Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 142

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phùng Viễn Sơn bảo Lục Chiêu lái xe thẳng về nhà, tối nay ở lại ăn cơm, Lục Chiêu do dự một chút, không hiểu sao lại theo bản năng muốn nhìn Thẩm Vân Thư, nhưng kịp thời kiềm chế hành động của mình, gật đầu đồng ý.

Thẩm Vân Thư đợi Lục Chiêu lái xe rẽ vào, cô nắm lấy tay người bên cạnh, tháo dây lụa đỏ trên cổ tay anh ra xem vết thương.

Vết bầm tím đã nhạt đi một chút, vết trầy xước đã đóng vảy cũng không bị rách lại, buổi tối sẽ cô bôi thuốc thêm cho anh, chắc sẽ không để lại sẹo.

Phùng Viễn Sơn nắm tay cô vào lòng bàn tay mình, liếc nhìn cô một cái, gõ nhẹ hai cái vào cổ tay cô, không nói gì. Một tay anh đẩy xe, một tay kéo cô, tránh đám đông, đi vào một con hẻm nhỏ yên tĩnh và mờ mịt.

Thẩm Vân Thư bước theo anh, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt của anh: "Giận rồi hả?”

Phùng Viễn Sơn lại nhìn cô một cái, không lên tiếng.

Vẻ hục hặc này của anh khá hiếm thấy, Thẩm Vân Thư lay lay cánh tay anh, giải thích: "Em không cố ý để anh ta kéo, em chỉ mải nghe anh ta nói thôi, không để ý là anh ta đang nắm tay em.”

Nghe cô giải thích, mặt Phùng Viễn Sơn càng đen hơn, Thẩm Vân Thư nhận ra ý nghĩa gây hiểu lầm trong lời nói của mình, cô còn chưa kịp sắp xếp lại câu chữ thì Phùng Viễn Sơn đã nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Anh ta nói gì?”

Thẩm Vân Thư không do dự, kể lại những lời cô thấy Chu Thời Lễ nói có gì đó không ổn, rồi nhìn anh: "Nhà máy của anh không xảy ra chuyện gì chứ?”

Phùng Viễn Sơn im lặng một lúc, không trả lời mà hỏi lại: "Nếu một ngày nào đó những gì anh ta nói trở thành sự thật thì sao?”

Thẩm Vân Thư thấy anh không giống như đang nói đùa, mặt cô tái đi, trong đầu cô đột nhiên nhớ đến quẻ bói mà thầy bói đã xem cho cô, cô dừng bước, cẩn thận hỏi: "Có phải xảy ra chuyện gì rất nghiêm trọng không?”

Giọng Phùng Viễn Sơn mang vẻ buồn bã: "Nếu anh thực sự trở thành một kẻ trắng tay, em có chê bai anh không?”

Thẩm Vân Thư nhìn vẻ mặt nặng trĩu của anh, sống mũi cô cay cay, cô kiễng chân, hôn lên khóe môi anh, khẽ thì thầm: "Anh nói xem?”

Ánh mắt Phùng Viễn Sơn khẽ lay động, vẻ mặt nặng trĩu lại tăng thêm vài phần, Thẩm Vân Thư càng đau lòng hơn, cô dùng hai tay nâng mặt anh, hôn hết lần này đến lần khác, muốn anh cảm nhận được tấm lòng của cô, Phùng Viễn Sơn ôm lấy eo cô, giọng khàn khàn: "Chưa đủ.”

Thẩm Vân Thư vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống một chút, đầu lưỡi cô đẩy môi anh ra muốn tiến sâu hơn, trong lúc mơ hồ, cô thấy ý cười trong mắt anh, đột nhiên nhận ra có điều gì đó không đúng.

Cô ngửa đầu ra sau, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, nắm lấy cổ áo anh, nhìn chòng chọc: "Anh lừa em?”

Ý cười trong mắt Phùng Viễn Sơn tràn ra ngoài, anh vén lọn tóc rủ xuống trên má cô ra sau tai, rồi cúi người chạm vào môi cô: "Anh không ngờ bé mèo nhà chúng ta lại thích anh đến mức này, ngay cả khi anh trở thành kẻ trắng tay cũng không chê bai.”

Thẩm Vân Thư giận rồi, anh trêu chọc cô bằng những chuyện khác thì không nói, nhưng chuyện này có thể mang ra đùa giỡn được sao, cô lạnh mặt, đá mạnh vào anh một cái, quay đầu bỏ đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-142.html.]

