Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 133

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Vân Thư bị anh vây dưới thân, trốn không thoát, chạy cũng không được, chiếc thắt lưng lạnh lẽo và cứng rắn chạm vào cổ tay cô, tim cô cũng run rẩy theo, cảm giác run rẩy lan dọc theo làn da, đầu ngón tay Thẩm Vân Thư siết chặt, cô nắm lấy thắt lưng, dồn sức giật mạnh.

Phùng Viễn Sơn dường như không ngờ cô lại bất ngờ phản kháng, lông mày anh hơi nhướng lên, anh thuận theo lực kéo của cô ngã xuống, Thẩm Vân Thư lật người ngồi lên ngang hông anh, ấn anh xuống giường, Phùng Viễn Sơn ngẩng đầu nhìn cô, trong đôi mắt đen láy ẩn chứa sự hứng thú mãnh liệt.

Thẩm Vân Thư không ngờ mình có thể dễ dàng khống chế anh như vậy, cô nổi hứng nhất thời, hoàn toàn không nghĩ ra bước tiếp theo phải làm gì.

Ánh mắt của Phùng Viễn Sơn không hề thay đổi, chuyển đến chiếc thắt lưng đang nằm giữa hai người, Thẩm Vân Thư bị ánh mắt anh cuốn theo, nghĩ rằng anh sắp làm gì đó, liền ra tay trước, cô giật lấy chiếc thắt lưng từ tay anh, nắm lấy cánh tay anh, dùng thắt lưng quấn hai cổ tay anh lại một cách lộn xộn, rồi kéo cánh tay anh đặt qua đầu, quấn một vòng thắt lưng quanh đầu giường, rồi khóa lại.

Cô dùng sức quá gấp, lồng n.g.ự.c phập phồng không ngừng, cô cúi người nhìn xuống anh, trong mắt ánh lên ý cười, cô muốn xem bây giờ anh sẽ tra hỏi cô bằng cách nào.

Tay Phùng Viễn Sơn bị trói vào giường, trở thành con cá nằm trên thớt mặc người xẻ thịt, nhưng ngược lại anh lại rất điềm tĩnh, "Em trói anh lại muốn làm gì?.”

Mặt Thẩm Vân Thư có chút đỏ, nhưng vẻ mặt lại tỏ ra bình tĩnh, "Anh định tra hỏi em điều gì?"

Phùng Viễn Sơn đáp, "Trong lòng em tự biết.”

Rõ ràng bây giờ anh đang bị cô đè xuống, nhưng khí thế của anh lại lấn át cô, Thẩm Vân Thư nhìn hầu kết hơi nhấp nhô của anh, nảy ra ý nghĩ xấu xa, cô đưa tay thử vuốt ve phần hầu kết nhô lên của anh.

Hô hấp của Phùng Viễn Sơn nặng nề hơn, vẻ mặt điềm tĩnh cũng mất đi một chút tự chủ, anh cảnh cáo cô, “Em cẩn thận chơi quá trớn sẽ tự dẫn lửa lên người mình đấy.”

Thẩm Vân Thư nghe anh nhắc nhở, nghiêng người sờ vào khóa thắt lưng, nó được thắt rất chặt, không có dấu hiệu lỏng lẻo, chiếc thắt lưng này cô đã chọn loại có chất lượng tốt, dù anh có dùng sức mạnh đến đâu cũng không thể tự mình giật đứt thắt lưng mà thoát ra được.

Cô yên tâm hơn, lá gan cũng lớn hơn một chút, cơ hội khống chế được anh như thế này không có nhiều, tối nay cô phải tính toán hết mối thù cũ.

Thẩm Vân Thư lại thẳng người lên, nghĩ xem nên dùng những chiêu trò anh đã dùng lên người cô để thử lại trên người anh một lần, để anh cũng nếm thử mùi vị đó.

Cô không biết rằng cô hoàn toàn không cần nghĩ ra chiêu trò đặc biệt nào, đầu tiên cô cúi người rồi lại thẳng lên, mái tóc hơi ẩm ướt lướt qua cổ anh, phần n.g.ự.c đầy đặn của cô áp lên bụng anh, cách một lớp váy ngủ mỏng manh, cọ xát nhẹ nhàng rồi mạnh mẽ, hô hấp của Phùng Viễn Sơn đang cố nén lại gần như bùng nổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-133.html.]

