Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trần Duy Chu thấy Chử Tu Sùng và đoàn người xuống xe, lập tức thu lại vẻ lơ đãng, Anh ta bước nhanh đến đón, chị em nhà anh ta hồi đó đi Anh du học, đều nhờ Phùng lão đại nhờ chú Chử tìm người viết thư đề cử với trường.

Chử Tu Sùng ôn hòa vỗ vai Trần Duy Chu, gật đầu chào những người vây quanh. Rồi ông ta nhìn Cố Tùng Hàn: "Viễn Sơn đâu?"

Cố Tùng Hàn đáp lại một cách nghiêm túc: "Anh của cháu đang dỗ chị dâu cháu."

Không chỉ Chử Tu Sùng sững lại, mà ngay cả Lăng Xuyên vốn luôn điềm đạm cũng ngẩn người ra, Trần Duy Chu còn tưởng mình đi máy bay chưa được nghỉ ngơi đầy đủ, tai có vấn đề.

Anh ta véo tai mình, ghé sát vào Cố Tùng Hàn: "Cậu nói lại lần nữa, Phùng lão đại đang làm gì cơ? Anh ấy còn biết dỗ người à?! Với cái mặt lạnh lùng c.h.ế.t người đó, anh ấy sẽ dỗ thế nào đây? Mấy năm nay tôi còn chẳng thấy anh ấy cười mấy lần."

Cố Tùng Hàn không tiện nói rằng, cậu không thấy anh ấy cười, là vì anh ấy không muốn cười với cậu. Còn về việc anh trai mình dỗ người thế nào với cái mặt lạnh lùng c.h.ế.t người đó, anh ta cũng không biết nữa. Vừa nãy chị dâu rơi nước mắt, anh trai đã bế vào phòng nghỉ rồi.

Trong phòng nghỉ lúc này, Phùng Viễn Sơn đang quỳ nửa gối trước sofa, anh ôm cô vào lòng, khẽ dỗ dành: "Đừng khóc nữa, khóc nữa mắt sưng bây giờ."

Thẩm Vân Thư cố gắng kìm nước mắt, cô cố gắng cong mắt nhìn anh: "Em không phải là buồn, em vui mà."

Cô vừa được đưa đi tham quan một vòng nơi tổ chức tiệc, và phát hiện ra ở vị trí chủ tọa để dâng trà có đặt ghế của bố mẹ cô và mẹ của anh, thật ra trong lòng cô cũng có ý nghĩ này, nhưng sợ gia đình anh sẽ kiêng kỵ nên cô chưa bao giờ đề cập đến.

Ban đầu cô tự nhủ hôm nay là ngày đại hỷ, không được rơi một giọt nước mắt nào, nhưng vừa nãy nhìn thấy ba chiếc ghế có đặt hoa, cô đã nhịn đi nhịn lại, cuối cùng vẫn không thể kìm được nước mắt, anh vẫn luôn bất ngờ chạm đến trái tim cô như vậy.

Thẩm Vân Thư vòng tay qua cổ anh, giọng nói nghẹn ngào: "Anh Viễn Sơn, cảm ơn anh."

Cô mặc bộ áo cưới màu đỏ có thêu hoa sen tịnh đế, trâm cài bằng vàng cuốn mái tóc đen dài thành búi, khuôn mặt nhỏ nhắn, môi đỏ mọng như son, làn da trắng như tuyết, đôi mắt trong veo long lanh nước, nhìn anh đầy tình cảm, ánh mắt mềm mại cùng ỷ lại.

Hầu kết Phùng Viễn Sơn khẽ động, anh ôm eo cô, muốn lại gần hơn.

Thẩm Vân Thư nghiêng mặt, cằm tựa vào vai anh, nhẹ nhàng nói: "Đừng mà, em đánh son rồi, sẽ bị lem đấy."

Hơi thở của Phùng Viễn Sơn trở nên nặng nề hơn.

Thẩm Vân Thư chạm ngón tay lên tai anh, giọng nói nhỏ hơn nữa: "Để tối về rồi hôn."

Phùng Viễn Sơn nghĩ đến những bộ váy trong hộp, bàn tay anh siết chặt eo cô, không kìm được mà tăng thêm lực, cô không chỉ làm hai bộ váy đen và trắng, mà còn dùng vải đen trắng để may thành một bộ đồ, anh đã bày trên giường và ngắm nghía, cô dâu của anh thật sự muốn làm một con mèo con rồi.

Cửa phòng nghỉ bị gõ vang, Trần Duy Chu hét lớn: "Phùng lão đại, giờ vẫn chưa đến trưa, còn lâu mới tối đấy nhé, anh cũng sốt ruột quá rồi đó."

Thẩm Vân Thư giật mình trước tiếng của Trần Duy Chu, nghe rõ lời anh ta nói, tai cô lại nóng bừng. Cô vội đẩy Phùng Viễn Sơn: "Anh mau ra đi, có phải bạn bè anh đến rồi hay không."

Phùng Viễn Sơn hoàn toàn không vội đáp lại Trần Duy Chu, anh ta có ồn ào đến đâu cũng không dám xông vào.

Anh lau khô từng giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt cô, rồi nắm lấy bàn tay hơi lạnh của cô: "Đi ra ngoài cùng anh chào hỏi họ trước nhé? Họ cũng giống như Hướng Hành và Giang Bắc, đều là bạn học cũ của anh."