Phùng Viễn Sơn thong thả đi theo sau cô, cô đi có nhanh đến đâu cũng không thể so với sải chân của anh, chẳng mấy chốc, hai cái bóng một trước một sau đã đi song song trên cùng một đường thẳng.

Thẩm Vân Thư thậm chí không thèm nhìn anh, Phùng Viễn Sơn định nắm tay cô, Thẩm Vân Thư đánh một cái vào tay anh, Phùng Viễn Sơn rên lên một tiếng, lông mi Thẩm Vân Thư khẽ run lên, cú tát vừa rồi cô đã dùng không ít lực, không biết có đánh trúng chỗ bị thương của anh không.

Phùng Viễn Sơn giơ bàn tay bị thương ra trước mặt cô: "Vừa mới nói em thương anh, giờ em lại nhẫn tâm rồi. Nhìn xem có phải sưng lên rồi hay không này.”

Mỗi bước mỗi xa

Thẩm Vân Thư cứng miệng, nói một câu "Đáng đời, ánh mắt lại không nghe theo miệng, nhìn vào cổ tay anh, không sưng, nhưng có lẽ anh đau không phải là giả vờ.

Phùng Viễn Sơn lợi dụng lúc cô mềm lòng, lại nắm lấy tay cô, Thẩm Vân Thư giằng ra một cái nhưng không được, đành mặc kệ anh.

Hai cái bóng của họ dưới ánh trăng lại chậm rãi dính vào nhau.

Thẩm Vân Thư vẫn không yên tâm, lại xác nhận với anh một lần nữa: "Thật sự không có chuyện gì sao? Anh không được lừa em nữa.”

Phùng Viễn Sơn nhìn vào mắt cô trả lời: "Không lừa em.”

Thẩm Vân Thư suy nghĩ một chút, nghiêm túc nói: "Anh Viễn Sơn, em tuy nhỏ hơn anh vài tuổi, nhưng hai mươi mấy năm sống trên đời này, những chuyện em đã trải qua có lẽ còn nhiều hơn cả nửa đời người của người khác. Nếu thực sự có chuyện gì xảy ra, anh đừng sợ em không chịu đựng được mà giấu em không nói, em có thể chịu đựng được hơn những gì anh nghĩ.”

Cô khẽ nhếch môi, muốn nói một cách thoải mái hơn: "Từ khi còn rất nhỏ, em đã hiểu một đạo lý, người sống không thể nào vĩnh viễn thuận buồm xuôi gió được, chuyện lớn hay nhỏ, không biết lúc nào sẽ ập đến, sợ hãi là vô ích. Giống như chuyện mà Lâm Hạnh Chi gây ra hôm nay vậy, có chuyện thì chúng ta cùng nhau tìm cách giải quyết, mọi khó khăn cuối cùng chắc chắn đều sẽ vượt qua được.”

Tim Phùng Viễn Sơn khẽ rung động, anh nắm lấy tay cô, đưa lên môi hôn nhẹ.

Thẩm Vân Thư lại nhìn anh: "Cho dù... có một ngày anh trở thành kẻ trắng tay cũng không sao cả, ông bà ta đều nói núi xanh còn đây thì không lo thiếu củi đốt, sẽ luôn có lúc có thể Đông Sơn tái khởi, những thăng trầm nhất thời không là gì cả. Hơn nữa, chúng ta có cách sống của người giàu, cũng có cách sống của người túng thiếu. Việc kinh doanh của em sẽ sớm ổn định thôi, anh không cần lo lắng chuyện nuôi gia đình.”

Phùng Viễn Sơn cười: "Em còn có ý định nuôi anh nữa cơ à?”

Mặt Thẩm Vân Thư đỏ lên, nói một cách khẳng định: "Không được sao?”

Phùng Viễn Sơn véo má cô, hạ giọng nói: "Xem ra anh phục vụ cũng không tệ, vợ anh còn sẵn lòng để anh ăn bám nữa.”

Thẩm Vân Thư lại muốn đá anh một cái, nhưng cô đã nhận ra rằng cô càng giận dữ thì anh càng thích trêu chọc cô.

Cô kìm nén cái nóng trên gương mặt, uốn cong ngón tay cọ cọ cằm anh, bình tĩnh đáp lại: "Bây giờ là 'phục vụ tạm được' thôi, nhưng ăn bám là một tiêu chuẩn khác rồi, ông chủ Phùng đừng tưởng ăn bám là dễ nhé.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 142

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 142
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...