Đầu ngón tay Thẩm Vân Thư ấn vào vai anh đang nhấc lên, “Anh đừng lộn xộn, em còn chưa cho phép anh cử động mà.”

Giọng nói mềm mại pha chút kiêu căng hiếm thấy, trong mắt Phùng Viễn Sơn hiện lên ý cười, anh lại nằm xuống chăn, giọng khàn khàn, “Vậy em động đi.”

Thẩm Vân Thư hơi bực mình liếc anh một cái, rồi ấn vào môi anh, “Anh cũng đừng nói chuyện nữa.”

Phùng Viễn Sơn rất nghe lời, cô không cho anh cử động thì anh không cử động, cô không cho nói chuyện thì anh ngậm miệng lại.

Thẩm Vân Thư khá hài lòng với thái độ phục tùng này của anh, ngón tay cô rời khỏi môi anh, từ từ trượt xuống, thỉnh thoảng dừng lại, ấn một chút, hoặc véo một cái, giống như đang chơi một món đồ chơi mới lạ, cho đến khi chạm vào cạp quần ở eo anh.

Cô nắm lấy lớp vải màu đen, nhẹ nhàng kéo lên, Phùng Viễn Sơn cố nén tiếng thở dốc, nhìn cô chằm chằm, chờ đợi động tác tiếp theo của cô, Thẩm Vân Thư nhìn anh, ngón tay muốn thò vào trong, hầu kết Phùng Viễn Sơn lăn lên lăn xuống một cách gấp gáp, Thẩm Vân Thư cười dịu dàng với anh, rồi lại buông tay ra.

Phùng Viễn Sơn đột nhiên nghiến răng cười, “Vui không?”

Thẩm Vân Thư gật đầu, “Rất vui.”

Mỗi bước mỗi xa

Vui thì vui thật, nhưng thần kinh của cô vẫn luôn căng thẳng, mặc dù không làm gì cả, nhưng cô đã thấy hơi mệt rồi, quả nhiên công việc hành người khác không phải ai cũng làm được.

Thẩm Vân Thư cúi người lười biếng nằm úp sấp lên n.g.ự.c anh, lung tung xoa mái tóc anh, “Anh không thể trách em chơi anh, là anh nói không giữ lời trước, anh đã hứa với em rồi, nói là sẽ mát xa cho em, nhưng lại lấy thắt lưng ra dọa em, đây là em tự vệ chính đáng.”

Phùng Viễn Sơn cắn vào tai cô, chậm rãi đáp, “Em thế này chính là kẻ ác cáo trạng trước, còn nói anh không giữ lời, chính em nói là thích anh, nhưng có chuyện gì xảy ra, em thà tự mình giữ trong lòng suy nghĩ lung tung cũng không muốn nói cho anh biết, cho đến bây giờ, ở trong lòng em, anh vẫn là người ngoài, em thích anh mà vậy đấy à?”

Thẩm Vân Thư bị anh nói đến mức chột dạ, cô chống cằm nhìn anh, “Em không xem anh là người ngoài.”

Cô do dự một chút, “Thật ra cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là chị dâu em đã trở về, bác gái Hoàng nói hôm nay chị ta đã đến nhà máy cơ khí, em không biết chị ta muốn làm gì, ngày mai em muốn đến nhà mẹ đẻ của chị ta xem sao.”

Phùng Viễn Sơn không quá ngạc nhiên, chuyện có thể khiến cô lo lắng như vậy, cũng chỉ có Tiểu Tri Ngôn mà thôi, anh dùng môi chạm vào đôi mắt bất an của cô, “Em sợ chị ta sẽ đưa Tiểu Tri Ngôn đi?”

Thẩm Vân Thư rũ mắt, lắc đầu, mặc dù cô không biết tại sao Lâm Hạnh Chi lại đột ngột trở về, nhưng chắc chắn là chị ta không đến để giành Tiểu Tri Ngôn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...