngày, trải qua vô số lần cực hạn, thân

thể mềm oặt không thể dậy nổi một chút khí lực, lười nhác chỉ muốn ngủ.

Vị Thiếu Quân không giống như trước đây,

sáng đi Vị Tất Tri, mà vẫn ở cùng nàng, thay nàng vệ sinh thân thể, rồi

đem nàng ôm vào trong ngực.

“Thực xin lỗi… Thực xin lỗi.”

Hách Liên Dung nhu thuận cười cười, cũng

không trách cứ hắn đêm qua kịch liệt cuồng dã, chính là nhẹ nhàng tiến

vào trong ngực hắn, đầu ngón tay vuốt ve hình săm hoa đào nơi sườn hắn,

rồi đi tới đóa hoa tinh tế phía sau lưng, “Không cần giải thích, ta là

của chàng, chính là của chàng.” (ô, tự dưng nói về chi tiết hình săm hoa đào này khiến mình nhớ Tamaki ghê ghớm, có ai đọc truyện “6 chàng trai

và 1 cô gái” không? Mình cực thích nhân vật Tamaki trong đó, hơi ngốc

ngốc nhưng mà thực ra thông minh lắm hắc hắc. Ak, anh ý cũng từng xăm

hoa (anh) đào, mang tên “cơn lốc hoa (anh) đào”, hehe nghĩ lại mà muốn

cười >.

Vị Thiếu Quân hung hăn hôn nàng, “Liên Dong, ta yên nàng.”

Tim Hách Liên Dung đập thật nhanh, nhìn vào con ngươi hắn, nhìn thấy muôn ngàn ánh sao sáng ngời, “Chàng nói gì?”

Vị Thiếu Quân lại nói ba chữ kia, nắm lấy tay nàng, cắn cắn đầu ngón tay, “Mỗi lần nàng đều viết chữ sau lưng ta, đoán lâu như vậy, cũng nên đoán được, vị phu tử này của nàng, dạy chữ

sai.”

Hách Liên Dung cười khẽ, cười cho đến khi không thể kiềm chế được.

Nàng viết là chữ giản thể, cũng chỉ một chữ “Yêu” lại khiến cho hắn mơ hồ lâu như vậy.

“Rốt cuộc vì sao lại khiến chàng tối

qua…” Nghĩ đến hôm qua khi bản thân kêu khóc cầu xin tha thứ, Vị Thiếu

Quân vẫn không ngừng liều chết xông tới, mang đến cho nàng một loại thể

nghiệm cực hạn khác, hai gò má Hách Liên Dung ửng đỏ.

Vị Thiếu Quân cũng không muốn nhắc tới nguyên nhân, ôm chặt nàng, “Vì sao không hỏi ta chuyện muốn tổ chức hôn lễ?”

Hách Liên Dung nghĩ nghĩ, “Ta tin tưởng chàng sẽ không khiến ta thương tâm khổ sở.”

Trong mắt Vị Thiếu Quân lập tức tràn ngập quang hoa, cười cong cả mi, nhẹ gật đầu, “Ừm.”

Hắn biết Hách Liên Dung thiếu nhất là cảm giác an toàn, cho nên mới phải một lần lại một lần muốn hắn xác định

tâm ý, một chút việc nhỏ hắn không lưu tâm cũng sẽ khiến nàng nảy sinh

nghi ngờ, đến bây giờ khi ai cũng cho rằng nàng sẽ vô cùng tức giận,

Hách Liên Dung lại cho hắn một khoảng không tự do rộng lớn như vậy.

Không khóc nháo, cũng không truy vấn, chỉ tại lúc hắn tâm phiền ý loạn,

nắm chặt tay hắn, nói với hắn, bản thân tin tưởng hắn; tại lúc hắn tác

cầu vô độ không chút ôn nhu mà cố gắng hùa theo ý hắn; khi hắn thầm nói

những lời yêu thương… ở trên lưng hắn viết lên văn tự bao hàm biết bao

tâm ý. Thì ra, nàng không phải chưa từng nói, chỉ là xấu hổ không dám

nói thôi.

Nữ nhân như vậy, bảo hắn sao có thể không yêu?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu Phu Bất Lương
Chương 168

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 168
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...