Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 105

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phùng Viễn Sơn nhìn đôi mắt ướt át trong veo của cô, lòng khẽ rung động, anh cúi xuống, ghé sát vào, hôn nhẹ lên khóe mắt đỏ ửng của cô, "Còn mấy ngày nữa là đến hôn lễ của chúng ta?”

Bây giờ đã qua nửa đêm, Thẩm Vân Thư nhìn đồng hồ treo tường, trả lời, "Còn năm ngày nữa.”

Khóe môi Phùng Viễn Sơn cong lên một chút, "Sẽ nhanh thôi.”

Thẩm Vân Thư "ừm" một tiếng, rồi do dự nhìn anh, "Thật ra em có hơi hồi hộp.”

Phùng Viễn Sơn hỏi, "Hồi hộp chuyện gì?”

Thẩm Vân Thư suy nghĩ một lát, cũng không rõ mình đang hồi hộp chuyện gì, cô thành thật trả lời, "Không biết nữa, chỉ cần nghĩ đến hôn lễ, lòng em lại thắt lại, em cứ nghĩ ngày đăng ký kết hôn đã dùng hết sự hồi hộp của cả đời rồi.”

Đôi mắt đen của Phùng Viễn Sơn khẽ lay động, như hờ hững nói, "Ngày đăng ký kết hôn tại sao lại hồi hộp như vậy?”

Đầu óc Thẩm Vân Thư có chút mơ màng, lời nói vô tình cũng bị anh dẫn dắt ra, "Em sợ không chờ được anh.”

Ngón tay Phùng Viễn Sơn khựng lại.

Thẩm Vân Thư nhận ra mình đã nói gì, ngước mắt lên đối diện với ánh mắt anh.

Phùng Viễn Sơn vuốt những sợi tóc lòa xòa trên trán cô, hỏi nhỏ, "Sao lại nghĩ như vậy?”

Mí mắt Thẩm Vân Thư run lên, cô không có cách nào không nghĩ như vậy.

Hôn nhân là do cô nói muốn kết, cô muốn anh suy nghĩ kỹ trước khi đăng ký kết hôn, cũng sợ anh nghĩ quá kỹ, cuối cùng lại không đến, ngay cả khi không nghe những lời nói lộn xộn của người ngoài, cô cũng biết anh đồng ý kết hôn với cô không phải là một lựa chọn tốt, cô rót cho anh nhiều lời mật ngọt như vậy, chỉ là không muốn đến một ngày nào đó anh cảm thấy đồng ý kết hôn với cô là một quyết định sai lầm.

Phùng Viễn Sơn hôn lên môi cô, "Anh chưa bao giờ đưa ra quyết định khiến bản thân phải hối hận.”

Lòng Thẩm Vân Thư mềm nhũn, cô ôm lấy cổ anh, thì thầm nhẹ nhàng giữa môi anh, "Em cũng vậy.”

Phùng Viễn Sơn giữ eo cô kéo hai người ra xa một chút, nhìn chằm chằm vào mắt cô, "Cũng vậy là cái gì?”

Mặt Thẩm Vân Thư có chút nóng lên, cô nói nhỏ, "Anh là gì thì em là cái đó.”

Phùng Viễn Sơn như cười như không nhéo nhéo má cô, mỗi lần cô câu người đều vừa vặn móc đúng chỗ.

Thẩm Vân Thư bị anh làm cho ngứa, há miệng cắn vào lòng bàn tay anh, ánh mắt Phùng Viễn Sơn sâu thêm, Thẩm Vân Thư vội vàng buông anh ra, nhắm mắt vùi vào n.g.ự.c anh, trán cô tựa vào cằm anh cọ cọ, "Em buồn ngủ c.h.ế.t mất, phải đi ngủ thôi.”

Mỗi bước mỗi xa

Phùng Viễn Sơn cắn tai cô, "Em là giỏi nhất trong việc giả vờ ngoan ngoãn và chơi xấu.”

Lông mi Thẩm Vân Thư chớp chớp hai cái, giả c.h.ế.t không mở mắt, cuối cùng Phùng Viễn Sơn cũng không làm gì cô, ôm chặt cô, vỗ nhẹ vào lưng cô, Thẩm Vân Thư vốn đã rất mệt, chưa đến hai phút hơi thở đã trở nên đều đặn.

Phùng Viễn Sơn đợi cô ngủ an ổn, dịch người ra một chút, muốn xem đầu gối của cô, anh vừa cử động, cô đã rên lên một tiếng bất an, Phùng Viễn Sơn lại dừng động tác, tiếp tục vỗ vào lưng cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-105.html.]

Thẩm Vân Thư trong cơn mơ màng gọi một tiếng "Anh Viễn Sơn.”

Phùng Viễn Sơn cúi đầu nhìn cô, "Sao vậy?”

Thẩm Vân Thư vô thức lẩm bẩm trong giấc ngủ, "Em sẽ không trở thành gánh nặng cho anh đâu.”

Giọng cô mơ hồ, Phùng Viễn Sơn chỉ nghe rõ vài từ đầu, anh ghé tai gần cô hơn, dịu dàng dỗ dành, "Sẽ không cái gì?”