Thẩm Vân Thư gật đầu, rồi muốn lấy gương soi mặt: "Mắt em khóc có xấu lắm không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-122.html.]

Mỗi bước mỗi xa

Phùng Viễn Sơn ghé môi lại gần, nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt đỏ của cô: "Không xấu đâu."

Không hề xấu một chút nào, lần đầu tiên Trần Duy Chu nhìn thấy chị dâu nhỏ, anh ta đã ngẩn người. Trong lòng nghĩ, quả nhiên những nơi non xanh nước biết thì sinh ra tiểu mỹ nhân, anh ta tự nhủ bao nhiêu năm nay, trong và ngoài nước, anh ta đã gặp qua bao nhiêu mỹ nhân rồi, nhưng đây là lần đầu tiên không thể rời mắt đi suốt một hồi lâu, anh ta đã nói mà, có thể khiến Phùng lão đại nhanh chóng có ý định kết hôn, chắc chắn là có lý do.

Lăng Xuyên ở bên cạnh ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở anh ta đã nhìn quá lâu rồi, Trần Duy Chu lấy lại tinh thần, nửa thật nửa đùa nói: "Không được, Phùng lão đại, em không về nước Anh nữa đâu, nước ở đây nuôi người không phải bình thường, em cũng phải ở đây giải quyết chuyện lớn cả đời của mình mới được."

Có người cười anh ta: "Con gái tốt ở đâu cũng có, quan trọng là người ta có vừa ý cậu không thôi."

Trần Duy Chu không vui: "Tôi đây muốn ngoại hình có ngoại hình, muốn vóc dáng có vóc dáng. Tại sao con gái lại không vừa ý tôi chứ?"

Vừa nói anh ta vừa nhìn Thẩm Vân Thư: "Chị dâu nhỏ, chị nói xem, em so với Phùng lão đại có kém gì không?"

Thẩm Vân Thư đứng cạnh Phùng Viễn Sơn, cánh tay kề sát cánh tay anh, tay cô được anh nắm trong lòng bàn tay xoa nắn, nhưng vẫn không tránh khỏi có chút căng thẳng.

Tầm mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào cô, chỉ cần nghe cách nói chuyện là biết thân phận của những người này chắc chắn không hề tầm thường, quan trọng hơn, những vị trưởng bối đó đều là bạn học của mẹ anh, giống như họ đang thay mặt mẹ anh đến xem cô vậy.

Lưng cô không khỏi thẳng hơn một chút, cô cười trả lời Trần Duy Chu: "Cũng không kém là bao."

Trần Duy Chu vô cùng hứng thú: "Kém ở điểm nào?"

Thẩm Vân Thư thong thả đáp: "Có lẽ chỉ kém ở chỗ anh không phải là Phùng Viễn Sơn."

Mọi người đầu tiên là sững sờ, sau đó đều bật cười lớn, khóe môi Phùng Viễn Sơn chậm rãi cong lên, Thẩm Vân Thư cảm nhận được ánh mắt anh đang nhìn mình, bên tai cô lại càng đỏ hơn nữa.

Có người nói: "Cái này đâu phải không kém là bao, đây là kém một trời một vực rồi."

Trần Duy Chu sờ lên n.g.ự.c mình, ra vẻ bị tổn thương nặng nề: "Chị dâu nhỏ, chị chắc chắn đã bị Phùng lão đại làm hư rồi. Cái cách một chiêu hạ gục người của chị đúng là được chân truyền từ Phùng lão đại."

Phùng Viễn Sơn cười mắng anh ta: "Cút đi."

Nụ cười của anh lộ ra vẻ ngây ngô mà trước đây cô chưa từng thấy, ánh mắt Thẩm Vân Thư ngẩn ngơ nhìn vào đôi mắt đen của anh, nhất thời không cử động.

Phùng Viễn Sơn nhìn vào mắt cô, dưới sự chứng kiến của mọi người, anh ghé vào tai cô, thì thầm bằng giọng nói chỉ hai người nghe thấy: "Tối về sẽ cho em xem kỹ hơn."

Vệt đỏ trên tai Thẩm Vân Thư ngay lập tức lan lên má, cô thẹn thùng trừng mắt nhìn anh, rồi quay mặt đi, hàng mi dài cụp xuống khẽ run rẩy, Phùng Viễn Sơn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, khóe môi nở nụ cười.

Nụ cười này quả thật là chọc vào mắt người khác, mọi người lập tức không chịu được nữa, người huýt sáo thì huýt sáo, người hò reo thì hò reo, người dậm chân thì dậm chân.

Trần Duy Chu xắn tay áo lên: "Phùng lão đại, ngay trước mặt bọn em mà hai người còn nói chuyện riêng với nhau đúng không? Anh đợi đó, tối nay mà bọn em không nháo động phòng đến hai giờ sáng thì anh đừng hòng đóng cửa đi ngủ."

Phùng Viễn Sơn không thèm để ý đến lời khiêu khích của anh ta, anh quay sang nói chuyện với Chử Tu Sùng.

Chử Tu Sùng nhìn anh đầy trìu mến, cười nói: "Mắt nhìn tốt lắm, mẹ cháu chắc chắn sẽ rất vui mừng."

Phùng Viễn Sơn nghĩ đến mẹ, trong lòng lại nặng trĩu hơn một chút, ngày hôm nay, đáng lẽ bà cũng nên có mặt ở đây.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...