Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi tiếng pháo đón dâu vang lên trong hẻm, tim Thẩm Vân Thư không khỏi thắt lại, Tiểu Tri Ngôn và Tuế Tuế hào hứng chạy ra cửa, còn chị Thanh Huỳnh và bà bác Hoàng thì vội vàng tìm khăn voan đỏ để trùm lên đầu cô.

Mắt Thẩm Vân Thư chìm vào bóng tối, không nhìn thấy gì cả, tiếng tim đập mỗi lúc một lớn, vang dội bên tai. Tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc, tiếng người ồn ào và tiếng bước chân xôn xao càng lúc càng gần.

Tiểu Tri Ngôn cất cao giọng tường thuật trực tiếp tình hình bên ngoài.

"Dượng út ra khỏi xe rồi!"

"Dượng út vào sân rồi!"

Tiểu Tri Ngôn kích động hét lớn, rồi nói tiếp: "Dượng út sắp vào nhà rồi!!!"

Vừa hét cậu nhóc vừa cùng Tuế Tuế chạy vào phòng trong, sự bình tĩnh mà Thẩm Vân Thư đang cố gắng duy trì bị Tiểu Tri Ngôn làm cho càng thêm hoảng loạn.

Đám đông xúm xít tràn vào nhà, bên tai toàn là tiếng ồn ào, tiếng pháo ngoài sân vẫn đang nổ lách tách, ngón tay Thẩm Vân Thư không kiềm chế được mà run rẩy, lòng bàn tay đặt lên bộ áo cưới, muốn nắm lấy thứ gì đó để trấn an bản thân, nhưng lại sợ làm nhăn nó.

Cô không biết phải đặt tay ở đâu, một luồng hơi thở mát lạnh tiến lại gần, lòng bàn tay ấm áp của anh đặt lên mu bàn tay cô, nắm lấy tay cô và bóp nhẹ, như một lời an ủi thầm lặng.

Mặc dù Thẩm Vân Thư không nhìn thấy anh, nhưng trái tim đang rối bời, ồn ào như muốn vỡ tung khỏi lồng n.g.ự.c đã dần dần bình lặng lại, mọi thứ xung quanh dần xa mờ, thứ duy nhất cô cảm nhận được là hơi ấm từ lòng bàn tay anh.

Chị Thanh Huỳnh lại nói gì đó, cả căn phòng bùng lên tiếng hò reo náo nhiệt, anh đỡ eo cô, bế cô từ trên giường vào lòng. Thẩm Vân Thư vòng tay qua cổ anh, siết chặt hơn một chút.

Anh ghé vào tai cô, khẽ hỏi: "Đợi sốt ruột rồi?"

Thẩm Vân Thư định lắc đầu, nhưng rồi lại khẽ "ừm" một tiếng, cô tựa đầu vào vai anh, dụi nhẹ một cái, kìm lại dòng nước mắt nóng hổi không biết đã trào ra từ lúc nào.

Phùng Viễn Sơn cách lớp khăn voan đỏ tươi hôn nhẹ lên trán cô, rồi ôm cô chặt hơn.

Giữa sự ồn ào của căn phòng, hai trái tim từ từ hòa làm một.

Phùng Viễn Sơn bế cô ra ngoài, Thẩm Vân Thư không nghe thấy tiếng Tiểu Tri Ngôn, hơi sốt ruột quay đầu tìm cậu nhóc, mặc dù cô đã dặn dò cậu nhóc phải đi theo dì Thanh Huỳnh cả ngày, nhưng cô sợ đông người quá sẽ có chuyện xảy ra.

Phùng Viễn Sơn trấn an cô: "Tùng Hàn đang bế Tiểu Tri Ngôn, ở ngay phía sau."

Đôi tân nhân bước qua ngưỡng cửa ra ngoài, tiếng nhạc vui vẻ và tiếng pháo nổ cùng lúc vang lên, Tiểu Tri Ngôn được chú Tiểu Cố bế, hét lớn: "Dượng út đưa cô út về nhà thôi!!!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-120.html.]

Mọi người trong sân ồ lên cười lớn, mắt Thẩm Vân Thư lại ướt đi, nhưng khóe môi vẫn luôn cong lên, cảnh tượng này dường như đã từng xuất hiện trong giấc mơ của cô.

Phùng Viễn Sơn ôm cô thật chặt, mỗi bước đi đều rất vững vàng.

