Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 155

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tục ngữ có câu chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu lại đồn thổi ngàn dặm, chỉ trong một đêm, nhiều tin đồn đã lan truyền khắp thị trấn, đủ mọi lời đồn.

Tin được đồn nhiều nhất là ông chủ Phùng đã gây ra chuyện lớn, còn bị bắt đi, một người đàn ông trung niên, đội mũ nỉ và có hai hàng ria mép nhỏ, kể chuyện như một người kể chuyện dân gian dưới gốc cây liễu lớn, nghe có vẻ rất thuyết phục, cứ như lúc ấy ông ta có mặt tại hiện trường vậy.

Có người hoàn toàn không tin những lời bịa đặt này, phản bác rằng nhà máy của ông chủ Phùng vẫn hoạt động bình thường, buổi sáng còn phát tiền thưởng và quà Tết cho công nhân, mọi người đều có phần, phong bao tiền thưởng rất dày, quà Tết không chỉ có gạo, mì, dầu mà còn có cả thịt. Hiện tại có nhà máy nào có đãi ngộ tốt như vậy không?

Một người khác đồng tình, nói rằng buổi sáng, bà cụ Cố vẫn vui vẻ ra ngoài mua đồ, nếu ông chủ Phùng thật sự gặp chuyện, liệu bà cụ Cố còn có tâm trạng đó được không.

Một người bên cạnh liên tục gật đầu, lại nói, tôi vừa từ huyện về, thấy siêu thị của nhà họ Cố vẫn mở cửa bình thường, người đông như nêm cối, Lâm Tố Bình và Cố Đình Quân bận rộn không kịp thở, hai vợ chồng họ coi ông chủ Phùng như con trai ruột, nếu ông chủ Phùng bị bắt đi, họ đã sớm đóng cửa siêu thị và đi tìm người, tìm mối quan hệ rồi, làm gì còn thời gian bận rộn kiếm tiền.

Người đàn ông có ria mép không chịu thua, nói: "Em trai của vợ tôi, bố vợ của nó có mối quan hệ ở thành phố, ông ấy nói, có nhân vật lớn ở trên đã ra lệnh phải xử lý ông chủ Phùng. Lần này, nếu nhẹ thì nhà máy của ông chủ Phùng sẽ đóng cửa, tán gia bại sản, nợ nần chồng chất, nếu nặng thì vào tù vài năm cũng không phải là không thể, tôi lấy ria mép của tôi ra thề, nếu tôi nói một lời giả dối, trời giáng ngũ lôi.”

Ban đầu đối với lời nói của ông ta mọi người còn nửa tin nửa ngờ, nhưng khi ông ta lấy ria mép ra thề, nhiều người đã tin hơn phân nửa, dù sao ria mép là thứ quý giá đối với ông ta, bao nhiêu năm nay vẫn để nguyên, rụng một sợi cũng tiếc đứt ruột. Người khác gọi ông ta cũng không gọi tên, mà gọi thẳng là Lưu Râu.

Những người xung quanh bàn tán xôn xao hơn, vài người ban đầu vẫn khăng khăng ông chủ Phùng không sao cũng bắt đầu d.a.o động, cho dù ông chủ Phùng có lợi hại đến đâu, nhưng có một câu nói cũ là "dân không đấu lại quan.” Nếu ông chủ Phùng thực sự đắc tội với nhân vật lớn nào đó, thì mọi chuyện sẽ khó lường.

Cố Lan Anh và Trương Hoài Thành nấp sau đám đông, lén lút nghe mọi người nói chuyện, hôm nay Cố Lan Anh bị Trương Hoài Thành xúi giục, muốn đến nhà họ Cố tìm bà cụ Cố để xin lỗi.

Trương Hoài Thành không muốn cắt đứt mối quan hệ này, dựa vào sự mềm lòng của bà cụ Cố đối với bà nội mình trước đây, chỉ cần bà nội mình khóc vài tiếng trước mặt bà cụ, rồi kể lại chuyện năm xưa, dù bà cụ Cố có giận đến đâu, cũng sẽ không so đo với bà nội của mình nữa.

Nhưng hai bà cháu đi loanh quanh trên phố vài vòng, không dám vào con hẻm nhà họ Cố, cả hai đều biết tính cách của Phùng Viễn Sơn, đó là một người nói được làm được, rất tàn nhẫn, lần này, dù có dỗ dành bà cụ Cố xong, thì cửa ải Phùng Viễn Sơn sợ là cũng không dễ vượt qua.

