Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 171

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phùng Viễn Sơn nói chuyện đơn giản với bí thư Lạc ở đầu dây bên kia vài câu, anh đưa điện thoại di động cho Chu Thời Lễ, ra hiệu cho anh ta nghe điện thoại. “Bí thư Lạc có lời muốn nói với thư ký Chu.”

Chu Thời Lễ vô thức đưa cả hai tay ra nhận điện thoại, anh ta phản ứng lại, rồi đổi thành một tay, khi đặt điện thoại lên tai, nghe người bên kia tự xưng danh tính, anh ta vô thức thẳng lưng, giọng nói cũng mang theo chút khiêm tốn nịnh nọt.

Cổng nhà máy yên tĩnh như tờ dần nổi lên những tiếng thì thầm, ban đầu đám công nhân rất căng thẳng, bây giờ thấy tình hình này, họ đã hiểu cục diện đã đảo ngược. Có người còn lén lút truyền rằng mấy ngày nay ông chủ Phùng không xuất hiện ở nhà máy là vì bỏ trốn, rt cuộc là ai đã loan truyền những lời vớ vẩn này chứ, ông chủ rõ ràng là đã đi tìm đường và tìm cách giải quyết rồi.

Cố Tùng Hàn nhe răng cười với Lục Chiêu đang căng thẳng, “Tôi đã nói rồi mà, trên đời này không có chuyện gì mà anh trai tôi không giải quyết được.”

Vai Thẩm Vân Thư dựa vào cánh tay anh, khẽ chạm vào, một tảng đá trong lòng cô cũng đã rơi xuống đất.

Phùng Viễn Sơn cúi đầu nhìn cô, khẽ hỏi, “Tối nay muốn ăn gì?”

Thẩm Vân Thư muốn nói thịt kho tàu, nhưng chỉ nghĩ đến thôi đã thấy ngấy, cô lại suy nghĩ một chút, “Khoai tây xào chua cay.”

Phùng Viễn Sơn nói, “Không phải em ghét ăn khoai tây nhất sao?”

Thẩm Vân Thư đáp, “Đột nhiên muốn ăn.”

Phùng Viễn Sơn nhướng mày, “Khẩu vị thay đổi nhanh thật.”

Thẩm Vân Thư đá anh một cái.

Dù hai người nói nhỏ đến đâu, Chu Thời Lễ đứng trước mặt hai người vẫn có thể nghe thấy rõ ràng, vừa nghe bí thư Lạc nói chuyện, anh ta vừa liếc nhìn đôi vợ chồng thản nhiên như không có người xung quanh, khuôn mặt vốn đã trắng bệch lại càng thêm tái mét.

Nghe xong lời dặn dò của bí thư Lạc, anh ta định thần lại, anh ta đưa điện thoại di động lại cho Phùng Viễn Sơn, cười lạnh, “Ông chủ Phùng có bản lĩnh thật, lại có thể bám được vào con thuyền của xí nghiệp trọng điểm được tỉnh hỗ trợ.”

Phùng Viễn Sơn nhìn chiếc điện thoại đã bị cúp. Anh nói, “Cũng không hẳn là bản lĩnh gì, chỉ là nhờ được sự ưu ái của bí thư thôi.”

Chu Thời Lễ trầm giọng cảnh cáo, “Anh đừng tưởng rằng thoát được hôm nay là mọi chuyện sẽ suôn sẻ, chuyện của phó cục Trần vẫn còn lâu mới kết thúc, đến lúc đó nếu thật sự có liên quan gì, thì dù bí thư có ra mặt cũng không bảo vệ được anh đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-171.html.]

Phùng Viễn Sơn vẻ mặt thản nhiên, “Tôi làm việc từ trước đến nay vẫn luôn là không thẹn với lương tâm, chỉ là không biết thư ký Chu có gánh nổi bốn chữ này hay không thôi.”

Chu Thời Lễ đến trong hứng khởi, về trong thất bại, anh ta không muốn nói thêm bất cứ điều gì với anh nữa, anh ta phẩy tay quay người lại, nói với mấy người đi cùng một tiếng, “Đi!”

Mấy người đó đều thầm chửi thề trong lòng, về thâm niên, họ đều hơn Chu Thời Lễ, nhưng chỉ vì anh ta đi ơ rể, mà bây giờ lại cưỡi lên đầu họ lộng quyền, sai bảo họ, ngày Rằm tháng Giêng mà còn phải đi cùng anh ta làm cái trò này, kết quả là bị vả mặt điếng người rồi chứ gì.

Chỉ riêng những việc ông già vợ anh ta đã làm mấy năm nay, không chừng có lúc sẽ lôi anh ta cùng lật thuyền, nhưng dù trong lòng họ có chửi bới đến đâu, trên mặt họ vẫn nịnh nọt Chu Thời Lễ. Ai bảo bây giờ thuyền còn chưa lật, và anh ta vẫn còn một chỗ dựa lớn phía sau.

Nhưng họ chưa đi được hai bước, đã bị một chiếc xe chạy tới chặn lại, đám công nhân ở cổng nhà máy nhìn thấy hai chữ trên xe, tim lại treo lên cổ họng, chiếc xe này không phải là đến để bắt ông chủ Phùng đó chứ.

Từ trên xe có hai người bước xuống, dừng lại ngay trước mặt Chu Thời Lễ, đưa một văn bản ra trước mặt Chu Thời Lễ, Chu Thời Lễ không nhìn văn bản đó, anh ta theo bản năng muốn quay đầu nhìn ra sau. Nhưng đầu vừa quay được một nửa, lại cứng lại, sau đó anh ta trực tiếp bị áp giải lên xe, mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức mọi người còn chưa kịp phản ứng, chiếc xe kia đã chạy đi mất rồi.

Mấy người đi cùng Chu Thời Lễ bị bỏ lại tại chỗ, họ nhìn nhau, một người trong số họ buột miệng nói một câu “đ*t mẹ.”, anh ta vừa mới nghĩ đến lúc nào sẽ lật thuyền, thì nó đã lật thật rồi, cái này chẳng phải là "quả báo nhãn tiền" quá đi sao.

Cố Tùng Hàn và Lục Chiêu nhìn nhau, rồi lại nhìn Phùng Viễn Sơn, Phùng Viễn Sơn dường như đã lường trước được, không hề ngạc nhiên chút nào khi Chu Thời Lễ bị bắt đi, những người khác hiểu ra tình hình lúc này, lập tức hò reo.

Có người theo lời Cố Tùng Hàn, chạy đi lấy pháo.

Có người hô, “Ông chủ Phùng đỉnh quá!”

Có người hô, “Ông chủ Phùng lợi hại!”

Nhóm mấy bà thím cũng vui vẻ phụ họa, “Ông chủ Phùng đương nhiên lợi hại rồi. Mấy cậu không nhìn xem là chồng của ai sao.”

Phùng Viễn Sơn và Thẩm Vân Thư được đám đông hò reo vây quanh ở giữa.

Thẩm Vân Thư nhìn anh, trong mắt cô có những ánh sáng lấp lánh.

Phùng Viễn Sơn nhéo ngón tay cô, “Của ai?”

Mỗi bước mỗi xa

Mặt Thẩm Vân Thư hơi đỏ, cô khẽ cắn môi, đáp, “Của em.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 171

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 171
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...