Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tương Khắc

Chương 153

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thẩm Vân Thư hiểu rõ chút tâm tư của Chu Quế Ngọc, chẳng qua là bà ta muốn chứng minh với mọi người rằng trong chuyện lúc trước họ không sai chút nào, và ai cưới cô về thì nhà người đó sẽ gặp xui xẻo thật lớn.

Phương Thanh Huỳnh vỗ vỗ tay Thẩm Vân Thư: "Em đừng bận tâm đến bọn họ, hai mẹ con đó bây giờ đã lộ rõ bản chất, từ trong ra ngoài đều xấu xa, may mà chú thím và anh trai em trên trời phù hộ cho em, thật may mắn khi em không bước chân vào nhà đó.”

Chị ấy lại nháy mắt với Thẩm Vân Thư: "Vì vậy chú thím cũng sẽ phù hộ Phùng Viễn Sơn, cho dù có chuyện gì, cuối cùng cũng sẽ gặp dữ hóa lành, cậu ta đối xử với em tốt hay không, dù sao thì chú thím ở trên trời cũng nhìn thấy rõ ràng được.”

Thẩm Vân Thư gật đầu và mỉm cười, hốc mắt có hơi ươn ướt.

Tiếng cười vui vẻ của Tuế Tuế và Tiểu Tri Ngôn từ trong sân truyền đến, Thẩm Vân Thư biết bố mẹ và anh trai chắc chắn cũng đang phù hộ cho Tiểu Tri Ngôn.

Mỗi bước mỗi xa

Phương Thanh Huỳnh nhìn Tiểu Tri Ngôn qua cửa sổ, hạ giọng: "Lâm Hạnh Chi không gây chuyện nữa chứ?”

Thẩm Vân Thư lắc đầu, tuy nhiên, việc không gây chuyện chỉ là tạm thời, cô biết chuyện này chưa kết thúc, Lâm Hạnh Chi dễ bị lừa, nhưng cái tên luật sư họ Phương kia nhìn là biết không phải dạng vừa, chắc chắn anh ta sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ.

Phương Thanh Huỳnh thở dài: "Lâm Hạnh Chi này đúng là bị mỡ heo che mắt, lại đi cấu kết với người ngoài để hại con trai mình, không biết cái đầu bị úng nước của cô ta cả ngày suy nghĩ cái gì.”

Thẩm Vân Thư bây giờ đã nghĩ thoáng hơn về chuyện này, mặc kệ đầu Lâm Hạnh Chi có bị úng nước hay không, cô phải khiến chị ta nhận đủ bài học lần này, nếu để lại cho chị ta bất kỳ con đường sống nào, sau này vài ba năm chị ta sẽ thỉnh thoảng lại nhảy ra làm ầm ĩ một lần, không ai có thể chịu được.

Lục Thu Minh bước vào sân, hai người dừng cuộc trò chuyện, Thẩm Vân Thư lấy ra tờ tạp chí mang theo, sau khi cô nói ra ý tưởng của mình, mắt Phương Thanh Huỳnh sáng rực, cho dù không phải đi xem triển lãm thời trang, chị ấy cũng đã muốn đưa Tuế Tuế đến Thủ đô chơi một chuyến từ lâu rồi, thế này thì đúng là một công đôi việc.

Lục Thu Minh có chút hứng thú, nhưng cũng hơi do dự, chủ yếu là anh ta khá xa lạ với khái niệm triển lãm này nọ, nghe có vẻ cũng không khác gì chợ phiên trong trấn, họ vất vả đi một chuyến liệu có ích gì không.

Tôn Thịnh Niên đứng nghe bên cạnh không kìm được mà tán thành, mấy năm nay anh ta đã theo tàu thuyền đi khắp trời nam đất bắc, nên có hiểu biết nhất định về sự phát triển của các địa phương.

Bây giờ, chính sách của Nhà nước vừa khuyến khích mạnh mẽ các hộ kinh doanh cá thể, vừa hỗ trợ thương mại xuất khẩu, kinh tế chắc chắn sẽ ngày càng sôi động hơn, việc kinh doanh sẽ không chỉ giới hạn ở địa phương bọn họ, mà còn có thể mở rộng ra khắp cả nước và thậm chí là nước ngoài, triển lãm chính là một động lực thúc đẩy cho việc này.

Hiện nay, các triển lãm ở phía nam đã phát triển mạnh mẽ, một triển lãm có thể tạo ra khối lượng giao dịch cực kỳ lớn, khiến các nhà triển lãm nhận đơn hàng đến mỏi tay.

Vì vậy, nếu họ đi một chuyến, những gì họ nhận được chắc chắn sẽ vượt quá sức tưởng tượng của họ.

Tôn Thịnh Niên kể lại sự kiện hoành tráng của Hội chợ Quảng Châu mà anh ta nghe được từ người khác, điều này không chỉ xóa tan sự nghi ngờ của Lục Thu Minh về việc đến Thủ đô xem triển lãm, mà còn khiến Thẩm Vân Thư coi trọng chuyện này hơn. Đối với họ mà nói, đây có thể thực sự là một cơ hội hiếm có, họ phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng mới được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tuong-khac/chuong-153.html.]

Mấy người đang bàn bạc chuyện này, càng nói càng thấy chuyến đi Thủ đô này khả thi, khi rời khỏi nhà Phương Thanh Huỳnh thì đã gần trưa.

Trần Mỹ Na, bà vợ của Quốc Cường và một vài hàng xóm đang tụ tập trước cửa hàng tạp hóa của bác gái Hoàng để tám chuyện.

