Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 138

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Hạnh Chi sững sờ vài giây, rồi lại bật cười, chị ta thật sự đã đánh giá thấp con bé này rồi. Mấy năm nay chị ta ở ngoài cũng trải qua không ít những trường hợp lớn nhỏ, nhưng vẫn không rèn được vẻ điềm tĩnh như cô.

Lời đã nói đến nước này, chị ta cũng không giả vờ nữa, Lâm Hạnh Chi lấy t.h.u.ố.c lá ra khỏi túi, rút một điếu ngậm vào miệng, châm lửa, hít một hơi thật sâu, rồi nhả khói về phía mặt Thẩm Vân Thư.

"Vân Thư, chị đã nói em là người có bản lĩnh mà, vậy chị cũng không lãng phí thời gian, chúng ta nói chuyện thẳng thắn với nhau nhé. Mặc dù lúc đầu chị ly hôn với anh trai em, Tiểu Tri Ngôn là ở với anh ấy, nhưng bây giờ anh trai em không còn, chị là mẹ ruột của Tri Ngôn, quyền giám hộ thuộc về chị, bất kể là về tình cảm hay xét về mặt pháp luật, nó ở với chị đều là lẽ phải, em phải biết là chuyện này dù có ra tòa, thẩm phán cũng sẽ đứng về phía chị.”.

Thẩm Vân Thư tựa lưng vào ghế, "Chị chuẩn bị cũng khá kỹ đấy nhỉ, đã đi tìm người chuyên môn tư vấn qua rồi sao?”

Lâm Hạnh Chi có chút đắc ý, "Cũng không cần phải tìm người chuyên môn, chồng tương lai của chị là một luật sư, em biết luật sư làm gì không, chính là loại chuyên đi kiện tụng đấy.”

Thẩm Vân Thư khẽ nhướng mày, "Xem ra vị anh rể tương lai này mới là người có bản lĩnh thật sự đứng sau.”

Lâm Hạnh Chi cũng không phủ nhận, "Chị biết em thương Tiểu Tri Ngôn, coi nó là bảo bối, chăm sóc nó cũng rất chu toàn, vì vậy em chắc chắn không muốn làm lớn chuyện này ra tòa, để nó phải nhìn cô út và mẹ ruột của nó đánh nhau. Nếu em muốn chị từ bỏ quyền giám hộ thì dễ thôi, em đưa cho chị mười vạn tệ, chị lập tức viết văn bản, từ nay về sau chị sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Tiểu Tri Ngôn nữa, chị chắc chắn sẽ làm được, nếu không thì chị sẽ đưa Tri Ngôn đi, nếu chị muốn, có thể cả đời em không thể gặp lại nó được.”

Thẩm Vân Thư cười, "Chị Hạnh Chi quả là quá coi trọng tôi rồi, vừa mở miệng đã đòi mười vạn tệ. Đừng nói mười vạn, đến một đồng xu tôi cũng không có, chị là mẹ ruột của Tiểu Tri Ngôn là đúng, nhưng mấy năm nay chị có gọi một cuộc điện thoại hay viết một lá thư nào không? Chưa nói đến việc chị có biết năm nay thằng bé cao bao nhiêu, đi giày cỡ nào, thích ăn gì, thích chơi gì, hay đã tiêm phòng những gì rồi. Chỉ cần đi trên đường, nếu chị và thằng bé vô tình gặp nhau đi lướt qua, chị có thể nhận ra đó là con trai của chị hay không?”

Tay Lâm Hạnh Chi đang kẹp điếu thuốc hơi run rẩy.

Thẩm Vân Thư không nhanh không chậm nói tiếp, "Không phải chỉ có cái anh luật sư gì đó của chị mới hiểu luật, còn người khác thì đều là mù luật, nói thật với chị, tôi thật sự không sợ ra tòa đâu. Thẩm phán đâu có thiên vị, cũng không thể vì chị ăn to nói lớn là ông ấy sẽ thiên vị chị được, có một số việc phải nói về sự thật và bằng chứng. Tiểu Tri Ngôn trước đây vẫn hay hỏi tôi mẹ thằng bé là người thế nào, tôi sẽ để thằng bé thấy mẹ mình là người ra sao, cần gì phải để thằng bé ôm ấp ảo tưởng nữa, có một số mối quan hệ để thằng bé nhận ra sớm, chưa chắc đã là chuyện xấu. Chị nói có đúng không, chị Hạnh Chi?”

Lâm Hạnh Chi ngay cả một câu cũng không nói tiếp được.