Nhà hàng lớn nhất thị trấn hôm nay không mở cửa cho khách ngoài, ông chủ Phùng đã bao trọn cả bốn tầng để đãi tiệc cưới, cách đây không lâu, Chu Thời Lễ cũng vừa tổ chức hôn lễ ở đây, nên không thiếu những người hiếu kỳ đem hai hôn lễ ra so sánh.

Có người nói: "Vẫn là ông chủ Phùng hào phóng hơn, bao là bao cả nhà hàng, nói về gia sản, nhà họ Chu vẫn còn mỏng lắm, tất cả đều dựa vào nhà vợ, thậm chí tiền tiệc cưới cũng là do nhà bố vợ chi trả thì phải."

Mỗi bước mỗi xa

Người bên cạnh nói: "Có thể khiến bố vợ vui vẻ chi tiền, đó cũng là bản lĩnh của Chu Thời Lễ. anh ta còn mời cả ông trưởng huyện đến làm chủ hôn, đây là lần đầu tiên ở thị trấn này đấy chứ. Ông chủ Phùng nói cho cùng cũng chỉ là một người làm ăn kinh doanh, không thể sánh được với người làm công ăn lương nhà nước được."

Chu Quế Ngọc quàng khăn đội mũ, bọc mình kín mít lẩn trong đám đông, nghe thấy lời của người kia, bà ta không khỏi gật gù. Từng câu từng chữ đều nói đúng ý bà ta, con trai bà ta cầm chén cơm sắt, sau này sẽ làm quan lớn, còn xa mới để Phùng Viễn Sơn với tới mà so sánh.

Bên cạnh đám đông có một chiếc xe màu đen đang đỗ, cửa sổ hạ xuống một nửa, Phùng Kính Phong ngồi ở ghế sau, vẻ mặt nghiêm nghị, ông ấy hỏi người ở ghế trước: "Cái thằng Chu Thời Lễ gì đó là ai?"

Tài xế Lão Vương nuốt nước bọt, cứng họng trả lời: "Chính là... người cũ của vợ Viễn Sơn..."

Mặt Phùng Kính Phong càng thêm u ám: "Cái thứ không ra gì đó mà cũng xứng để so sánh với con trai Phùng Kính Phong tôi sao?"

Chung Tình bị cơn gió lạnh thổi qua cửa sổ xe làm cho nửa người cứng đờ, bà ta run rẩy quấn chặt áo khoác, lẩm bẩm: "Con trai của Phùng Kính Phong ông à, người ta có nhận ông làm bố đâu? Chuyện lớn như hôn lễ mà còn chẳng mời ông ra mặt."

Phùng Kính Phong trừng mắt nhìn bà ta một cái, Chung Tình lẳng lặng ngậm miệng lại, lão Vương coi mình như không khí, không nói thêm một lời nào.

Những lời bàn tán bên ngoài vẫn tiếp tục.

Có người tò mò hỏi: "Không phải nói bố của ông chủ Phùng rất ghê gớm sao? Dù tình cảm bố con có không tốt, thì con trai kết hôn cũng phải đến để chống lưng chứ?"

Có người nói móc: "Chắc chắn là không vừa lòng cô con dâu này, nên mới không đến đấy chứ."

Phùng Kính Phong cười khẩy. "Tôi không vừa lòng là việc của tôi, có đến lượt các người bàn luận sao? Dù tôi có không vừa lòng, thì đó cũng là con dâu mà con trai tôi cưới về."

Có người tiếp lời người trước: "Ngay cả bố ruột cũng không đến, chắc là bên nhà họ Phùng không ai đến đâu, ông chủ Phùng mời nhiều người thật đấy, nhưng đa số là người trong nhà máy của anh ta, hồi đó Chu Thời Lễ chỉ bao một tầng nhà hàng thôi, nhưng khách mời đều là những nhân vật có tiếng tăm ở thị trấn và huyện. Giá trị của một bàn tiệc của anh ta phải bằng mười bàn ở đây, chỉ xét về quy mô của hôn lễ, bên ông chủ Phùng không thể nào sánh kịp với bên Chu Thời Lễ được."

Chu Quế Ngọc vùi miệng vào khăn quàng, không muốn người khác biết lời đó là do bà ta nói: "Đương nhiên là không thể so sánh được."

Lời của bà ta vừa dứt, phía sau đám đông bỗng truyền đến tiếng ồn ào, tiếng ồn ào càng lúc càng lớn hơn, những người phía trước quay đầu lại nhìn, chỉ thấy hơn chục chiếc xe chạy đến, lần lượt dừng lại trước cửa nhà hàng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...