Hai người đang do dự không biết nên lấy hết can đảm xông thẳng vào nhà đánh cược một phen, hay quay về làm việc của mình, thì nghe thấy người khác nói Phùng Viễn Sơn xảy ra chuyện.

Trong đám đông, có người chợt nhớ ra điều gì đó, "Ê" một tiếng, ngạc nhiên hỏi: "Thế còn ông bố quyền lực của ông chủ Phùng đâu? Con trai kết hôn không đến, giờ con trai gặp nạn cũng không nói giúp đỡ hay sao?”

Những người khác lắc đầu, về mặt này không ai biết nội tình bên trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-155.html.]

Có người tinh mắt nhìn thấy Cố Lan Anh và Trương Hoài Thành ở phía sau đám đông, vội vàng hỏi dò: "Thím Lan Anh à, ông chủ Phùng không có chuyện gì đâu, đúng không?”

Mọi người trong thị trấn đều biết Cố Lan Anh này cứ ba hôm năm bữa lại đến nhà họ Cố để đánh chuyến gió thu*, nếu nhà họ Cố có chuyện gì, Cố Lan Anh chắc chắn sẽ biết.

*đánh gió thu: chỉ việc lợi dụng danh nghĩa để thu gom tiền bạc

Cố Lan Anh còn chưa kịp nói gì, Trương Hoài Thành đã nắm c.h.ặ.t t.a.y bà nội của mình, trực tiếp trả lời: "Phùng Viễn Sơn anh ta có chuyện gì hay không, làm sao chúng tôi biết được.”

Mỗi bước mỗi xa

Anh ta nói rồi lại nâng cao giọng, như sợ ai đó không nghe thấy: "Hai nhà chúng tôi đã đoạn tuyệt quan hệ rồi, không còn qua lại nữa, nhà họ Cố và Phùng Viễn Sơn bây giờ không có chút liên quan nào đến nhà họ Trương chúng tôi cả.”

Trương Hoài Thành còn muốn nói thêm rằng sau này Phùng Viễn Sơn có nợ ai tiền cũng không liên quan gì đến chúng tôi, nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng, ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Vân Thư đứng cách đó không xa, như cười như không đang nhìn bọn họ.

Cố Lan Anh và Trương Hoài Thành cứng đờ mặt mày, Trương Hoài Thành phản ứng trước, kéo Cố Lan Anh chen qua đám đông định bỏ đi.

Thẩm Vân Thư không nhanh không chậm nói với Trương Hoài Thành: "Hoài Thành, hai nhà chúng ta đoạn tuyệt quan hệ thì đoạn tuyệt, nhưng tiền mà nhà cậu nợ bà cụ nhà chúng tôi thì vẫn phải trả đấy, các người chuẩn bị tiền đi, đợi qua tết chúng tôi sẽ đến nhà lấy đó nha.”

Cố Lan Anh và Trương Hoài Thành nghe thấy vậy, bước chân bỏ chạy càng nhanh hơn.

Có người ngạc nhiên khi nhà họ Trương lại dám đoạn tuyệt với nhà họ Cố, tò mò hỏi Thẩm Vân Thư: "Vân Thư, hai nhà các người vì chuyện gì mà ngửa bài vậy?”

Thẩm Vân Thư vịn chiếc xe đạp, hờ hững trả lời: "Cũng không có chuyện gì to tát, nhà Hoài Thành mang thai đứa thứ hai, có lẽ sợ vợ mình không chăm sóc nổi, nên muốn gửi Thạch Đầu của cậu ấy là Tiểu Hổ Tử sang nhà chúng tôi nuôi, còn muốn bà cụ chúng tôi ứng tiền nộp phạt cho việc sinh con thứ hai của cậu ta, Viễn Sơn và tôi đều không đồng ý, thế là cãi nhau như vậy.”

Cô ba hoa vài lời đã nói rõ nguyên nhân sự việc, mọi người nghe xong đều biết đây là chuyện mà Cố Lan Anh và nhà họ Trương có thể làm được, ai nấy đều nói: "Đoạn tuyệt thì tốt quá, cả nhà đó không nên dây vào, đoạn tuyệt sẽ được yên tĩnh hơn.”

Thẩm Vân Thư nở một nụ cười khổ bất đắc dĩ, không nói gì thêm.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 155

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 155
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...