Thẩm Vân Thư đứng dậy, nhìn xuống chị ta, "Tôi không quan tâm chuyện này là ý của chị hay là của cái anh luật sư gì đó của chị. Hôm nay tôi đến đây chỉ muốn nói với chị, nếu chị dám không chào hỏi tôi một tiếng mà trực tiếp xuất hiện trước mặt Tiểu Tri Ngôn ... Chẳng phải chị cũng đã dò hỏi danh hiệu ông chủ Phùng rồi đấy nhỉ? Nếu chị và người đàn ông của chị cảm thấy cuộc đời này chưa làm điều gì phải hối hận, thì cứ theo xúi giục của anh ta thử lần này xem sao.”

Lời đã nói hết, Thẩm Vân Thư cũng cảm thấy không còn gì khác để nói với chị ta nữa, nhưng đi đến cửa phòng riêng, cuối cùng vẫn không nhịn được, quay đầu lại nhìn chị ta.

"Chị dâu, hôm nay là lần cuối cùng tôi gọi chị như vậy, chị có biết câu cuối cùng anh trai tôi nói trước khi trút hơi là gì hay không? Anh ấy nói cả đời này anh ấy có lỗi nhất với chị và Tiểu Tri Ngôn, anh ấy đã không cho chị một cuộc sống tốt đẹp, cũng hại Tiểu Tri Ngôn mất mẹ, nhưng chị hãy tự đặt tay lên lương tâm mà hỏi đi, anh ấy có từng bạc đãi chị tí xíu nào không?”

Cô nuốt xuống sự chua xót trong cổ họng, lạnh lùng nói, "Nếu bây giờ ngay cả lương tâm cơ bản chị cũng không còn, thì cứ ra tòa kiện tôi đi. Tôi và Tiểu Tri Ngôn sẽ đợi chị, chẳng phải chị đã nói rồi ư, anh trai tôi đang ở trên trời nhìn xuống đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-138.html.]

Lúc Thẩm Vân Thư bước ra khỏi quán trà thì đã bình tĩnh lại, Cố Tùng Hàn thấy chị dâu đi ra, dụi tắt điếu thuốc, đi đến, chiếc điện thoại di động trong túi đúng lúc reo lên, anh ta tiện tay nghe máy.

Người đàn ông đeo kính liếc nhìn chiếc điện thoại di động của Cố Tùng Hàn, rồi nhìn Thẩm Vân Thư, cười với vẻ tự tin.

Thẩm Vân Thư cũng mỉm cười với anh ta, "Vẫn chưa biết phải xưng hô với anh thế nào?”

Người đàn ông đeo kính chỉ đáp, "Tôi làm luật sư, cứ gọi tôi luật sư Phương là được.”

Thẩm Vân Thư đánh giá anh ta, "Luật sư Phương gần đây có đắc tội với ai không, có định chạy trốn không, hay là nợ nần gì đó?”

Sắc mặt Phương Lỗi hơi biến đổi, rồi lại nhanh chóng khôi phục, cười nói, "Cô nói đùa rồi.”

Thẩm Vân Thư gật đầu, "Không có thì tốt nhất, tôi không đọc nhiều sách như luật sư Phương, cũng không hiểu luật pháp gì cả. Bình thường tôi chỉ thích xem kịch thôi, không biết luật sư Phương có biết những người trong kịch mà muốn kiếm tiền bất chính, cuối cùng đều có kết cục ra sao hay không?”

Nụ cười của Phương Lỗi vẫn đang cố duy trì.

Thẩm Vân Thư nói thẳng, "Mặc dù mỗi người có một cách c.h.ế.t thảm khác nhau, nhưng tóm lại cũng đơn giản thôi, đó là đều không được c.h.ế.t tử tế. Hy vọng luật sư Phương sẽ không trở thành một trong số đó.”

Mặt Phương Lỗi hoàn toàn sầm xuống.

Cố Tùng Hàn nắm c.h.ặ.t t.a.y đặt vào môi mới không để bật cười thành tiếng, đây là lần đầu tiên anh ta thấy mặt này của chị dâu, rõ ràng bình thường là một người dịu dàng như nước, nhưng khi mắng người thì cũng chẳng hề nể nang gì cả.

Mỗi bước mỗi xa

Phương Lỗi cười lạnh một tiếng, vung tay áo bước vào quán trà.

Cố Tùng Hàn đưa chiếc điện thoại di động trong tay cho Thẩm Vân Thư, cố nhịn cười nói, "Anh trai em gọi đến.”

Mặt Thẩm Vân Thư nhất thời hơi hồng lên, cô không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ giương nanh múa vuốt của mình, cũng không biết anh có nghe thấy lời cô nói không.

Cô ổn định lại cảm xúc, mới đưa điện thoại lên tai, bình thản "Alo" một tiếng.

Im lặng một lúc, điện thoại truyền đến giọng nói trầm ấm của anh, "Dáng vẻ bé mèo giương móng vuốt hung dữ với người khác chắc hẳn rất đẹp, tiếc là anh không được nhìn thấy.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 138

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 138
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...