Bà vợ Quốc Cường thấy Thẩm Vân Thư và Phương Thanh Huỳnh đi ra, bĩu môi nói: "Mọi người không thấy chứ, Vân Thư chở cả xe đầy đồ đến cho chị Thanh Huỳnh nhà nó đấy, Vân Thư này đúng là không biết cư xử gì cả, đều là hàng xóm láng giềng, sao có đồ ngon lại chỉ nghĩ đến chị Thanh Huỳnh của nó thôi.”

Bác gái Hoàng không nhịn được mà lườm bà vợ Quốc Cường, vẫn không nói là mình cũng nhận được quà Tết của Vân Thư, chỉ hất cằm: "Cô có thấy cái mái nhà sạch sẽ của nhà Vân Thư không? Tôn Thịnh Niên còn chưa ăn sáng đã bị Thanh Huỳnh sai đến quét tuyết cho nhà Vân Thư rồi đấy, thế nên cô hỏi vì sao Vân Thư có đồ ngon lại chỉ nghĩ đến chị Thanh Huỳnh của con bé, nếu cô muốn người khác đối tốt với mình, cô không thể cứ đứng đây khoanh tay chẳng làm gì, miệng thì nói lời mát mẻ, lại còn mong người ta đối tốt với mình sao? Cô nghĩ ai cũng ngốc à.”

Bà vợ Quốc Cường bị bác gái Hoàng nói cho đỏ mặt tía tai, một chữ không thốt nên lời.

Trần Mỹ Na một tay chống eo, một tay ăn chuối, nói với bà vợ Quốc Cường: "Thím cũng thế, không có việc gì thì thèm thuồng đồ ngon của nó làm gì, đồ qua tay nó đều dính xui xẻo, cho tôi tôi cũng không dám lấy, mọi người không nghe à, nhà máy của ông chủ Phùng chắc chắn sẽ sập tiệm, con nhỏ này là sao chổi bẩm sinh, ai dính vào nó thì liền xui xẻo.”

Bà vợ Quốc Cường tưởng Trần Mỹ Na đang giúp mình giải vây, vội khoác tay Trần Mỹ Na, hai người thì thầm to nhỏ chuyện gì đó, trông thân thiết như thể cả thế giới chỉ có hai người họ.

Bác gái Hoàng "chậc" một tiếng, tiếng "chậc" của bác gái Hoàng còn chưa dứt, thì thấy Trương Minh Đạt hung hăng từ nhà Vương Quốc Cường đi ra, lao đến túm tóc Trần Mỹ Na định đánh, Vương Quốc Cường vội vàng chạy đến che chắn cho Trần Mỹ Na phía sau.

Bà vợ Quốc Cường ban đầu không hiểu vì sao chồng mình lại che cho Trần Mỹ Na, cho đến khi nghe rõ lời Trương Minh Đạt chửi, bà ta hú lên một tiếng cũng lao đến túm Trần Mỹ Na đánh.

Một mình Vương Quốc Cường đối phó với hai người có chút vất vả, Trần Mỹ Na lúc đầu chỉ biết trốn sau lưng Vương Quốc Cường, nhưng bị Trương Minh Đạt và vợ Quốc Cường giằng co đến tức giận, chị ta cũng nhảy lên vung tay tát, mấy người lập tức giằng co nhau với nhau, những người khác muốn can cũng không biết nên can ai.

Tiểu Tri Ngôn và Tuế Tuế chưa từng thấy cảnh này, mắt mở to muốn tiến lên xem, Thẩm Vân Thư và Phương Thanh Huỳnh vừa che mắt vừa che tai cho hai đứa trẻ. Những hộ gia đình khác trong hẻm nghe thấy tiếng ồn, đều chạy ra vây xem, có người vừa cắn hạt dưa vừa xem, có người bưng bát ra xem, thậm chí có người còn lén cược xem cuối cùng ai sẽ thắng.

Người hóng chuyện cuối cùng cũng nghe rõ được đầu đuôi câu chuyện qua những lời chửi bới của Trương Minh Đạt và Trần Mỹ Na, Trần Mỹ Na có thai, nhưng bố của đứa bé không phải Trương Minh Đạt, mà là Vương Quốc Cường...

Vương Quốc Cường lớn hơn Trần Mỹ Na cả chục tuổi, không biết hai người này đã vụng trộm với nhau thế nào.

Trần Mỹ Na bị giằng co đến tóc xõa tung, một chiếc giày cũng bị tuột ra, chị ta đặt m.ô.n.g ngồi bệt xuống tuyết, đầu tiên là chửi Trương Minh Đạt: "Mày là cái đồ vô dụng, đến một đứa con cũng không đẻ ra được, tao đi tìm người khác để có con nối dõi cho nhà họ Trương, để mày có con trai mà lo cho mày lúc về già, mày không quỳ xuống dập đầu cảm ơn tao, coi tao như tổ tông thì thôi đi, mày lại còn đánh tao, cái thằng khốn vô lương tâm.”

Rồi chị ta lại chửi bà vợ Quốc Cường: "Chồng bà muốn có con trai mà bà không đẻ được, bây giờ mượn bụng tôi để đẻ con trai cho ông ta, tôi không đòi tiền của bà là đã may mắn cho bà lắm rồi, mà bà còn thấy ấm ức à? Bà ấm ức cái gì, thứ ngu bị lừa đá vào đầu, bình thường cũng chỉ có tôi thèm để ý đến bà mà thôi, bà xem trong hẻm này có ai thèm nói chuyện với bà hay không, ai mà lấy bà cũng là xui xẻo tám đời rồi.”

Bà vợ Quốc Cường vốn đã đánh mệt, nghe thấy những lời này, lại "á" một tiếng rồi lao vào cào cấu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tương Khắc
Chương 153

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...