Thẩm Vân Thư không nói gì nữa, chỉ ôm chặt cổ anh hơn, Phùng Viễn Sơn cảm nhận được hơi ấm áp kề bên cổ, tay vẫn vỗ vai cô không ngừng, khóe môi khẽ nhếch lên, theo hơi thở của cô, cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

Lần tỉnh dậy tiếp theo là do tiếng chuông điện thoại di động làm phiền, Phùng Viễn Sơn nhíu mày tỉnh giấc, trong lòng đã không còn ai, anh nhìn đồng hồ, đã gần 8 giờ rồi, những người trong bữa tiệc tối qua đều là người lớn tuổi, lại có chút khó đối phó, anh đã uống không ít rượu, về nhà lại hoang đường cả nửa đêm, vậy mà ngủ thẳng đến tận giờ này.

Anh đưa tay lấy điện thoại di động trên tủ đầu giường, bấm nghe, vẫn chưa kịp nói, đã bị tiếng la ó từ đầu dây bên kia làm cho đau đầu, "Anh trai, anh kết hôn rồi!!!!”

Phùng Nhã Lâm còn cảm thấy giọng mình chưa đủ to, bây giờ cô nàng chỉ hận không thể chui qua dây điện thoại, trèo đến trước mặt anh trai, lay lay cánh tay anh mà hỏi lại một lần nữa rằng, anh đã kết hôn hơn một tháng rồi, vậy mà một đứa em gái như em lại đến bây giờ mới biết, còn có thiên lý nữa không, rốt cuộc em có phải em gái ruột của anh hay không?

Phùng Viễn Sơn thiếu kiên nhẫn nghe Phùng Nhã Lâm cáo buộc như s.ú.n.g liên thanh, anh vén chăn đứng dậy xuống giường, phòng của Tiểu Tri Ngôn cũng không có người, chăn màn được gấp gọn gàng, anh lại ra gian ngoài và nhà bếp tìm một vòng, trong sân cũng không thấy bóng dáng ai.

Anh tự hỏi không biết hai buổi sáng trước, khi cô dậy không thấy ai trong phòng, tâm trạng có trống rỗng như anh bây giờ không, sau này vẫn nên không để cô một mình trên giường mà tỉnh giấc.

Phùng Nhã Lâm đợi mãi không thấy anh trai trả lời nửa câu, cô nàng tưởng mình bị cúp máy, giận dữ nói, "Phùng Viễn Sơn, anh còn dám cúp điện thoại của em!”

Phùng Viễn Sơn lên tiếng hỏi, "Ai nói với em chuyện anh kết hôn?”

Phùng Nhã Lâm không ngờ anh vẫn còn nghe máy, giật mình, khí thế kiêu căng ban đầu lập tức xẹp xuống, cô nàng thì thầm, "Không ai nói cả, em tự nghe lén được.”

"Nghe lén từ đâu?”

Phùng Nhã Lâm chỉ là một con hổ giấy, làm sao chịu nổi sự truy hỏi như vậy, cô nàng lập tức kể lại chi tiết mình đã nghe lén từ đâu.

"Em có thể nghe lén từ đâu chứ? Hôm qua trời chưa sáng, bố đã gọi tài xế ra ngoài, chiều về lại nổi một trận lôi đình, em và mẹ đều không biết đã xảy ra chuyện gì cả, sáng nay em vừa dậy, nghe lén mẹ đang dò hỏi bố, lúc đó mới biết anh đã tiền trảm hậu tấu kết hôn rồi.”

Phùng Nhã Lâm nói xong lại thấy có gì đó kỳ lạ, "Chị dâu không nói với anh sao? Em nghe ý của bố thì hình như hôm qua ông ấy đã gặp mặt chị dâu rồi.”

Sắc mặt Phùng Viễn Sơn đột nhiên trở nên lạnh tanh, giọng điệu không thể hiện ra, chỉ nói, "Anh có việc, lát nữa sẽ gọi lại cho em.”

Phùng Nhã Lâm nhớ ra điều gì đó, vội vàng nói, "Chuyện này không liên quan gì đến chị Yến Đình đâu nhé, chắc chắn không phải chị ấy nói với bố đâu, em vừa nghe thấy mẹ gọi điện thoại mắng chị ấy ăn cây táo rào cây sung, biết chuyện mà không báo, bây giờ chị ấy chắc chắn đã đủ buồn rồi, anh đừng hiểu lầm chị ấy nữa.”

Phùng Viễn Sơn lạnh lùng nói, "Phùng Nhã Lâm, nếu em không nhắc thì anh cũng lười tính toán chuyện này với em, tiền mừng tuổi năm nay em đừng hòng lấy một xu nào, ăn cây táo rào cây sung chính là nói em đấy.”

Lòng Phùng Nhã Lâm chột dạ, lập tức cúp điện thoại, vừa nãy cô nàng kích động quá nên quên mất chuyện này, nếu không phải vì cô nàng, chị Yến Đình cũng không thể đến nhà máy của anh trai.

Trời đất chứng giám, lúc đó làm sao cô nàng biết anh trai đã có chị dâu rồi, chờ đến khi gặp chị dâu, cô nàng phải mách tội anh trai một trận, ai bảo anh giấu chuyện kết hôn kỹ như vậy, giấu người khác thì không nói, ngay cả cô nàng cũng giấu, lòng cô nàng đã tan nát hết rồi.

Không biết chị dâu có ăn được chiêu khóc lóc của mình không, dù sao thì anh trai nửa điểm cũng không ăn, cô nàng có khóc sưng cả mắt, anh trai cũng lạnh lùng vô tình không thèm để ý, hy vọng chị dâu là người mềm lòng, nếu không cô nàng thật sự không còn đường sống nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...